"Mở miệng, uống chỗ thuốc này cho tôi!" Mạc Hân như cạy miệng tôi ra, đổ một đống thuốc vào miệng tôi. Một đống thuốc khô khốc dính vào cổ họng, lập tức khiến tôi vô cùng buôn nôn. Tôi vừa định nhổ đi đã bị Mạc Hân bụm miệng lại, ép tôi nuốt những viên thuốc kia xuống. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, tự nhiên sinh ra chán ghét. Nửa năm trước trong bữa tiệc tối của công ty, tôi gặp được người đàn ông nho nhã lễ độ, tướng mạo anh tuấn này, có chút động lòng. Lúc đó cảm giác của anh ta đối với tôi cũng không tệ, quen biết chưa đến nửa tháng chúng tôi liền kết hôn. Tôi tưởng rằng tôi có thể từ đây mà thoát khỏi ngôi nhà kia, sống cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới thực sự ý thức được người đàn ông này đáng sợ đến mức nào. Cuộc sống chẳng qua là ra khỏi hang sói lại rớt vào ổ hùm. Ánh mắt anh ta toàn là tia máu, thoạt nhìn cực đáng sợ, hoàn toàn khác với cảm giác nho nhã trước kia. Anh ta đã uống thuốc, thuốc trị bệnh kia. Kết hôn khoảng nửa năm, tôi vẫn là một trinh nữ…
Chương 203: Quán quân không phải là cô
Vợ Mới Của Lục ThiếuTác giả: Nam Phong Hướng VãnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng"Mở miệng, uống chỗ thuốc này cho tôi!" Mạc Hân như cạy miệng tôi ra, đổ một đống thuốc vào miệng tôi. Một đống thuốc khô khốc dính vào cổ họng, lập tức khiến tôi vô cùng buôn nôn. Tôi vừa định nhổ đi đã bị Mạc Hân bụm miệng lại, ép tôi nuốt những viên thuốc kia xuống. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, tự nhiên sinh ra chán ghét. Nửa năm trước trong bữa tiệc tối của công ty, tôi gặp được người đàn ông nho nhã lễ độ, tướng mạo anh tuấn này, có chút động lòng. Lúc đó cảm giác của anh ta đối với tôi cũng không tệ, quen biết chưa đến nửa tháng chúng tôi liền kết hôn. Tôi tưởng rằng tôi có thể từ đây mà thoát khỏi ngôi nhà kia, sống cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới thực sự ý thức được người đàn ông này đáng sợ đến mức nào. Cuộc sống chẳng qua là ra khỏi hang sói lại rớt vào ổ hùm. Ánh mắt anh ta toàn là tia máu, thoạt nhìn cực đáng sợ, hoàn toàn khác với cảm giác nho nhã trước kia. Anh ta đã uống thuốc, thuốc trị bệnh kia. Kết hôn khoảng nửa năm, tôi vẫn là một trinh nữ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi tôi đã sắp xếp gọn gẽ công cụ bản vẽ liền cùng đến phòng ăn với Thẩm NinhDùng bữa xong thì còn có một tiếng đồng hồ nghỉ ngơi.Tôi nghĩ, nguyên nhân cuộc thi diễn ra vào buổi tối là bởi vì ban đêm chính là thời điểm mà linh cảm có thể phát huy hơn cả.Bản phát thảo được niêm phong lại sau khi nộp cho MC vào tối qua, tối nay có thời gian hai tiếng để vẽ tiếp, rồi trình bày linh cảm để vẽ thiết kế của mình ra.Lục Nguyên Đăng vẫn như cũ ngồi đối diện tôi, ánh mắt trầm tĩnh nhìn không ra chập chờn gợn sóng nào.Chỉ một khuôn mặt không biểu lộ gì đã làm cho tim tôi đập thình thịch.MC tuyên bố cuộc thi bắt đầu, trong lúc vô tình nhìn Quý Vương Nhung, tôi lại phát hiện cô ta nhìn tôi cười lạnh.Lòng tôi chợt hồi hộp. Lời nói tối qua của cô ta không ngừng vang vọng trong đầu tôi."Chỉ cần có tôi ở đây, quán quân không phải là cô."Hi vọng, cô ta không quyền lực lớn đến như thế.Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị lấy ra dụng cụ bắt đầu vẽ, thế nhưng khi vừa mở túi dụng cụ ra tôi liền trợn tròn mắt.Bút vẽ của tôi, tất cả đều không thấy đâu!!!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sau khi tôi đã sắp xếp gọn gẽ công cụ bản vẽ liền cùng đến phòng ăn với Thẩm Ninh
Dùng bữa xong thì còn có một tiếng đồng hồ nghỉ ngơi.
Tôi nghĩ, nguyên nhân cuộc thi diễn ra vào buổi tối là bởi vì ban đêm chính là thời điểm mà linh cảm có thể phát huy hơn cả.
Bản phát thảo được niêm phong lại sau khi nộp cho MC vào tối qua, tối nay có thời gian hai tiếng để vẽ tiếp, rồi trình bày linh cảm để vẽ thiết kế của mình ra.
Lục Nguyên Đăng vẫn như cũ ngồi đối diện tôi, ánh mắt trầm tĩnh nhìn không ra chập chờn gợn sóng nào.
Chỉ một khuôn mặt không biểu lộ gì đã làm cho tim tôi đập thình thịch.
MC tuyên bố cuộc thi bắt đầu, trong lúc vô tình nhìn Quý Vương Nhung, tôi lại phát hiện cô ta nhìn tôi cười lạnh.
Lòng tôi chợt hồi hộp. Lời nói tối qua của cô ta không ngừng vang vọng trong đầu tôi.
"Chỉ cần có tôi ở đây, quán quân không phải là cô."
Hi vọng, cô ta không quyền lực lớn đến như thế.
Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị lấy ra dụng cụ bắt đầu vẽ, thế nhưng khi vừa mở túi dụng cụ ra tôi liền trợn tròn mắt.
Bút vẽ của tôi, tất cả đều không thấy đâu!!!
Vợ Mới Của Lục ThiếuTác giả: Nam Phong Hướng VãnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng"Mở miệng, uống chỗ thuốc này cho tôi!" Mạc Hân như cạy miệng tôi ra, đổ một đống thuốc vào miệng tôi. Một đống thuốc khô khốc dính vào cổ họng, lập tức khiến tôi vô cùng buôn nôn. Tôi vừa định nhổ đi đã bị Mạc Hân bụm miệng lại, ép tôi nuốt những viên thuốc kia xuống. Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, tự nhiên sinh ra chán ghét. Nửa năm trước trong bữa tiệc tối của công ty, tôi gặp được người đàn ông nho nhã lễ độ, tướng mạo anh tuấn này, có chút động lòng. Lúc đó cảm giác của anh ta đối với tôi cũng không tệ, quen biết chưa đến nửa tháng chúng tôi liền kết hôn. Tôi tưởng rằng tôi có thể từ đây mà thoát khỏi ngôi nhà kia, sống cuộc sống hạnh phúc. Nhưng sau khi kết hôn, tôi mới thực sự ý thức được người đàn ông này đáng sợ đến mức nào. Cuộc sống chẳng qua là ra khỏi hang sói lại rớt vào ổ hùm. Ánh mắt anh ta toàn là tia máu, thoạt nhìn cực đáng sợ, hoàn toàn khác với cảm giác nho nhã trước kia. Anh ta đã uống thuốc, thuốc trị bệnh kia. Kết hôn khoảng nửa năm, tôi vẫn là một trinh nữ… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Sau khi tôi đã sắp xếp gọn gẽ công cụ bản vẽ liền cùng đến phòng ăn với Thẩm NinhDùng bữa xong thì còn có một tiếng đồng hồ nghỉ ngơi.Tôi nghĩ, nguyên nhân cuộc thi diễn ra vào buổi tối là bởi vì ban đêm chính là thời điểm mà linh cảm có thể phát huy hơn cả.Bản phát thảo được niêm phong lại sau khi nộp cho MC vào tối qua, tối nay có thời gian hai tiếng để vẽ tiếp, rồi trình bày linh cảm để vẽ thiết kế của mình ra.Lục Nguyên Đăng vẫn như cũ ngồi đối diện tôi, ánh mắt trầm tĩnh nhìn không ra chập chờn gợn sóng nào.Chỉ một khuôn mặt không biểu lộ gì đã làm cho tim tôi đập thình thịch.MC tuyên bố cuộc thi bắt đầu, trong lúc vô tình nhìn Quý Vương Nhung, tôi lại phát hiện cô ta nhìn tôi cười lạnh.Lòng tôi chợt hồi hộp. Lời nói tối qua của cô ta không ngừng vang vọng trong đầu tôi."Chỉ cần có tôi ở đây, quán quân không phải là cô."Hi vọng, cô ta không quyền lực lớn đến như thế.Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị lấy ra dụng cụ bắt đầu vẽ, thế nhưng khi vừa mở túi dụng cụ ra tôi liền trợn tròn mắt.Bút vẽ của tôi, tất cả đều không thấy đâu!!!