Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 28

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Ở một nơi khác,tầng một nơi căn nhà vẫn còn bốc cháy, có hai bóng người lúi húi chạy vào.Người thanh niên hoảng hốt khi tìm thấy một dáng hình quen thuộc. Cô nằm lặng xuống sàn, trên người dính lê lác máu.Cậu vội vã bế cơ thể lạnh giá của cô,lo lắng thét lên hỏi Ông Chú đang lúng túng tìm lối ra bên cạnh mình:- Không xong rồi, mau đưa cậu ấy tới bệnh viện, người cậu ấy lạnh ngắt đây này!!- A... Đây nè, lối ra ở đó, mau rời khỏi nơi này thôi!!!Cậu mừng rỡ chạy nhanh theo ông chú đằng trước, cậu lấy tay và vai mình che khuất mặt cô để tránh những gạt tàn lửa. May thay cuối cùng bọn họ cũng thoát ra ngoài.Khi cậu đưa Mộc Trà lên xe cấp cứu, cậu bỗng thấy thoáng qua một đôi nam nữ đang ôm nhau. Cậu không nhìn rõ mặt của người con gái. Nhưng người con trai kia thì cậu nhận ra, không phải là tên con trai đi cùng với cô sao. Hắn đã thoát ra ngoài, còn ôm cô gái khác... Vậy tại sao cô vẫn kẹt trong đó?... Điều này có gì đó rất kì lạ...

Ở một nơi khác,tầng một nơi căn nhà vẫn còn bốc cháy, có hai bóng người lúi húi chạy vào.Người thanh niên hoảng hốt khi tìm thấy một dáng hình quen thuộc. Cô nằm lặng xuống sàn, trên người dính lê lác máu.Cậu vội vã bế cơ thể lạnh giá của cô,lo lắng thét lên hỏi Ông Chú đang lúng túng tìm lối ra bên cạnh mình:

- Không xong rồi, mau đưa cậu ấy tới bệnh viện, người cậu ấy lạnh ngắt đây này!!

- A... Đây nè, lối ra ở đó, mau rời khỏi nơi này thôi!!!

Cậu mừng rỡ chạy nhanh theo ông chú đằng trước, cậu lấy tay và vai mình che khuất mặt cô để tránh những gạt tàn lửa. May thay cuối cùng bọn họ cũng thoát ra ngoài.

Khi cậu đưa Mộc Trà lên xe cấp cứu, cậu bỗng thấy thoáng qua một đôi nam nữ đang ôm nhau. Cậu không nhìn rõ mặt của người con gái. Nhưng người con trai kia thì cậu nhận ra, không phải là tên con trai đi cùng với cô sao. Hắn đã thoát ra ngoài, còn ôm cô gái khác... Vậy tại sao cô vẫn kẹt trong đó?... Điều này có gì đó rất kì lạ...

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… Ở một nơi khác,tầng một nơi căn nhà vẫn còn bốc cháy, có hai bóng người lúi húi chạy vào.Người thanh niên hoảng hốt khi tìm thấy một dáng hình quen thuộc. Cô nằm lặng xuống sàn, trên người dính lê lác máu.Cậu vội vã bế cơ thể lạnh giá của cô,lo lắng thét lên hỏi Ông Chú đang lúng túng tìm lối ra bên cạnh mình:- Không xong rồi, mau đưa cậu ấy tới bệnh viện, người cậu ấy lạnh ngắt đây này!!- A... Đây nè, lối ra ở đó, mau rời khỏi nơi này thôi!!!Cậu mừng rỡ chạy nhanh theo ông chú đằng trước, cậu lấy tay và vai mình che khuất mặt cô để tránh những gạt tàn lửa. May thay cuối cùng bọn họ cũng thoát ra ngoài.Khi cậu đưa Mộc Trà lên xe cấp cứu, cậu bỗng thấy thoáng qua một đôi nam nữ đang ôm nhau. Cậu không nhìn rõ mặt của người con gái. Nhưng người con trai kia thì cậu nhận ra, không phải là tên con trai đi cùng với cô sao. Hắn đã thoát ra ngoài, còn ôm cô gái khác... Vậy tại sao cô vẫn kẹt trong đó?... Điều này có gì đó rất kì lạ...

Chương 28