Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 317: Thiếu Soái Trút Giận

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đến tận khi bóng dáng của Vân Tịnh Nhã biến mất, Hạng Tư Thành mới phản ứng lại.Anh nghiến răng nghiến lợi, tên khốn nào đã bày ra cái trò quái quỷ này cho Vân Tịnh Nhã không biết!Bởi vì anh biết, với tính cách của Vân Tịnh Nhã, nếu không có ai nói với cô, cô tuyệt đối sẽ không đưa ra yêu cầu như thế với anh.Chết tiệt!Nếu bảo anh lên chiến trường, bao nhiêu tên địch anh cũng sẵn sàng, nhưng bảo anh yêu đương sến súa gì đó, đệch, rõ là muốn lấy mạng anh mà!Nhưng thái độ của Vân Tịnh Nhã như thế thì e rằng chuyện này không có đường thương lượng rồi.Vốn dĩ trong lòng anh vẫn cảm thấy có lỗi với Vân Tịnh Nhã, dù sao trong khoảng thời gian vừa qua, quả thực anh không mấy quan tâm đến cô.Nghĩ đến đây, anh bất đắc dĩ thở dài một hơi, hết cách rồi, bây giờ anh chỉ có thể nghĩ xem phải làm thế nào để dỗ cô vui thôi.Phụt!Ai đó không kìm được phì cười thành tiếng.Hạng Tư Thành đánh mắt nhìn sang, mười hai Huyết Y Vệ nhịn cười đỏ cả mặt, muốn cười nhưng không dám cười."Vừa rồi các anh nhìn thấy hết rồi hả?""Không...!Không!"Mười hai người đồng thanh nói, đánh chết cũng không thừa nhận!Nói đùa gì chứ, nếu dám thừa nhận là nhìn thấy cảnh tượng mất mặt ấy của thiếu soái thì khác nào tự tìm kiếm cảm giác mạo hiểm cho mình."Không nhìn thấy?"Hạng Tư Thành nhìn bọn họ bằng ánh mắt sâu xa, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén: "Các anh nhàn nhã quá nhỉ?""Tất cả mọi người nghe lệnh!""Rõ!""Đeo hai mươi lăm ki lô gam, hành quân một trăm cây số trong vòng ba tiếng, năm phút sau xuất phát!""Rõ!"Mười hai người ủ rũ mặt mày, hết cách rồi, thiếu soái đang nổi giận, không trút lên người bọn họ thì còn trút lên người ai nữa?Ở bên kia, Vân Tịnh Nhã đang nói gì đó với Hồ Mị Nhi, tiếng cười như tiếng chuông vọng ra, có vẻ như trò chuyện rất vui vẻ.Màn đêm buông xuống, một người giúp việc nhà họ Hồ đi tới, cung kính nói: "Cô Vân, anh Hạng bảo tôi đưa cái này cho cô".Nhìn sang thì thấy đó là một tấm vé xem phim vào tối nay.Tối nay gió hơi lạnh, trong công viên không một bóng người.Vân Tịnh Nhã quấn chặt áo, rảo bước đi nhanh hơn.Đúng lúc này, tiếng rên như có như không vọng tới, mặc dù không lớn lắm, nhưng trong màn đêm yên tĩnh, nó cực kỳ rõ ràng.Chỉ vài ba tiếng là không còn nghe thấy gì nữa.Vân Tịnh Nhã giật mình, vốn định nhanh chân rời khỏi đó, nhưng được mấy bước thì cô lại quay trở lại.Nương theo ánh đèn đường lắt léo, cô lặng lẽ bước tới, vạch bụi cây ra nhìn, không khỏi hô lên thất thanh..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đến tận khi bóng dáng của Vân Tịnh Nhã biến mất, Hạng Tư Thành mới phản ứng lại.

Anh nghiến răng nghiến lợi, tên khốn nào đã bày ra cái trò quái quỷ này cho Vân Tịnh Nhã không biết!

Bởi vì anh biết, với tính cách của Vân Tịnh Nhã, nếu không có ai nói với cô, cô tuyệt đối sẽ không đưa ra yêu cầu như thế với anh.

Chết tiệt!

Nếu bảo anh lên chiến trường, bao nhiêu tên địch anh cũng sẵn sàng, nhưng bảo anh yêu đương sến súa gì đó, đệch, rõ là muốn lấy mạng anh mà!

Nhưng thái độ của Vân Tịnh Nhã như thế thì e rằng chuyện này không có đường thương lượng rồi.

Vốn dĩ trong lòng anh vẫn cảm thấy có lỗi với Vân Tịnh Nhã, dù sao trong khoảng thời gian vừa qua, quả thực anh không mấy quan tâm đến cô.

Nghĩ đến đây, anh bất đắc dĩ thở dài một hơi, hết cách rồi, bây giờ anh chỉ có thể nghĩ xem phải làm thế nào để dỗ cô vui thôi.

Phụt!

Ai đó không kìm được phì cười thành tiếng.

Hạng Tư Thành đánh mắt nhìn sang, mười hai Huyết Y Vệ nhịn cười đỏ cả mặt, muốn cười nhưng không dám cười.

"Vừa rồi các anh nhìn thấy hết rồi hả?"

"Không...!Không!"

Mười hai người đồng thanh nói, đánh chết cũng không thừa nhận!

Nói đùa gì chứ, nếu dám thừa nhận là nhìn thấy cảnh tượng mất mặt ấy của thiếu soái thì khác nào tự tìm kiếm cảm giác mạo hiểm cho mình.

"Không nhìn thấy?"

Hạng Tư Thành nhìn bọn họ bằng ánh mắt sâu xa, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén: "Các anh nhàn nhã quá nhỉ?"

"Tất cả mọi người nghe lệnh!"

"Rõ!"

"Đeo hai mươi lăm ki lô gam, hành quân một trăm cây số trong vòng ba tiếng, năm phút sau xuất phát!"

"Rõ!"

Mười hai người ủ rũ mặt mày, hết cách rồi, thiếu soái đang nổi giận, không trút lên người bọn họ thì còn trút lên người ai nữa?

Ở bên kia, Vân Tịnh Nhã đang nói gì đó với Hồ Mị Nhi, tiếng cười như tiếng chuông vọng ra, có vẻ như trò chuyện rất vui vẻ.

Màn đêm buông xuống, một người giúp việc nhà họ Hồ đi tới, cung kính nói: "Cô Vân, anh Hạng bảo tôi đưa cái này cho cô".

Nhìn sang thì thấy đó là một tấm vé xem phim vào tối nay.

Tối nay gió hơi lạnh, trong công viên không một bóng người.

Vân Tịnh Nhã quấn chặt áo, rảo bước đi nhanh hơn.

Đúng lúc này, tiếng rên như có như không vọng tới, mặc dù không lớn lắm, nhưng trong màn đêm yên tĩnh, nó cực kỳ rõ ràng.

Chỉ vài ba tiếng là không còn nghe thấy gì nữa.

Vân Tịnh Nhã giật mình, vốn định nhanh chân rời khỏi đó, nhưng được mấy bước thì cô lại quay trở lại.

Nương theo ánh đèn đường lắt léo, cô lặng lẽ bước tới, vạch bụi cây ra nhìn, không khỏi hô lên thất thanh.

Image removed.

.

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đến tận khi bóng dáng của Vân Tịnh Nhã biến mất, Hạng Tư Thành mới phản ứng lại.Anh nghiến răng nghiến lợi, tên khốn nào đã bày ra cái trò quái quỷ này cho Vân Tịnh Nhã không biết!Bởi vì anh biết, với tính cách của Vân Tịnh Nhã, nếu không có ai nói với cô, cô tuyệt đối sẽ không đưa ra yêu cầu như thế với anh.Chết tiệt!Nếu bảo anh lên chiến trường, bao nhiêu tên địch anh cũng sẵn sàng, nhưng bảo anh yêu đương sến súa gì đó, đệch, rõ là muốn lấy mạng anh mà!Nhưng thái độ của Vân Tịnh Nhã như thế thì e rằng chuyện này không có đường thương lượng rồi.Vốn dĩ trong lòng anh vẫn cảm thấy có lỗi với Vân Tịnh Nhã, dù sao trong khoảng thời gian vừa qua, quả thực anh không mấy quan tâm đến cô.Nghĩ đến đây, anh bất đắc dĩ thở dài một hơi, hết cách rồi, bây giờ anh chỉ có thể nghĩ xem phải làm thế nào để dỗ cô vui thôi.Phụt!Ai đó không kìm được phì cười thành tiếng.Hạng Tư Thành đánh mắt nhìn sang, mười hai Huyết Y Vệ nhịn cười đỏ cả mặt, muốn cười nhưng không dám cười."Vừa rồi các anh nhìn thấy hết rồi hả?""Không...!Không!"Mười hai người đồng thanh nói, đánh chết cũng không thừa nhận!Nói đùa gì chứ, nếu dám thừa nhận là nhìn thấy cảnh tượng mất mặt ấy của thiếu soái thì khác nào tự tìm kiếm cảm giác mạo hiểm cho mình."Không nhìn thấy?"Hạng Tư Thành nhìn bọn họ bằng ánh mắt sâu xa, ánh mắt bỗng trở nên sắc bén: "Các anh nhàn nhã quá nhỉ?""Tất cả mọi người nghe lệnh!""Rõ!""Đeo hai mươi lăm ki lô gam, hành quân một trăm cây số trong vòng ba tiếng, năm phút sau xuất phát!""Rõ!"Mười hai người ủ rũ mặt mày, hết cách rồi, thiếu soái đang nổi giận, không trút lên người bọn họ thì còn trút lên người ai nữa?Ở bên kia, Vân Tịnh Nhã đang nói gì đó với Hồ Mị Nhi, tiếng cười như tiếng chuông vọng ra, có vẻ như trò chuyện rất vui vẻ.Màn đêm buông xuống, một người giúp việc nhà họ Hồ đi tới, cung kính nói: "Cô Vân, anh Hạng bảo tôi đưa cái này cho cô".Nhìn sang thì thấy đó là một tấm vé xem phim vào tối nay.Tối nay gió hơi lạnh, trong công viên không một bóng người.Vân Tịnh Nhã quấn chặt áo, rảo bước đi nhanh hơn.Đúng lúc này, tiếng rên như có như không vọng tới, mặc dù không lớn lắm, nhưng trong màn đêm yên tĩnh, nó cực kỳ rõ ràng.Chỉ vài ba tiếng là không còn nghe thấy gì nữa.Vân Tịnh Nhã giật mình, vốn định nhanh chân rời khỏi đó, nhưng được mấy bước thì cô lại quay trở lại.Nương theo ánh đèn đường lắt léo, cô lặng lẽ bước tới, vạch bụi cây ra nhìn, không khỏi hô lên thất thanh..

Chương 317: Thiếu Soái Trút Giận