"Mở miệng, uống chỗ thuốc này cho tôi!" Mạc Hân như cạy miệng tôi ra, đổ một đống thuốc vào miệng tôi. Một đống thuốc khô khốc dính vào cổ họng, lập tức khiến tôi vô cùng buôn nôn. Tôi vừa định nhổ đi đã bị Mạc Hân bụm miệng lại, ép tôi nuốt những viên thuốc kia xuống. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, tự nhiên sinh ra chán ghét. Nửa năm trước trong bữa tiệc tối của công ty, tôi gặp được người đàn ông nho nhã lễ độ, tướng mạo anh tuấn này, có chút động lòng. Lúc đó cảm giác của anh ta đối với tôi cũng không tệ, quen biết chưa đến nửa tháng chúng tôi liền kết hôn. Tôi tưởng rằng tôi có thể từ đây mà thoát khỏi ngôi nhà kia, sống cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới thực sự ý thức được người đàn ông này đáng sợ đến mức nào. Cuộc sống chẳng qua là ra khỏi hang sói lại rớt vào ổ hùm. Ánh mắt anh ta toàn là tia máu, thoạt nhìn cực đáng sợ, hoàn toàn khác với cảm giác nho nhã trước kia. Anh ta đã uống thuốc, thuốc trị bệnh kia. Kết hôn khoảng nửa năm, tôi vẫn là một trinh nữ…

Chương 202: Báo cảnh sát

Vợ Mới Của Lục ThiếuTác giả: Nam Phong Hướng VãnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng"Mở miệng, uống chỗ thuốc này cho tôi!" Mạc Hân như cạy miệng tôi ra, đổ một đống thuốc vào miệng tôi. Một đống thuốc khô khốc dính vào cổ họng, lập tức khiến tôi vô cùng buôn nôn. Tôi vừa định nhổ đi đã bị Mạc Hân bụm miệng lại, ép tôi nuốt những viên thuốc kia xuống. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, tự nhiên sinh ra chán ghét. Nửa năm trước trong bữa tiệc tối của công ty, tôi gặp được người đàn ông nho nhã lễ độ, tướng mạo anh tuấn này, có chút động lòng. Lúc đó cảm giác của anh ta đối với tôi cũng không tệ, quen biết chưa đến nửa tháng chúng tôi liền kết hôn. Tôi tưởng rằng tôi có thể từ đây mà thoát khỏi ngôi nhà kia, sống cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới thực sự ý thức được người đàn ông này đáng sợ đến mức nào. Cuộc sống chẳng qua là ra khỏi hang sói lại rớt vào ổ hùm. Ánh mắt anh ta toàn là tia máu, thoạt nhìn cực đáng sợ, hoàn toàn khác với cảm giác nho nhã trước kia. Anh ta đã uống thuốc, thuốc trị bệnh kia. Kết hôn khoảng nửa năm, tôi vẫn là một trinh nữ… Đột nhiên xuất hiện tiếng kêu khiến tôi đần người tại chỗ.Phía trên, một chậu hoa rơi xuống.Rầm một tiếng rơi nát. Mà vị trí rơi cách tôi chỉ vài chục centimet mà thôi.Nếu vừa nãy tôi bước thêm hai bước, có thể đã bị đập trúng nát đầu rồi.Tôi sờ sờ cái đầu còn nguyên của mình, cảm thấy vẫn còn vô cùng sợ hãi.“Có bị thương không.” Lục Nguyên Đăng bước nhanh đến, anh cau mày hỏi tôi.Tôi lắc đầu, ánh mắt hướng về phía trên lầu nhìn lại. Chậu hoa từ đầu rơi xuống, là vô tình hay cố tình?Nếu là vô tình thì lại quá trùng hợp.Mà như là cố tình thì ai lại có thể đoán chuẩn thời gian ra ngoài của tôi đến vậy.Tôi suy nghĩ không ra, liền không nghĩ tiếp nữa.“Trời đã tối như vậy cô còn muốn đi đâu, ở lại trong phòng nghỉ ngơi không tốt hơn sao.” Lục Nguyên Đăng trầm giọng nói.“Tôi đói bụng, muốn đi ra ngoài ăn khuya mà thôi.” Tôi bĩu môi, hơi uất ức nói.Mắt anh trầm xuống nhìn quanh một vòng lại thấp giọng: “Chỉ đi một mình.”Nghĩ lại ý trong lời anh vừa nói, tôi mới nhớ ra anh còn chưa biết việc Khương Hải đã về nước rồi.“ừm.” Tôi thấp giọng nói rồi quay người đi ra bên ngoài.Vừa bước được hai bước bỗng bị Lục Nguyên Đăng kéo lại.Lại là một chậu hoa rơi “rầm” một tiếng trước mắt tôi!Là ai?Lần này tôi có thể chắc chắn, có người cố ý! Một lần có thể là ngoài ý muốn, nhưng những hai lần chắc chắn là muốn hại tôi!Lục Nguyên Đăng khẽ cau mày, nói với tôi: "Báo cảnh sát đi."Tôi cũng nghĩ thế, vội vàng lấy điện thoại di động ra báo cảnh sát.Hiệu suất của cảnh sát Nước Pháp rất cao, rất nhanh liền đến đây.Quan sát một chút hiện trường rồi nhanh chóng tìm ra gian phòng hiềm nghi.Khi tôi đứng trước của gian phòng quen thuộc kia, cả người không nói nên lời.Đọc nhanh tại Vietwriter comĐây là phòng của Lục Nguyên Đăng, nếu như trong phòng còn có người khác thì đó chắc chắc Quý Vương Nhung.Lục Nguyên Đăng xem ra đã sớm đoán được.Cảnh sát gặng hỏi Quý Vương Nhung, cô ta thề thốt phủ nhận, nói chỉ là ngoài ý muốn.Mặc dù trong lòng tôi luôn thấy áy náy đối với Quý Vương Nhung, nhưng cô ta lại cố ý muốn hại tôi, tôi không muốn nhân nhượng nữa:"Cô nói ngoài ý muốn là hai chậu hoa lại trùng hợp như vậy rớt xuống trước mặt tôi, nếu Lục Nguyên Đăng không nhắc nhở tôi, có thể tôi đã bị đụng nát đầu mà chết rồi!" Tôi tức giận nói.Quý Vương Nhung khinh thường cười nói: "Địa cầu rộng lớn, không thiếu cái lạ, chỉ là trùng hợp mà thôi, có gì kỳ quái đâu chứ. Cô nói tôi cố ý muốn hãm hại cô, có chứng cứ sao? Mà tôi phải nói với cô, Lục Nguyên Đăng cô vừa nói tới là chồng tôi, có quan hệ như thế nào với cô, cô nói đi!"Quý Vương Nhung nói một tràng khiến tôi là câm nín không trả lời được.Tôi biết cô ta hại tôi là bởi vì quan hệ không thể lộ ra ngoài ánh sáng kia của tôi và Lục Nguyên Đăng, chắc chắn cô ta hận tôi hận đến tận xương tủy. Nói cho cùng, tôi mới chính là mồi dẫn lửa của mọi chuyện.Mà tôi biết, nếu như lại kiên trì so đo nữa, Quý Vương Nhung có lẽ sẽ lựa chọn ngọc đá cùng vỡ, công khai quan hệ giữa tôi cùng Lục Nguyên Đăng.Đến lúc đó, cuộc sống của tôi, chắc chắn sẽ bởi vì danh hiệu tiểu tam này mà bị hủy hoại không ra gì.Không có chứng cứ, Quý Vương Nhung cũng là người có thân phận, cuối cùng cảnh sát chỉ có thể không giải quyết được gì.Cảnh sát đi khỏi, trong phòng chỉ còn lại ba người chúng tôi.Truyện được mua bản quyền đăng trên ứng dụng điện thoại Mê Tình Truyện! Tải Mê Tình Truyện để ủng hộ tác giả nhé!Quý Vương Nhung cười lạnh đứng ở nơi đó, cắn răng nghiến lợi nói với tôi: "Ninh Khanh, có tôi ở đây, trận chung kết ngày mai,cô đừng hòng lấy được giải thưởng nào!”

Đột nhiên xuất hiện tiếng kêu khiến tôi đần người tại chỗ.

Phía trên, một chậu hoa rơi xuống.

Rầm một tiếng rơi nát. Mà vị trí rơi cách tôi chỉ vài chục centimet mà thôi.

Nếu vừa nãy tôi bước thêm hai bước, có thể đã bị đập trúng nát đầu rồi.

Tôi sờ sờ cái đầu còn nguyên của mình, cảm thấy vẫn còn vô cùng sợ hãi.

“Có bị thương không.” Lục Nguyên Đăng bước nhanh đến, anh cau mày hỏi tôi.

Tôi lắc đầu, ánh mắt hướng về phía trên lầu nhìn lại. Chậu hoa từ đầu rơi xuống, là vô tình hay cố tình?

Nếu là vô tình thì lại quá trùng hợp.

Mà như là cố tình thì ai lại có thể đoán chuẩn thời gian ra ngoài của tôi đến vậy.

Tôi suy nghĩ không ra, liền không nghĩ tiếp nữa.

“Trời đã tối như vậy cô còn muốn đi đâu, ở lại trong phòng nghỉ ngơi không tốt hơn sao.” Lục Nguyên Đăng trầm giọng nói.

“Tôi đói bụng, muốn đi ra ngoài ăn khuya mà thôi.” Tôi bĩu môi, hơi uất ức nói.

Mắt anh trầm xuống nhìn quanh một vòng lại thấp giọng: “Chỉ đi một mình.”

Nghĩ lại ý trong lời anh vừa nói, tôi mới nhớ ra anh còn chưa biết việc Khương Hải đã về nước rồi.

“ừm.” Tôi thấp giọng nói rồi quay người đi ra bên ngoài.

Vừa bước được hai bước bỗng bị Lục Nguyên Đăng kéo lại.

Lại là một chậu hoa rơi “rầm” một tiếng trước mắt tôi!

Là ai?

Lần này tôi có thể chắc chắn, có người cố ý! Một lần có thể là ngoài ý muốn, nhưng những hai lần chắc chắn là muốn hại tôi!

Lục Nguyên Đăng khẽ cau mày, nói với tôi: "Báo cảnh sát đi."

Tôi cũng nghĩ thế, vội vàng lấy điện thoại di động ra báo cảnh sát.

Hiệu suất của cảnh sát Nước Pháp rất cao, rất nhanh liền đến đây.

Quan sát một chút hiện trường rồi nhanh chóng tìm ra gian phòng hiềm nghi.

Khi tôi đứng trước của gian phòng quen thuộc kia, cả người không nói nên lời.Đọc nhanh tại Vietwriter com

Đây là phòng của Lục Nguyên Đăng, nếu như trong phòng còn có người khác thì đó chắc chắc Quý Vương Nhung.

Lục Nguyên Đăng xem ra đã sớm đoán được.

Cảnh sát gặng hỏi Quý Vương Nhung, cô ta thề thốt phủ nhận, nói chỉ là ngoài ý muốn.

Mặc dù trong lòng tôi luôn thấy áy náy đối với Quý Vương Nhung, nhưng cô ta lại cố ý muốn hại tôi, tôi không muốn nhân nhượng nữa:

"Cô nói ngoài ý muốn là hai chậu hoa lại trùng hợp như vậy rớt xuống trước mặt tôi, nếu Lục Nguyên Đăng không nhắc nhở tôi, có thể tôi đã bị đụng nát đầu mà chết rồi!" Tôi tức giận nói.

Quý Vương Nhung khinh thường cười nói: "Địa cầu rộng lớn, không thiếu cái lạ, chỉ là trùng hợp mà thôi, có gì kỳ quái đâu chứ. Cô nói tôi cố ý muốn hãm hại cô, có chứng cứ sao? Mà tôi phải nói với cô, Lục Nguyên Đăng cô vừa nói tới là chồng tôi, có quan hệ như thế nào với cô, cô nói đi!"

Quý Vương Nhung nói một tràng khiến tôi là câm nín không trả lời được.

Tôi biết cô ta hại tôi là bởi vì quan hệ không thể lộ ra ngoài ánh sáng kia của tôi và Lục Nguyên Đăng, chắc chắn cô ta hận tôi hận đến tận xương tủy. Nói cho cùng, tôi mới chính là mồi dẫn lửa của mọi chuyện.

Mà tôi biết, nếu như lại kiên trì so đo nữa, Quý Vương Nhung có lẽ sẽ lựa chọn ngọc đá cùng vỡ, công khai quan hệ giữa tôi cùng Lục Nguyên Đăng.

Đến lúc đó, cuộc sống của tôi, chắc chắn sẽ bởi vì danh hiệu tiểu tam này mà bị hủy hoại không ra gì.

Không có chứng cứ, Quý Vương Nhung cũng là người có thân phận, cuối cùng cảnh sát chỉ có thể không giải quyết được gì.

Cảnh sát đi khỏi, trong phòng chỉ còn lại ba người chúng tôi.

Truyện được mua bản quyền đăng trên ứng dụng điện thoại Mê Tình Truyện! Tải Mê Tình Truyện để ủng hộ tác giả nhé!

Quý Vương Nhung cười lạnh đứng ở nơi đó, cắn răng nghiến lợi nói với tôi: "Ninh Khanh, có tôi ở đây, trận chung kết ngày mai,cô đừng hòng lấy được giải thưởng nào!”

Vợ Mới Của Lục ThiếuTác giả: Nam Phong Hướng VãnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng"Mở miệng, uống chỗ thuốc này cho tôi!" Mạc Hân như cạy miệng tôi ra, đổ một đống thuốc vào miệng tôi. Một đống thuốc khô khốc dính vào cổ họng, lập tức khiến tôi vô cùng buôn nôn. Tôi vừa định nhổ đi đã bị Mạc Hân bụm miệng lại, ép tôi nuốt những viên thuốc kia xuống. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, tự nhiên sinh ra chán ghét. Nửa năm trước trong bữa tiệc tối của công ty, tôi gặp được người đàn ông nho nhã lễ độ, tướng mạo anh tuấn này, có chút động lòng. Lúc đó cảm giác của anh ta đối với tôi cũng không tệ, quen biết chưa đến nửa tháng chúng tôi liền kết hôn. Tôi tưởng rằng tôi có thể từ đây mà thoát khỏi ngôi nhà kia, sống cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới thực sự ý thức được người đàn ông này đáng sợ đến mức nào. Cuộc sống chẳng qua là ra khỏi hang sói lại rớt vào ổ hùm. Ánh mắt anh ta toàn là tia máu, thoạt nhìn cực đáng sợ, hoàn toàn khác với cảm giác nho nhã trước kia. Anh ta đã uống thuốc, thuốc trị bệnh kia. Kết hôn khoảng nửa năm, tôi vẫn là một trinh nữ… Đột nhiên xuất hiện tiếng kêu khiến tôi đần người tại chỗ.Phía trên, một chậu hoa rơi xuống.Rầm một tiếng rơi nát. Mà vị trí rơi cách tôi chỉ vài chục centimet mà thôi.Nếu vừa nãy tôi bước thêm hai bước, có thể đã bị đập trúng nát đầu rồi.Tôi sờ sờ cái đầu còn nguyên của mình, cảm thấy vẫn còn vô cùng sợ hãi.“Có bị thương không.” Lục Nguyên Đăng bước nhanh đến, anh cau mày hỏi tôi.Tôi lắc đầu, ánh mắt hướng về phía trên lầu nhìn lại. Chậu hoa từ đầu rơi xuống, là vô tình hay cố tình?Nếu là vô tình thì lại quá trùng hợp.Mà như là cố tình thì ai lại có thể đoán chuẩn thời gian ra ngoài của tôi đến vậy.Tôi suy nghĩ không ra, liền không nghĩ tiếp nữa.“Trời đã tối như vậy cô còn muốn đi đâu, ở lại trong phòng nghỉ ngơi không tốt hơn sao.” Lục Nguyên Đăng trầm giọng nói.“Tôi đói bụng, muốn đi ra ngoài ăn khuya mà thôi.” Tôi bĩu môi, hơi uất ức nói.Mắt anh trầm xuống nhìn quanh một vòng lại thấp giọng: “Chỉ đi một mình.”Nghĩ lại ý trong lời anh vừa nói, tôi mới nhớ ra anh còn chưa biết việc Khương Hải đã về nước rồi.“ừm.” Tôi thấp giọng nói rồi quay người đi ra bên ngoài.Vừa bước được hai bước bỗng bị Lục Nguyên Đăng kéo lại.Lại là một chậu hoa rơi “rầm” một tiếng trước mắt tôi!Là ai?Lần này tôi có thể chắc chắn, có người cố ý! Một lần có thể là ngoài ý muốn, nhưng những hai lần chắc chắn là muốn hại tôi!Lục Nguyên Đăng khẽ cau mày, nói với tôi: "Báo cảnh sát đi."Tôi cũng nghĩ thế, vội vàng lấy điện thoại di động ra báo cảnh sát.Hiệu suất của cảnh sát Nước Pháp rất cao, rất nhanh liền đến đây.Quan sát một chút hiện trường rồi nhanh chóng tìm ra gian phòng hiềm nghi.Khi tôi đứng trước của gian phòng quen thuộc kia, cả người không nói nên lời.Đọc nhanh tại Vietwriter comĐây là phòng của Lục Nguyên Đăng, nếu như trong phòng còn có người khác thì đó chắc chắc Quý Vương Nhung.Lục Nguyên Đăng xem ra đã sớm đoán được.Cảnh sát gặng hỏi Quý Vương Nhung, cô ta thề thốt phủ nhận, nói chỉ là ngoài ý muốn.Mặc dù trong lòng tôi luôn thấy áy náy đối với Quý Vương Nhung, nhưng cô ta lại cố ý muốn hại tôi, tôi không muốn nhân nhượng nữa:"Cô nói ngoài ý muốn là hai chậu hoa lại trùng hợp như vậy rớt xuống trước mặt tôi, nếu Lục Nguyên Đăng không nhắc nhở tôi, có thể tôi đã bị đụng nát đầu mà chết rồi!" Tôi tức giận nói.Quý Vương Nhung khinh thường cười nói: "Địa cầu rộng lớn, không thiếu cái lạ, chỉ là trùng hợp mà thôi, có gì kỳ quái đâu chứ. Cô nói tôi cố ý muốn hãm hại cô, có chứng cứ sao? Mà tôi phải nói với cô, Lục Nguyên Đăng cô vừa nói tới là chồng tôi, có quan hệ như thế nào với cô, cô nói đi!"Quý Vương Nhung nói một tràng khiến tôi là câm nín không trả lời được.Tôi biết cô ta hại tôi là bởi vì quan hệ không thể lộ ra ngoài ánh sáng kia của tôi và Lục Nguyên Đăng, chắc chắn cô ta hận tôi hận đến tận xương tủy. Nói cho cùng, tôi mới chính là mồi dẫn lửa của mọi chuyện.Mà tôi biết, nếu như lại kiên trì so đo nữa, Quý Vương Nhung có lẽ sẽ lựa chọn ngọc đá cùng vỡ, công khai quan hệ giữa tôi cùng Lục Nguyên Đăng.Đến lúc đó, cuộc sống của tôi, chắc chắn sẽ bởi vì danh hiệu tiểu tam này mà bị hủy hoại không ra gì.Không có chứng cứ, Quý Vương Nhung cũng là người có thân phận, cuối cùng cảnh sát chỉ có thể không giải quyết được gì.Cảnh sát đi khỏi, trong phòng chỉ còn lại ba người chúng tôi.Truyện được mua bản quyền đăng trên ứng dụng điện thoại Mê Tình Truyện! Tải Mê Tình Truyện để ủng hộ tác giả nhé!Quý Vương Nhung cười lạnh đứng ở nơi đó, cắn răng nghiến lợi nói với tôi: "Ninh Khanh, có tôi ở đây, trận chung kết ngày mai,cô đừng hòng lấy được giải thưởng nào!”

Chương 202: Báo cảnh sát