Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…
Chương 318: Rơi Vào Nguy Hiểm
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… “Sao… sao thế này?”Vân Tịnh Nhã vội vàng đi đến phía trước người đàn ông, cẩn thận nói: “Này, này, anh vẫn ổn chứ?” Người đàn ông áo xanh không trả lời, thậm chí tiếng hơi thở cũng trở nên yếu ớt không nghe thấy.Vân Tịnh Nhã vội vàng lấy điện thoại, mở ra xem, phát hiện không có tín hiệu, cô liền buồn lòng, bản tính lương thiện, khiến cô không thể ngồi nhìn mà không quan tâm, suy nghĩ một chút, không màng cơ thể người đàn ông bẩn thỉu, cô xé tà váy của mình cẩn thận băng bó vết thương của người đàn ông, cầm máu tươi chảy ra, sau đó, cơ thể nhỏ bé dùng hết sức ôm người đàn ông đứng lên, đang định đi đến chỗ đông người cầu cứu, đột nhiên, tiếng bước chân rầm rập vang lên phía sau, không đợi cô quay đầu nhìn, một tiếng gầm vang lên bên tai: “Mẹ kiếp, cô đang làm gì! Buông cậu chủ nhà ta xuống!”Sau đó, ánh đèn sáng rực, một đám người liền vụt đến, người dẫn đầu không biết lý lẽ, trực tiếp đá vào hai đầu gối của Vân Tịnh Nhã, phập phập một tiếng, Vân Tịnh Nhã quỳ dưới đất, người đó quát tháo: “Cô là ai, to gan dán làm hại cậu chủ của chúng tôi?”Cơn đau dữ dội truyền lên từ đầu gối, những vẫn không bằng nỗi ấm ức trong lòng.Vân Tịnh Nhã ngẩng đầu, vẻ mặt tức giận: “Anh nhìn rõ đi, tôi chỉ là người qua đường, thấy có người ngã ở đây, có lòng tốt đến giúp đỡ, các người bớt sỉ nhục tôi đi!”“Nói láo!”“Ban đêm không một bóng người, một cô gái như cô xuất hiện ở nơi vắng vẻ, hơn nữa tay còn đầy vết máu, chắc chắn là cô hại cậu chủ!”“Anh!! ”Vân Tịnh Nhã tức phát điên, coi như cô biết, tú tài gặp phải binh lính, có lý mà không thể nói rõ, nhưng, mạng người quan trọng, cô vẫn lo lắng cho người đàn ông ngã dưới đất hơn, nếu chảy máu quá nhiều mà không cầm kịp, cũng sẽ chết người!“Bây giờ không phải là lúc nói việc này, người đàn ông này bị thương rất nặng, nếu không mau chóng đến bệnh viện, anh ta sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng!”“Đợi anh ta tỉnh lại, thì có thể biết rõ chân tướng!”Bốp!“Người ám hại cậu chủ nhà họ Tống, là con đê tiện Vân Tịnh Nhã đó! Nhớ rõ chưa?”Phương Quyền cảm nhận hơi lạnh trên người Phương Hoa, vội vàng khom lưng: “Vâng, cậu chủ, lão Quyền nhớ rồi!”Khóe miệng Phương Hoa giương lên một góc: “Người thông minh, thì phải biết mượn thời thế!”“Vân Tịnh Nhã, dám cho bản thiếu gia một nhát, đây chính là cái giá mà cô phải trả!”“Hạng Tư Thành ơi là Hạng Tư Thành, phần quà lớn nhà họ Tống, bản thiếu gia tin, mày chắc chắn sẽ thích, ha ha…”.Lúc này, trước cổng rạp chiếu phim, Hạng Tư Thành đang đợi phim mở chiếu, vẫn chưa thấy bóng Vân Tịnh Nhã đâu, anh liền thấy hơi hiu quanh, lẽ nào, cô ấy vẫn đang giận mình?.
“Sao… sao thế này?”
Vân Tịnh Nhã vội vàng đi đến phía trước người đàn ông, cẩn thận nói: “Này, này, anh vẫn ổn chứ?” Người đàn ông áo xanh không trả lời, thậm chí tiếng hơi thở cũng trở nên yếu ớt không nghe thấy.
Vân Tịnh Nhã vội vàng lấy điện thoại, mở ra xem, phát hiện không có tín hiệu, cô liền buồn lòng, bản tính lương thiện, khiến cô không thể ngồi nhìn mà không quan tâm, suy nghĩ một chút, không màng cơ thể người đàn ông bẩn thỉu, cô xé tà váy của mình cẩn thận băng bó vết thương của người đàn ông, cầm máu tươi chảy ra, sau đó, cơ thể nhỏ bé dùng hết sức ôm người đàn ông đứng lên, đang định đi đến chỗ đông người cầu cứu, đột nhiên, tiếng bước chân rầm rập vang lên phía sau, không đợi cô quay đầu nhìn, một tiếng gầm vang lên bên tai: “Mẹ kiếp, cô đang làm gì! Buông cậu chủ nhà ta xuống!”
Sau đó, ánh đèn sáng rực, một đám người liền vụt đến, người dẫn đầu không biết lý lẽ, trực tiếp đá vào hai đầu gối của Vân Tịnh Nhã, phập phập một tiếng, Vân Tịnh Nhã quỳ dưới đất, người đó quát tháo: “Cô là ai, to gan dán làm hại cậu chủ của chúng tôi?”
Cơn đau dữ dội truyền lên từ đầu gối, những vẫn không bằng nỗi ấm ức trong lòng.
Vân Tịnh Nhã ngẩng đầu, vẻ mặt tức giận: “Anh nhìn rõ đi, tôi chỉ là người qua đường, thấy có người ngã ở đây, có lòng tốt đến giúp đỡ, các người bớt sỉ nhục tôi đi!”
“Nói láo!”
“Ban đêm không một bóng người, một cô gái như cô xuất hiện ở nơi vắng vẻ, hơn nữa tay còn đầy vết máu, chắc chắn là cô hại cậu chủ!”
“Anh!! ”
Vân Tịnh Nhã tức phát điên, coi như cô biết, tú tài gặp phải binh lính, có lý mà không thể nói rõ, nhưng, mạng người quan trọng, cô vẫn lo lắng cho người đàn ông ngã dưới đất hơn, nếu chảy máu quá nhiều mà không cầm kịp, cũng sẽ chết người!
“Bây giờ không phải là lúc nói việc này, người đàn ông này bị thương rất nặng, nếu không mau chóng đến bệnh viện, anh ta sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng!”
“Đợi anh ta tỉnh lại, thì có thể biết rõ chân tướng!”
Bốp!
“Người ám hại cậu chủ nhà họ Tống, là con đê tiện Vân Tịnh Nhã đó! Nhớ rõ chưa?”
Phương Quyền cảm nhận hơi lạnh trên người Phương Hoa, vội vàng khom lưng: “Vâng, cậu chủ, lão Quyền nhớ rồi!”
Khóe miệng Phương Hoa giương lên một góc: “Người thông minh, thì phải biết mượn thời thế!”
“Vân Tịnh Nhã, dám cho bản thiếu gia một nhát, đây chính là cái giá mà cô phải trả!”
“Hạng Tư Thành ơi là Hạng Tư Thành, phần quà lớn nhà họ Tống, bản thiếu gia tin, mày chắc chắn sẽ thích, ha ha…”.
Lúc này, trước cổng rạp chiếu phim, Hạng Tư Thành đang đợi phim mở chiếu, vẫn chưa thấy bóng Vân Tịnh Nhã đâu, anh liền thấy hơi hiu quanh, lẽ nào, cô ấy vẫn đang giận mình?.
Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… “Sao… sao thế này?”Vân Tịnh Nhã vội vàng đi đến phía trước người đàn ông, cẩn thận nói: “Này, này, anh vẫn ổn chứ?” Người đàn ông áo xanh không trả lời, thậm chí tiếng hơi thở cũng trở nên yếu ớt không nghe thấy.Vân Tịnh Nhã vội vàng lấy điện thoại, mở ra xem, phát hiện không có tín hiệu, cô liền buồn lòng, bản tính lương thiện, khiến cô không thể ngồi nhìn mà không quan tâm, suy nghĩ một chút, không màng cơ thể người đàn ông bẩn thỉu, cô xé tà váy của mình cẩn thận băng bó vết thương của người đàn ông, cầm máu tươi chảy ra, sau đó, cơ thể nhỏ bé dùng hết sức ôm người đàn ông đứng lên, đang định đi đến chỗ đông người cầu cứu, đột nhiên, tiếng bước chân rầm rập vang lên phía sau, không đợi cô quay đầu nhìn, một tiếng gầm vang lên bên tai: “Mẹ kiếp, cô đang làm gì! Buông cậu chủ nhà ta xuống!”Sau đó, ánh đèn sáng rực, một đám người liền vụt đến, người dẫn đầu không biết lý lẽ, trực tiếp đá vào hai đầu gối của Vân Tịnh Nhã, phập phập một tiếng, Vân Tịnh Nhã quỳ dưới đất, người đó quát tháo: “Cô là ai, to gan dán làm hại cậu chủ của chúng tôi?”Cơn đau dữ dội truyền lên từ đầu gối, những vẫn không bằng nỗi ấm ức trong lòng.Vân Tịnh Nhã ngẩng đầu, vẻ mặt tức giận: “Anh nhìn rõ đi, tôi chỉ là người qua đường, thấy có người ngã ở đây, có lòng tốt đến giúp đỡ, các người bớt sỉ nhục tôi đi!”“Nói láo!”“Ban đêm không một bóng người, một cô gái như cô xuất hiện ở nơi vắng vẻ, hơn nữa tay còn đầy vết máu, chắc chắn là cô hại cậu chủ!”“Anh!! ”Vân Tịnh Nhã tức phát điên, coi như cô biết, tú tài gặp phải binh lính, có lý mà không thể nói rõ, nhưng, mạng người quan trọng, cô vẫn lo lắng cho người đàn ông ngã dưới đất hơn, nếu chảy máu quá nhiều mà không cầm kịp, cũng sẽ chết người!“Bây giờ không phải là lúc nói việc này, người đàn ông này bị thương rất nặng, nếu không mau chóng đến bệnh viện, anh ta sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng!”“Đợi anh ta tỉnh lại, thì có thể biết rõ chân tướng!”Bốp!“Người ám hại cậu chủ nhà họ Tống, là con đê tiện Vân Tịnh Nhã đó! Nhớ rõ chưa?”Phương Quyền cảm nhận hơi lạnh trên người Phương Hoa, vội vàng khom lưng: “Vâng, cậu chủ, lão Quyền nhớ rồi!”Khóe miệng Phương Hoa giương lên một góc: “Người thông minh, thì phải biết mượn thời thế!”“Vân Tịnh Nhã, dám cho bản thiếu gia một nhát, đây chính là cái giá mà cô phải trả!”“Hạng Tư Thành ơi là Hạng Tư Thành, phần quà lớn nhà họ Tống, bản thiếu gia tin, mày chắc chắn sẽ thích, ha ha…”.Lúc này, trước cổng rạp chiếu phim, Hạng Tư Thành đang đợi phim mở chiếu, vẫn chưa thấy bóng Vân Tịnh Nhã đâu, anh liền thấy hơi hiu quanh, lẽ nào, cô ấy vẫn đang giận mình?.