“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc…

Chương 48

Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi TùTác giả: Cổ Ngọc Văn HươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc… Trở lại chốn cũ, luôn không nhịn được có chút nhộn nhạo. Năm đó hai người quen biết chung đụng, tất cả đều xảy ra ở chỗ này.Phương Mộc lên cầu thang, đi vào căn phòng quen thuộc lại hoài niệm: “Không thay đổi chút nào sao?”“Từ năm ba đại học em đã không ở đây, ba mẹ em vẫn giữ nguyên như thế.”Phương Mộc v**t v* bàn học, lẩm bẩm cười: “Năm đó không nhận lầm họctrò, thực sự trưởng thành thành một thanh niên tốt, vừa có tài vừa có sắc.”Xoay người lại, nhìn thấy Lý Bích lấy một hộp da nhỏ màu đen từ trong túi ra.Hô hấp của Phương Mộc ngưng lại.Lý Bích mở hộp, lộ ra một chiếc nhẫn trơn mộc mạc: “Thầy Phương.”Phương Mộc yên lặng.“Vừa nãy vốn muốn cầu hôn trong nhà hàng tây, nhưng luôn cảm thấy không đúng. Bây giờ đến nơi này em mới nhận thấy hoàn hảo.” Lý Bích nhìn xung quanh: “Đây là nơi chúng ta gặp nhau.”Phương Mộc không lên tiếng, Lý Bích vừa nghĩ vừa nói: “Khi đó em còn nhỏ,không biết tình yêu là chuyện đáng sợ, ban đầu chỉ là tim đập nhanh, thích ởchung với anh, sau đó là chờ đợi anh đến.”“Thật không?”“Sau này khi ở chung, dù vô tình hay cố ý em vẫn muốn nhìn anh, noi gươngtheo anh, muốn biết tất cả về anh.”Lý Bích nhìn anh chăm chú: “Phương Mộc, em không biết trong lòng có mộtcái lỗ nhỏ, nước từ bên ngoài tí tách rơi vào. Em chỉ cảm thấy ngọt ngào, lại không phát hiện sau này đã đầy tim. Thầy Phương, chờ đến khi em hiểu ramình thích ngủ với anh, đã không thể quay đầu.”Hắn cầm lấy tay Phương Mộc: “Có thể đồng ý không?”Phương Mộc mặt lạnh tanh gật đầu.Lý Bích cẩn thận lấy nhẫn ra, trong khoảnh khắc khi nhẫn được đeo vào tay,Phương Mộc rơi nước mắt.Khốn nạn… Vốn cho rằng sớm biết sẽ không có tâm tình gì, không ngờ vẫn rơilệ, đáng ghét…

Trở lại chốn cũ, luôn không nhịn được có chút nhộn nhạo. Năm đó hai người quen biết chung đụng, tất cả đều xảy ra ở chỗ này.

Phương Mộc lên cầu thang, đi vào căn phòng quen thuộc lại hoài niệm: “Không thay đổi chút nào sao?”

“Từ năm ba đại học em đã không ở đây, ba mẹ em vẫn giữ nguyên như thế.”

Phương Mộc v**t v* bàn học, lẩm bẩm cười: “Năm đó không nhận lầm họctrò, thực sự trưởng thành thành một thanh niên tốt, vừa có tài vừa có sắc.”

Xoay người lại, nhìn thấy Lý Bích lấy một hộp da nhỏ màu đen từ trong túi ra.

Hô hấp của Phương Mộc ngưng lại.

Lý Bích mở hộp, lộ ra một chiếc nhẫn trơn mộc mạc: “Thầy Phương.”

Phương Mộc yên lặng.

“Vừa nãy vốn muốn cầu hôn trong nhà hàng tây, nhưng luôn cảm thấy không đúng. Bây giờ đến nơi này em mới nhận thấy hoàn hảo.” Lý Bích nhìn xung quanh: “Đây là nơi chúng ta gặp nhau.”

Phương Mộc không lên tiếng, Lý Bích vừa nghĩ vừa nói: “Khi đó em còn nhỏ,không biết tình yêu là chuyện đáng sợ, ban đầu chỉ là tim đập nhanh, thích ởchung với anh, sau đó là chờ đợi anh đến.”

“Thật không?”

“Sau này khi ở chung, dù vô tình hay cố ý em vẫn muốn nhìn anh, noi gươngtheo anh, muốn biết tất cả về anh.”

Lý Bích nhìn anh chăm chú: “Phương Mộc, em không biết trong lòng có mộtcái lỗ nhỏ, nước từ bên ngoài tí tách rơi vào. Em chỉ cảm thấy ngọt ngào, lại không phát hiện sau này đã đầy tim. Thầy Phương, chờ đến khi em hiểu ramình thích ngủ với anh, đã không thể quay đầu.”

Hắn cầm lấy tay Phương Mộc: “Có thể đồng ý không?”

Phương Mộc mặt lạnh tanh gật đầu.

Lý Bích cẩn thận lấy nhẫn ra, trong khoảnh khắc khi nhẫn được đeo vào tay,Phương Mộc rơi nước mắt.

Khốn nạn… Vốn cho rằng sớm biết sẽ không có tâm tình gì, không ngờ vẫn rơilệ, đáng ghét…

Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi TùTác giả: Cổ Ngọc Văn HươngTruyện Đam Mỹ, Truyện Điền Văn“Tao không chịu nổi!” Lon bia trong tay bị bóp bẹp, ném mạnh xuống gầm bàn phát ra âm thanh rõràng. Phương Mộc đập bàn đứng dậy, lộ ra gương mặt trắng nõn đỏ bừng,giận dữ không kiềm chế được vung nắm tay: “Khốn kiếp, đêm nay tao quay lạilàm chết nó!” Thằng bạn bên cạnh nhanh chóng kéo anh: “Đừng nóng đừng nóng, không phải vẫn chưa tới mười bảy hay sao? Nó không hiểu chuyện mày cũng đừng không hiểu chuyện theo.” “Mẹ nó hormone thừa thãi! Cũng chỉ có mi dậy thì, ông đây không có dậy thì sao?” Phương Mộc cầm chai rượu uống ừng ực: “Mặc quần đùi thì quá ngắn,không có tiền mua dài chút sao! Còn để ông sờ cơ đùi!” Càng nói càng khó chịu, Phương mộc dựa trên người ông bạn: “Tao khôngmuốn luyến đồng*.” (Luyến đồng: yêu trẻ con) “Tao biết.” “Nhưng nó ép tao phải luyến đồng!” Phương Mộc dụi dụi mắt, đờ người mộtlúc lâu, ngửa đầu đổ nửa chai rượu vào miệng, đứng lên hung hăng nói: “Mặc kệ, ngồi tù thì ngồi tù, đêm nay phải cho thằng nhóc kia biết tay.” Ông bạn liều mạng đè anh lại: “Đừng xúc… Trở lại chốn cũ, luôn không nhịn được có chút nhộn nhạo. Năm đó hai người quen biết chung đụng, tất cả đều xảy ra ở chỗ này.Phương Mộc lên cầu thang, đi vào căn phòng quen thuộc lại hoài niệm: “Không thay đổi chút nào sao?”“Từ năm ba đại học em đã không ở đây, ba mẹ em vẫn giữ nguyên như thế.”Phương Mộc v**t v* bàn học, lẩm bẩm cười: “Năm đó không nhận lầm họctrò, thực sự trưởng thành thành một thanh niên tốt, vừa có tài vừa có sắc.”Xoay người lại, nhìn thấy Lý Bích lấy một hộp da nhỏ màu đen từ trong túi ra.Hô hấp của Phương Mộc ngưng lại.Lý Bích mở hộp, lộ ra một chiếc nhẫn trơn mộc mạc: “Thầy Phương.”Phương Mộc yên lặng.“Vừa nãy vốn muốn cầu hôn trong nhà hàng tây, nhưng luôn cảm thấy không đúng. Bây giờ đến nơi này em mới nhận thấy hoàn hảo.” Lý Bích nhìn xung quanh: “Đây là nơi chúng ta gặp nhau.”Phương Mộc không lên tiếng, Lý Bích vừa nghĩ vừa nói: “Khi đó em còn nhỏ,không biết tình yêu là chuyện đáng sợ, ban đầu chỉ là tim đập nhanh, thích ởchung với anh, sau đó là chờ đợi anh đến.”“Thật không?”“Sau này khi ở chung, dù vô tình hay cố ý em vẫn muốn nhìn anh, noi gươngtheo anh, muốn biết tất cả về anh.”Lý Bích nhìn anh chăm chú: “Phương Mộc, em không biết trong lòng có mộtcái lỗ nhỏ, nước từ bên ngoài tí tách rơi vào. Em chỉ cảm thấy ngọt ngào, lại không phát hiện sau này đã đầy tim. Thầy Phương, chờ đến khi em hiểu ramình thích ngủ với anh, đã không thể quay đầu.”Hắn cầm lấy tay Phương Mộc: “Có thể đồng ý không?”Phương Mộc mặt lạnh tanh gật đầu.Lý Bích cẩn thận lấy nhẫn ra, trong khoảnh khắc khi nhẫn được đeo vào tay,Phương Mộc rơi nước mắt.Khốn nạn… Vốn cho rằng sớm biết sẽ không có tâm tình gì, không ngờ vẫn rơilệ, đáng ghét…

Chương 48