Tôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu…

Chương 29

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… - --Bệnh viện ---Từ khi Mộc Trà vào phòng phẫu thuật. Cậu vẫn kiên trì đứng bên ngoài chờ đợi cô, vẻ mặt căng thẳng đến từng dây cung, suốt cả quãng thời gian dường như lúc nào cậu cũng tràn ngập đầy vẻ rối rắm sợ hãi.Ông chú vỗ vỗ vai cậu, thở dài an ủi:- Cậu chủ sẽ không sao đâu, đừng lo quá,hại đến sức khỏe đấy.Cậu nghe vậy, cố giúp mình bình tĩnh. Cũng ngay lúc này... Cửa phòng phẫu thuật bật mở.Bác sĩ bước ra, thở dài một hơi nhẹ nhõm nói:- Cậu chủ, cứu sống được cô bé rồi, một lúc nữa cậu có thể vào thăm.Còn có...Cậu nghe vậy, mỉm cười an lòng, không đợi bác sĩ nói tiếp, cậu đã xông thẳng vào phòng bệnh. Trên giường trắng, một cô gái nhỏ bé nằm đó,đôi mắt run rẩy hé mở. Cảm thấy đầu mình trống rỗng, cơn đau đớn ở đầu làm mọi thứ xung quanh cô dần dần trở nên mơ hồ. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là khuôn mặt của một người con trai xa lạ, người đó có ánh mắt nâu rất dịu dàng:- Này, cậu không sao chứ?- Tôi... Là ai vậy?Cô ngẩn ngơ nhìn cậu, khuôn mặt ngây thơ hệt như một đứa trẻ mới chào đời. Cô vô thức chạm tay lên đôi mắt cậu... v**t v* nhẹ hàng mi, thều thào nói:- Cậu là ai vậy?... Sao cảm giác cậu rất quen thuộc... Với tôi... Vậy nhỉ?

- --Bệnh viện ---

Từ khi Mộc Trà vào phòng phẫu thuật. Cậu vẫn kiên trì đứng bên ngoài chờ đợi cô, vẻ mặt căng thẳng đến từng dây cung, suốt cả quãng thời gian dường như lúc nào cậu cũng tràn ngập đầy vẻ rối rắm sợ hãi.Ông chú vỗ vỗ vai cậu, thở dài an ủi:

- Cậu chủ sẽ không sao đâu, đừng lo quá,hại đến sức khỏe đấy.

Cậu nghe vậy, cố giúp mình bình tĩnh. Cũng ngay lúc này... Cửa phòng phẫu thuật bật mở.Bác sĩ bước ra, thở dài một hơi nhẹ nhõm nói:

- Cậu chủ, cứu sống được cô bé rồi, một lúc nữa cậu có thể vào thăm.Còn có...

Cậu nghe vậy, mỉm cười an lòng, không đợi bác sĩ nói tiếp, cậu đã xông thẳng vào phòng bệnh. Trên giường trắng, một cô gái nhỏ bé nằm đó,đôi mắt run rẩy hé mở. Cảm thấy đầu mình trống rỗng, cơn đau đớn ở đầu làm mọi thứ xung quanh cô dần dần trở nên mơ hồ. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là khuôn mặt của một người con trai xa lạ, người đó có ánh mắt nâu rất dịu dàng:

- Này, cậu không sao chứ?

- Tôi... Là ai vậy?

Cô ngẩn ngơ nhìn cậu, khuôn mặt ngây thơ hệt như một đứa trẻ mới chào đời. Cô vô thức chạm tay lên đôi mắt cậu... v**t v* nhẹ hàng mi, thều thào nói:

- Cậu là ai vậy?... Sao cảm giác cậu rất quen thuộc... Với tôi... Vậy nhỉ?

Đừng Khóc! Đừng Ngốc Nữa Nhé!Tác giả: Nếu Chỉ Là Thanh XuânTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcTôi nhận ra được rằng:tình yêu của cậu không phải cả hai không yêu, mà là con đường họ phát hiện ra nó quá dài, dài đến mức ngay cả một nụ hôn đơn giản thôi họ cũng không kịp làm. Vì thời gian bên nhau quá ngắn... Còn ngày tháng ly biệt lại quá dài. Vội vàng yêu, vội vàng nhớ, vội vàng rời xa...rồi thật chậm rãi buông tay nhau...Nhanh và ngắn-thứ duy nhất họ không thể dành trọn vẹn cho tình yêu của mình...chính là thời gian... ********************************************************* CHƯƠNG1: Lần đầu hai người gặp nhau rất buồn cười. Lúc đó vừa vào lớp 2 Cô bị lạc ngồi khóc một mình, cậu thấy, ra an ủi. Câu đầu tiên cô nói vs cậu là... - mình ko tìm thấy nhà vệ sinh! Hic - ... Cậu tốt bụng dẫn cô đến nhà vệ sinh. Cô vẫn nằng nặc ko chịu đi. Cậu thét lên - cái gì nữa? - cậu vào cùng tôi đi.. - điên à? Sao tui vào đó được? - nhưng... - nhưng nhưng cái gì,có vào ko thì bảo! - mình sợ ma, đi cùng mình nhá, đứng ngoài cũng được Cô nhìn gương mặt đen trắng lẫn lộn của cậu,khóc ầm lên. Cậu… - --Bệnh viện ---Từ khi Mộc Trà vào phòng phẫu thuật. Cậu vẫn kiên trì đứng bên ngoài chờ đợi cô, vẻ mặt căng thẳng đến từng dây cung, suốt cả quãng thời gian dường như lúc nào cậu cũng tràn ngập đầy vẻ rối rắm sợ hãi.Ông chú vỗ vỗ vai cậu, thở dài an ủi:- Cậu chủ sẽ không sao đâu, đừng lo quá,hại đến sức khỏe đấy.Cậu nghe vậy, cố giúp mình bình tĩnh. Cũng ngay lúc này... Cửa phòng phẫu thuật bật mở.Bác sĩ bước ra, thở dài một hơi nhẹ nhõm nói:- Cậu chủ, cứu sống được cô bé rồi, một lúc nữa cậu có thể vào thăm.Còn có...Cậu nghe vậy, mỉm cười an lòng, không đợi bác sĩ nói tiếp, cậu đã xông thẳng vào phòng bệnh. Trên giường trắng, một cô gái nhỏ bé nằm đó,đôi mắt run rẩy hé mở. Cảm thấy đầu mình trống rỗng, cơn đau đớn ở đầu làm mọi thứ xung quanh cô dần dần trở nên mơ hồ. Thứ đầu tiên cô nhìn thấy là khuôn mặt của một người con trai xa lạ, người đó có ánh mắt nâu rất dịu dàng:- Này, cậu không sao chứ?- Tôi... Là ai vậy?Cô ngẩn ngơ nhìn cậu, khuôn mặt ngây thơ hệt như một đứa trẻ mới chào đời. Cô vô thức chạm tay lên đôi mắt cậu... v**t v* nhẹ hàng mi, thều thào nói:- Cậu là ai vậy?... Sao cảm giác cậu rất quen thuộc... Với tôi... Vậy nhỉ?

Chương 29