“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc…

Chương 47

Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi TùTác giả: Cổ Ngọc Văn HươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc… Mấy tháng sau.Phương Mộc cầm hộp đồ đi vào thang máy, ngẩng đầu nhìn lên cười: “Hôm nay tan làm sớm như vậy?”“Sinh nhật mẹ nên xin nghỉ nửa ngày, đợi lát nữa sẽ lái xe về nhà. Còn cậu? Cũng tan làm sớm à?”“Ừ, trong nhà có việc.”“Ừ, sáng nay có xem tin tức, công ty bạn trai cậu đưa ra thị trường à? Chúc mừng chúc mừng?” Nói ‘Bạn trai’ với một người đàn ông vẫn có hơi kỳ quái, anh ta cười gượng gạo, thầm nghĩ điều kiện của hai người này cũng không tệ, sao lại đi lên con đường này chứ?Một tiếng ‘Đinh‘, thang máy mở ra. Anh ta cười khan ra ngoài: “Gặp lại sau.”Phương Mộc cũng cười: “Hẹn gặp lại.”Khi về đến nhà, trong phòng khách tối đen. Phương Mộc đặt hộp lên bàn, lấy ra một lồng bánh bao trong hộp bỏ vào khay. Anh cầm một ly nước đi vào phòng ngủ, ngồi ở mép giường.Gian phòng cũng là một màu đen, rèm cửa đóng chặt. Lý Bích trần thân trên đang ngủ. Phương Mộc cầm bánh bao nhúng giấm: “Đã ngủ mười bốn tiếng rồi, ngồi dậy ăn chút gì đi.”“Ừ…”Lý Bích túm tay anh chậm rãi ngồi dậy, tóc rối bì, mắt cũng khép hờ không quá tỉnh táo, cúi đầu cắn bánh bao vào miệng: “Nhiều giấm hơn một chút.”Phương Mộc dùng đũa gắp một cái khác, chấm nhiều hơn một chút. Lý Bích lại cúi đầu nuốt, lần này không nói gì nữa.Hai người yên lặng một đút một ăn, không bao lâu khay đã rỗng tuếch. Lý Bích uống nước súc miệng, lại rút ra một miếng khăn giấy lau miệng: “Bảy giờ tối rồi hả?”“Bốn giờ. Hôm nay anh tan làm sớm.”Lý Bích lấy khay trong tay anh đặt lên bài, kéo tay Phương Mộc vào trong quần mình, hít một hơi thật sâu. Phương Mộc cúi đầu nói: “Muốn như vậy sao?”Lý Bích không lên tiếng, kéo anh lên giường, để anh bước qua ngồi trên chân mình, hai người hôn nhau. Mấy tháng qua vội vàng đưa ra thị trường, mỗi ngày Lý Bích đều ở công ty mười mấy tiếng đồng hồ, về nhà lập tức ngả người ra ngủ, đã rất lâu không làm loại chuyện này.Lý Bích bóp eo anh, mười ngón tay đan xen.Hôm nay vật kia có hơi gấp, Phương Mộc cau mày nhẫn nhịn, cố gắng thích ứng dị vật xâm nhập. Tư thế của Lý Bích có hơi bất tiện, hắn xoay người đè anh xuống, mắt đối mắt với anh, chậm rãi đâm vào.Không bao lâu, Phương Mộc khẽ r*n r*.Một giờ sau, trên giường đã là một mảnh hỗn loạn.Lý Bích không nhúc nhích nằm trên người Phương Mộc, khẽ vuốt ve sau gáy anh: “Đã đưa ra thị trường rồi.”“Ừ…” Cả người Phương Mộc đều là mồ hôi: “Em có thể thoải mái một chút.”“Em bận rộn sẽ quên anh.” Lý Bích hôn nhẹ lên trán anh: “Tháng sau anh phải đến Mỹ tham gia hội thảo nghiên cứu khoa học, em đi với anh, tiện thể đi chơi một chút.”Phương Mộc cười nói: “Được.”Lý Bích là người thích lên kế hoạch, nhưng chỉ cần lên kế hoạch sẽ để lại dấu vết. Mấy hôm trước anh dùng trình duyệt trong máy tính của Lý Bích, phát hiện lịch sử duyệt web có câu hỏi của Zhihu.[ Hôn nhân đồng tính ở Mỹ có hợp pháp? ]Lúc đó anh rất tò mò xem lịch sử trình duyệt, muôn hình muôn vẻ, các loại các dạng cầu hôn công lược, cảnh tượng lãng mạn, muốn cái gì có cái đó.Cảm giác hồi hộp, Phương Mộc có hơi khẩn trương. Anh không biết lúc đó phải giả vờ kinh ngạc như thế nào, thời điểm anh biết được Lý Bích muốn cầu hôn, kỳ thật vẻ mặt rất trống rỗng.“Đêm nay ra ngoài ăn cơm đi.” Lý Bích vịn eo anh ngồi dậy: “Khó khăn lắm mới được rảnh rỗi, chúc mừng công ty ra thị trường, chúc mừng luận văn phát biểu của anh.”Hai người đều tự tắm, thay quần áo ra ngoài. Hai người đến ăn cơm tây, vào cửa phải mặc tây trang, Phương Mộc vừa vào đã bùm bùm trong lòng.Nhà hàng này tọa lạc ở tầng cao nhất của khách sạn, tầm nhìn thoáng đãng, được khen là địa điểm cầu hôn lãng mạn nhất toàn thành phố. Ở chỗ này cầu hôn thành công, nhà hàng sẽ mở nóc để đôi tình nhân lên trên cao mấy trăm thước thưởng thức sao trời.Lái xe đến nhà hàng, hai người ngồi xuống bên cửa sổ, chọn đồ ăn.Đêm nay Phương Mộc ăn món gì cũng không ngon, cắt thịt bò nát vụn. Anh chỉ sợ không để ý nuốt luôn nhẫn nên chỉ uống nước.“Làm sao vậy, không ngon sao?”Phương Mộc cười gượng: “Không, không tệ.”Kỳ thực hai người đều thích ăn món Tứ Xuyên, hương cay kích thích, trong khoảnh khắc trôi xuống cổ, thật sự làm người ch** n**c mắt nước mũi, ngon vô cùng.Sắc mặt Lý Bích thay đổi: “Không hợp miệng cũng không cần ăn, em cũng chỉ nghe nói thịt bò ở đây không tệ.”Hương vị không tệ, chỉ là hôm nay anh hơi nôn nao.Hai người xấu hổ ăn xong, chuyện gì cũng không xảy ra, Lý Bích gọi phục vụ tính tiền. Phương Mộc cũng không biết nên nghĩ như thế nào, Lý Bích không có cầu hôn, anh không chắc chắn đây là thở phào hay là cái gì.Lúc ngồi ở trong xe, Phương Mộc cười cười: “Hay là chúng ta đi ăn lẩu?”Lý Bích cong cong khóe môi: “Được.”Xe dừng lại, hai người đàn ông mặc tây trang ăn ngấu nghiến không có hình tượng ở quán nhỏ ven đường. Phương Mộc giành công nói: “Thế nào, giới thiệu tốt đúng không?”Hương rượu không sợ ngõ sâu, sợ chính là tính tình kỳ quái của ông chủ. Tiệm này rách rưới không có nhân khí, nhưng lẩu rất ngon. Nguyên nhân là vì tính tình nóng nảy của chủ tiệm, ai dám đánh giá lung tung cũng bị đuổi ra ngoài.Lý Bích nói: “Chúng ta đã đến sáu lần.” Mỗi lần tới đều tranh công, giống như sợ mình quên.Lần này ăn rất sảng khoái, Lý Bích uống cạn nước lẩu: “Về nhà đi.”“Ừ.”Lúc lái xe trên đường lướt qua một tòa nhà thì Phương Mộc nói: “Nơi này cách nhà em rất gần.”Lý Bích cười nói: “Có muốn đi lên xem một chút không? Ba mẹ em không có ở nhà.”“Được.”

Mấy tháng sau.

Phương Mộc cầm hộp đồ đi vào thang máy, ngẩng đầu nhìn lên cười: “Hôm nay tan làm sớm như vậy?”

“Sinh nhật mẹ nên xin nghỉ nửa ngày, đợi lát nữa sẽ lái xe về nhà. Còn cậu? Cũng tan làm sớm à?”

“Ừ, trong nhà có việc.”

“Ừ, sáng nay có xem tin tức, công ty bạn trai cậu đưa ra thị trường à? Chúc mừng chúc mừng?” Nói ‘Bạn trai’ với một người đàn ông vẫn có hơi kỳ quái, anh ta cười gượng gạo, thầm nghĩ điều kiện của hai người này cũng không tệ, sao lại đi lên con đường này chứ?

Một tiếng ‘Đinh‘, thang máy mở ra. Anh ta cười khan ra ngoài: “Gặp lại sau.”

Phương Mộc cũng cười: “Hẹn gặp lại.”

Khi về đến nhà, trong phòng khách tối đen. Phương Mộc đặt hộp lên bàn, lấy ra một lồng bánh bao trong hộp bỏ vào khay. Anh cầm một ly nước đi vào phòng ngủ, ngồi ở mép giường.

Gian phòng cũng là một màu đen, rèm cửa đóng chặt. Lý Bích trần thân trên đang ngủ. Phương Mộc cầm bánh bao nhúng giấm: “Đã ngủ mười bốn tiếng rồi, ngồi dậy ăn chút gì đi.”

“Ừ…”

Lý Bích túm tay anh chậm rãi ngồi dậy, tóc rối bì, mắt cũng khép hờ không quá tỉnh táo, cúi đầu cắn bánh bao vào miệng: “Nhiều giấm hơn một chút.”

Phương Mộc dùng đũa gắp một cái khác, chấm nhiều hơn một chút. Lý Bích lại cúi đầu nuốt, lần này không nói gì nữa.

Hai người yên lặng một đút một ăn, không bao lâu khay đã rỗng tuếch. Lý Bích uống nước súc miệng, lại rút ra một miếng khăn giấy lau miệng: “Bảy giờ tối rồi hả?”

“Bốn giờ. Hôm nay anh tan làm sớm.”

Lý Bích lấy khay trong tay anh đặt lên bài, kéo tay Phương Mộc vào trong quần mình, hít một hơi thật sâu. Phương Mộc cúi đầu nói: “Muốn như vậy sao?”

Lý Bích không lên tiếng, kéo anh lên giường, để anh bước qua ngồi trên chân mình, hai người hôn nhau. Mấy tháng qua vội vàng đưa ra thị trường, mỗi ngày Lý Bích đều ở công ty mười mấy tiếng đồng hồ, về nhà lập tức ngả người ra ngủ, đã rất lâu không làm loại chuyện này.

Lý Bích bóp eo anh, mười ngón tay đan xen.

Hôm nay vật kia có hơi gấp, Phương Mộc cau mày nhẫn nhịn, cố gắng thích ứng dị vật xâm nhập. Tư thế của Lý Bích có hơi bất tiện, hắn xoay người đè anh xuống, mắt đối mắt với anh, chậm rãi đâm vào.

Không bao lâu, Phương Mộc khẽ r*n r*.

Một giờ sau, trên giường đã là một mảnh hỗn loạn.

Lý Bích không nhúc nhích nằm trên người Phương Mộc, khẽ vuốt ve sau gáy anh: “Đã đưa ra thị trường rồi.”

“Ừ…” Cả người Phương Mộc đều là mồ hôi: “Em có thể thoải mái một chút.”

“Em bận rộn sẽ quên anh.” Lý Bích hôn nhẹ lên trán anh: “Tháng sau anh phải đến Mỹ tham gia hội thảo nghiên cứu khoa học, em đi với anh, tiện thể đi chơi một chút.”

Phương Mộc cười nói: “Được.”

Lý Bích là người thích lên kế hoạch, nhưng chỉ cần lên kế hoạch sẽ để lại dấu vết. Mấy hôm trước anh dùng trình duyệt trong máy tính của Lý Bích, phát hiện lịch sử duyệt web có câu hỏi của Zhihu.

[ Hôn nhân đồng tính ở Mỹ có hợp pháp? ]

Lúc đó anh rất tò mò xem lịch sử trình duyệt, muôn hình muôn vẻ, các loại các dạng cầu hôn công lược, cảnh tượng lãng mạn, muốn cái gì có cái đó.

Cảm giác hồi hộp, Phương Mộc có hơi khẩn trương. Anh không biết lúc đó phải giả vờ kinh ngạc như thế nào, thời điểm anh biết được Lý Bích muốn cầu hôn, kỳ thật vẻ mặt rất trống rỗng.

“Đêm nay ra ngoài ăn cơm đi.” Lý Bích vịn eo anh ngồi dậy: “Khó khăn lắm mới được rảnh rỗi, chúc mừng công ty ra thị trường, chúc mừng luận văn phát biểu của anh.”

Hai người đều tự tắm, thay quần áo ra ngoài. Hai người đến ăn cơm tây, vào cửa phải mặc tây trang, Phương Mộc vừa vào đã bùm bùm trong lòng.

Nhà hàng này tọa lạc ở tầng cao nhất của khách sạn, tầm nhìn thoáng đãng, được khen là địa điểm cầu hôn lãng mạn nhất toàn thành phố. Ở chỗ này cầu hôn thành công, nhà hàng sẽ mở nóc để đôi tình nhân lên trên cao mấy trăm thước thưởng thức sao trời.

Lái xe đến nhà hàng, hai người ngồi xuống bên cửa sổ, chọn đồ ăn.

Đêm nay Phương Mộc ăn món gì cũng không ngon, cắt thịt bò nát vụn. Anh chỉ sợ không để ý nuốt luôn nhẫn nên chỉ uống nước.

“Làm sao vậy, không ngon sao?”

Phương Mộc cười gượng: “Không, không tệ.”

Kỳ thực hai người đều thích ăn món Tứ Xuyên, hương cay kích thích, trong khoảnh khắc trôi xuống cổ, thật sự làm người ch** n**c mắt nước mũi, ngon vô cùng.

Sắc mặt Lý Bích thay đổi: “Không hợp miệng cũng không cần ăn, em cũng chỉ nghe nói thịt bò ở đây không tệ.”

Hương vị không tệ, chỉ là hôm nay anh hơi nôn nao.

Hai người xấu hổ ăn xong, chuyện gì cũng không xảy ra, Lý Bích gọi phục vụ tính tiền. Phương Mộc cũng không biết nên nghĩ như thế nào, Lý Bích không có cầu hôn, anh không chắc chắn đây là thở phào hay là cái gì.

Lúc ngồi ở trong xe, Phương Mộc cười cười: “Hay là chúng ta đi ăn lẩu?”

Lý Bích cong cong khóe môi: “Được.”

Xe dừng lại, hai người đàn ông mặc tây trang ăn ngấu nghiến không có hình tượng ở quán nhỏ ven đường. Phương Mộc giành công nói: “Thế nào, giới thiệu tốt đúng không?”

Hương rượu không sợ ngõ sâu, sợ chính là tính tình kỳ quái của ông chủ. Tiệm này rách rưới không có nhân khí, nhưng lẩu rất ngon. Nguyên nhân là vì tính tình nóng nảy của chủ tiệm, ai dám đánh giá lung tung cũng bị đuổi ra ngoài.

Lý Bích nói: “Chúng ta đã đến sáu lần.” Mỗi lần tới đều tranh công, giống như sợ mình quên.

Lần này ăn rất sảng khoái, Lý Bích uống cạn nước lẩu: “Về nhà đi.”

“Ừ.”

Lúc lái xe trên đường lướt qua một tòa nhà thì Phương Mộc nói: “Nơi này cách nhà em rất gần.”

Lý Bích cười nói: “Có muốn đi lên xem một chút không? Ba mẹ em không có ở nhà.”

“Được.”

Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi TùTác giả: Cổ Ngọc Văn HươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc… Mấy tháng sau.Phương Mộc cầm hộp đồ đi vào thang máy, ngẩng đầu nhìn lên cười: “Hôm nay tan làm sớm như vậy?”“Sinh nhật mẹ nên xin nghỉ nửa ngày, đợi lát nữa sẽ lái xe về nhà. Còn cậu? Cũng tan làm sớm à?”“Ừ, trong nhà có việc.”“Ừ, sáng nay có xem tin tức, công ty bạn trai cậu đưa ra thị trường à? Chúc mừng chúc mừng?” Nói ‘Bạn trai’ với một người đàn ông vẫn có hơi kỳ quái, anh ta cười gượng gạo, thầm nghĩ điều kiện của hai người này cũng không tệ, sao lại đi lên con đường này chứ?Một tiếng ‘Đinh‘, thang máy mở ra. Anh ta cười khan ra ngoài: “Gặp lại sau.”Phương Mộc cũng cười: “Hẹn gặp lại.”Khi về đến nhà, trong phòng khách tối đen. Phương Mộc đặt hộp lên bàn, lấy ra một lồng bánh bao trong hộp bỏ vào khay. Anh cầm một ly nước đi vào phòng ngủ, ngồi ở mép giường.Gian phòng cũng là một màu đen, rèm cửa đóng chặt. Lý Bích trần thân trên đang ngủ. Phương Mộc cầm bánh bao nhúng giấm: “Đã ngủ mười bốn tiếng rồi, ngồi dậy ăn chút gì đi.”“Ừ…”Lý Bích túm tay anh chậm rãi ngồi dậy, tóc rối bì, mắt cũng khép hờ không quá tỉnh táo, cúi đầu cắn bánh bao vào miệng: “Nhiều giấm hơn một chút.”Phương Mộc dùng đũa gắp một cái khác, chấm nhiều hơn một chút. Lý Bích lại cúi đầu nuốt, lần này không nói gì nữa.Hai người yên lặng một đút một ăn, không bao lâu khay đã rỗng tuếch. Lý Bích uống nước súc miệng, lại rút ra một miếng khăn giấy lau miệng: “Bảy giờ tối rồi hả?”“Bốn giờ. Hôm nay anh tan làm sớm.”Lý Bích lấy khay trong tay anh đặt lên bài, kéo tay Phương Mộc vào trong quần mình, hít một hơi thật sâu. Phương Mộc cúi đầu nói: “Muốn như vậy sao?”Lý Bích không lên tiếng, kéo anh lên giường, để anh bước qua ngồi trên chân mình, hai người hôn nhau. Mấy tháng qua vội vàng đưa ra thị trường, mỗi ngày Lý Bích đều ở công ty mười mấy tiếng đồng hồ, về nhà lập tức ngả người ra ngủ, đã rất lâu không làm loại chuyện này.Lý Bích bóp eo anh, mười ngón tay đan xen.Hôm nay vật kia có hơi gấp, Phương Mộc cau mày nhẫn nhịn, cố gắng thích ứng dị vật xâm nhập. Tư thế của Lý Bích có hơi bất tiện, hắn xoay người đè anh xuống, mắt đối mắt với anh, chậm rãi đâm vào.Không bao lâu, Phương Mộc khẽ r*n r*.Một giờ sau, trên giường đã là một mảnh hỗn loạn.Lý Bích không nhúc nhích nằm trên người Phương Mộc, khẽ vuốt ve sau gáy anh: “Đã đưa ra thị trường rồi.”“Ừ…” Cả người Phương Mộc đều là mồ hôi: “Em có thể thoải mái một chút.”“Em bận rộn sẽ quên anh.” Lý Bích hôn nhẹ lên trán anh: “Tháng sau anh phải đến Mỹ tham gia hội thảo nghiên cứu khoa học, em đi với anh, tiện thể đi chơi một chút.”Phương Mộc cười nói: “Được.”Lý Bích là người thích lên kế hoạch, nhưng chỉ cần lên kế hoạch sẽ để lại dấu vết. Mấy hôm trước anh dùng trình duyệt trong máy tính của Lý Bích, phát hiện lịch sử duyệt web có câu hỏi của Zhihu.[ Hôn nhân đồng tính ở Mỹ có hợp pháp? ]Lúc đó anh rất tò mò xem lịch sử trình duyệt, muôn hình muôn vẻ, các loại các dạng cầu hôn công lược, cảnh tượng lãng mạn, muốn cái gì có cái đó.Cảm giác hồi hộp, Phương Mộc có hơi khẩn trương. Anh không biết lúc đó phải giả vờ kinh ngạc như thế nào, thời điểm anh biết được Lý Bích muốn cầu hôn, kỳ thật vẻ mặt rất trống rỗng.“Đêm nay ra ngoài ăn cơm đi.” Lý Bích vịn eo anh ngồi dậy: “Khó khăn lắm mới được rảnh rỗi, chúc mừng công ty ra thị trường, chúc mừng luận văn phát biểu của anh.”Hai người đều tự tắm, thay quần áo ra ngoài. Hai người đến ăn cơm tây, vào cửa phải mặc tây trang, Phương Mộc vừa vào đã bùm bùm trong lòng.Nhà hàng này tọa lạc ở tầng cao nhất của khách sạn, tầm nhìn thoáng đãng, được khen là địa điểm cầu hôn lãng mạn nhất toàn thành phố. Ở chỗ này cầu hôn thành công, nhà hàng sẽ mở nóc để đôi tình nhân lên trên cao mấy trăm thước thưởng thức sao trời.Lái xe đến nhà hàng, hai người ngồi xuống bên cửa sổ, chọn đồ ăn.Đêm nay Phương Mộc ăn món gì cũng không ngon, cắt thịt bò nát vụn. Anh chỉ sợ không để ý nuốt luôn nhẫn nên chỉ uống nước.“Làm sao vậy, không ngon sao?”Phương Mộc cười gượng: “Không, không tệ.”Kỳ thực hai người đều thích ăn món Tứ Xuyên, hương cay kích thích, trong khoảnh khắc trôi xuống cổ, thật sự làm người ch** n**c mắt nước mũi, ngon vô cùng.Sắc mặt Lý Bích thay đổi: “Không hợp miệng cũng không cần ăn, em cũng chỉ nghe nói thịt bò ở đây không tệ.”Hương vị không tệ, chỉ là hôm nay anh hơi nôn nao.Hai người xấu hổ ăn xong, chuyện gì cũng không xảy ra, Lý Bích gọi phục vụ tính tiền. Phương Mộc cũng không biết nên nghĩ như thế nào, Lý Bích không có cầu hôn, anh không chắc chắn đây là thở phào hay là cái gì.Lúc ngồi ở trong xe, Phương Mộc cười cười: “Hay là chúng ta đi ăn lẩu?”Lý Bích cong cong khóe môi: “Được.”Xe dừng lại, hai người đàn ông mặc tây trang ăn ngấu nghiến không có hình tượng ở quán nhỏ ven đường. Phương Mộc giành công nói: “Thế nào, giới thiệu tốt đúng không?”Hương rượu không sợ ngõ sâu, sợ chính là tính tình kỳ quái của ông chủ. Tiệm này rách rưới không có nhân khí, nhưng lẩu rất ngon. Nguyên nhân là vì tính tình nóng nảy của chủ tiệm, ai dám đánh giá lung tung cũng bị đuổi ra ngoài.Lý Bích nói: “Chúng ta đã đến sáu lần.” Mỗi lần tới đều tranh công, giống như sợ mình quên.Lần này ăn rất sảng khoái, Lý Bích uống cạn nước lẩu: “Về nhà đi.”“Ừ.”Lúc lái xe trên đường lướt qua một tòa nhà thì Phương Mộc nói: “Nơi này cách nhà em rất gần.”Lý Bích cười nói: “Có muốn đi lên xem một chút không? Ba mẹ em không có ở nhà.”“Được.”

Chương 47