Tác giả:

Lương Thi Ý lơ đãng quay đầu, không biết trời đã dần tối từ khi nào, cánh cửa sổ bám đầy hơi nước mờ mờ. Lương Thi Ý khẽ chau mày, nhìn đồng hồ mới phát hiện đã sắp 7h tối. Thời gian trôi qua nhanh thật. Nhanh tay khép quyển sách đang đọc lại, dọn dẹp đồ đạc rồi đi thẳng ra cửa thư viện. Lương Thi Ý nhìn từng hạt mưa tí tách rơi: Qủa nhiên. Mùa thu trời mau tối, thật giống như có ai đó đứng phía sau kéo màn sân khấu che đi ánh mặt trời, hơn nữa trời mưa liên tục khiến chung quanh cũng mang nét hiu quạnh, rất dễ khiến tâm trạng con người buồn bực, phiền não. Nhưng Lương Thi Ý không buồn bực, vì cô có mang theo ô… Lúc cô bật ô ra che mưa, chợt nghe hai nam sinh bên cạnh nói chuyện… “Sớm không mưa, muộn không mưa, lại mưa vào lúc này! Phải làm sao bây giờ?” “Hai người chúng ta đều không mang theo ô, phải chạy mưa về chứ sao.” “…” Lương Thi Ý bước xuống bậc tam cấp, đi vào trong mưa. Nước mưa không ngừng xuôi theo mặt ô chảy xuống, vỡ òa trên mặt đất như những đóa hoa. Không hiểu sao khi…

Chương 4: Quan hệ hữu nghị

Thoáng QuaTác giả: Úc Tử ĐầuTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhLương Thi Ý lơ đãng quay đầu, không biết trời đã dần tối từ khi nào, cánh cửa sổ bám đầy hơi nước mờ mờ. Lương Thi Ý khẽ chau mày, nhìn đồng hồ mới phát hiện đã sắp 7h tối. Thời gian trôi qua nhanh thật. Nhanh tay khép quyển sách đang đọc lại, dọn dẹp đồ đạc rồi đi thẳng ra cửa thư viện. Lương Thi Ý nhìn từng hạt mưa tí tách rơi: Qủa nhiên. Mùa thu trời mau tối, thật giống như có ai đó đứng phía sau kéo màn sân khấu che đi ánh mặt trời, hơn nữa trời mưa liên tục khiến chung quanh cũng mang nét hiu quạnh, rất dễ khiến tâm trạng con người buồn bực, phiền não. Nhưng Lương Thi Ý không buồn bực, vì cô có mang theo ô… Lúc cô bật ô ra che mưa, chợt nghe hai nam sinh bên cạnh nói chuyện… “Sớm không mưa, muộn không mưa, lại mưa vào lúc này! Phải làm sao bây giờ?” “Hai người chúng ta đều không mang theo ô, phải chạy mưa về chứ sao.” “…” Lương Thi Ý bước xuống bậc tam cấp, đi vào trong mưa. Nước mưa không ngừng xuôi theo mặt ô chảy xuống, vỡ òa trên mặt đất như những đóa hoa. Không hiểu sao khi… “Ôi chao” Nhiêu Khởi ngồi lên mạng bất ngờ la lên: “Không phải chứ..”“Sao vậy?” Tần Thư liếc cô nàng một cái.“Trên này nói đại thần đã…” Nhiêu Khởi vừa xem vừa báo cáo, “Hình như anh ấy đã có người mình thích.”“…”Toàn phòng ai cũng biết, Nhiêu Khởi siêu thích dạo BBS trường học, mỗi ngày có thể không làm gì nhưng bát quái thì nhất định phải xem!Mạch Dư Hàm hỏi: “Là ai?”“Không biết nữa…” Nhiêu Khởi trả lời.Bài post như vầy: “Sinh viên khoa quản trị Viên Sùng Dục thổ lộ với Lệ Tuân bị từ chối, hơn nữa Lệ Tuân còn nói anh ấy đã có người mình thích.”“Chắc là chỉ mượn cớ thôi.”Tần Thư phát biểu cảm nghĩ, “Vả lại hai người bọn họ cùng một khoa, quen cùng khoa chán lắm.”Nhiêu Khởi nghĩ nghĩ: “Các cậu nói xem loại nữ sinh đại thần thích là gì?”“Dịu dàng hào phóng, phải có khí chất.” Mạch Dư Hàm nói.“Aiz, đáng tiếc mình không theo đuổi phong cách này.” Nhiêu Khởi bóp cổ tay thở dài, “Đại thần, xem như đôi ta hữu duyên vô phận vậy.”Mạch Dư Hàm lại nói: “Không phải Tiểu Ý của chúng ta phù hợp đấy sao?”“Đúng rồi, phù sa không chảy ruộng ngoài.” Nhiêu Khởi vỗ đùi phấn khởi.Tần Thư lại giội một gáo nước lạnh: “Cậu đừng quên Tiểu Ý mới chia tay Tề Hoàn An chưa đến hai tuần. Hơn nữa, cậu xác định Tiểu Ý quen Lệ Tuân?”“…” đúng là từng chữ như châu như ngọc.Hôm nay là ngày phòng ngủ bọn họ hẹn với phòng nam sinh quan hệ hữu nghị.Lương Thi Ý không thể đến thư viện gặm sách.“Mình van cậu đấy, thật sự mình không muốn đi mà, bỏ qua cho mình đi.” Lương Thi Ý rất buồn rầu.Nhiêu Khởi nói rất có căn cứ: “Đảng đã dạy chúng ta thà giết lầm 1000 chứ không thể buông tha 1 mà, cậu nhanh đi.”“Đúng vậy, Mạch Tử có vợ rồi vẫn đi đấy thôi, huống hồ gì người độc thân như cậu.”  Tần Thư nói.Lương Thi Ý: “o (>﹏

“Ôi chao” Nhiêu Khởi ngồi lên mạng bất ngờ la lên: “Không phải chứ..”

“Sao vậy?” Tần Thư liếc cô nàng một cái.

“Trên này nói đại thần đã…” Nhiêu Khởi vừa xem vừa báo cáo, “Hình như anh ấy đã có người mình thích.”

“…”

Toàn phòng ai cũng biết, Nhiêu Khởi siêu thích dạo BBS trường học, mỗi ngày có thể không làm gì nhưng bát quái thì nhất định phải xem!

Mạch Dư Hàm hỏi: “Là ai?”

“Không biết nữa…” Nhiêu Khởi trả lời.

Bài post như vầy: “Sinh viên khoa quản trị Viên Sùng Dục thổ lộ với Lệ Tuân bị từ chối, hơn nữa Lệ Tuân còn nói anh ấy đã có người mình thích.”

“Chắc là chỉ mượn cớ thôi.”Tần Thư phát biểu cảm nghĩ, “Vả lại hai người bọn họ cùng một khoa, quen cùng khoa chán lắm.”

Nhiêu Khởi nghĩ nghĩ: “Các cậu nói xem loại nữ sinh đại thần thích là gì?”

“Dịu dàng hào phóng, phải có khí chất.” Mạch Dư Hàm nói.

“Aiz, đáng tiếc mình không theo đuổi phong cách này.” Nhiêu Khởi bóp cổ tay thở dài, “Đại thần, xem như đôi ta hữu duyên vô phận vậy.”

Mạch Dư Hàm lại nói: “Không phải Tiểu Ý của chúng ta phù hợp đấy sao?”

“Đúng rồi, phù sa không chảy ruộng ngoài.” Nhiêu Khởi vỗ đùi phấn khởi.

Tần Thư lại giội một gáo nước lạnh: “Cậu đừng quên Tiểu Ý mới chia tay Tề Hoàn An chưa đến hai tuần. Hơn nữa, cậu xác định Tiểu Ý quen Lệ Tuân?”

“…” đúng là từng chữ như châu như ngọc.

Hôm nay là ngày phòng ngủ bọn họ hẹn với phòng nam sinh quan hệ hữu nghị.

Lương Thi Ý không thể đến thư viện gặm sách.

“Mình van cậu đấy, thật sự mình không muốn đi mà, bỏ qua cho mình đi.” Lương Thi Ý rất buồn rầu.

Nhiêu Khởi nói rất có căn cứ: “Đảng đã dạy chúng ta thà giết lầm 1000 chứ không thể buông tha 1 mà, cậu nhanh đi.”

“Đúng vậy, Mạch Tử có vợ rồi vẫn đi đấy thôi, huống hồ gì người độc thân như cậu.”  Tần Thư nói.

Lương Thi Ý: “o (>﹏

Thoáng QuaTác giả: Úc Tử ĐầuTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhLương Thi Ý lơ đãng quay đầu, không biết trời đã dần tối từ khi nào, cánh cửa sổ bám đầy hơi nước mờ mờ. Lương Thi Ý khẽ chau mày, nhìn đồng hồ mới phát hiện đã sắp 7h tối. Thời gian trôi qua nhanh thật. Nhanh tay khép quyển sách đang đọc lại, dọn dẹp đồ đạc rồi đi thẳng ra cửa thư viện. Lương Thi Ý nhìn từng hạt mưa tí tách rơi: Qủa nhiên. Mùa thu trời mau tối, thật giống như có ai đó đứng phía sau kéo màn sân khấu che đi ánh mặt trời, hơn nữa trời mưa liên tục khiến chung quanh cũng mang nét hiu quạnh, rất dễ khiến tâm trạng con người buồn bực, phiền não. Nhưng Lương Thi Ý không buồn bực, vì cô có mang theo ô… Lúc cô bật ô ra che mưa, chợt nghe hai nam sinh bên cạnh nói chuyện… “Sớm không mưa, muộn không mưa, lại mưa vào lúc này! Phải làm sao bây giờ?” “Hai người chúng ta đều không mang theo ô, phải chạy mưa về chứ sao.” “…” Lương Thi Ý bước xuống bậc tam cấp, đi vào trong mưa. Nước mưa không ngừng xuôi theo mặt ô chảy xuống, vỡ òa trên mặt đất như những đóa hoa. Không hiểu sao khi… “Ôi chao” Nhiêu Khởi ngồi lên mạng bất ngờ la lên: “Không phải chứ..”“Sao vậy?” Tần Thư liếc cô nàng một cái.“Trên này nói đại thần đã…” Nhiêu Khởi vừa xem vừa báo cáo, “Hình như anh ấy đã có người mình thích.”“…”Toàn phòng ai cũng biết, Nhiêu Khởi siêu thích dạo BBS trường học, mỗi ngày có thể không làm gì nhưng bát quái thì nhất định phải xem!Mạch Dư Hàm hỏi: “Là ai?”“Không biết nữa…” Nhiêu Khởi trả lời.Bài post như vầy: “Sinh viên khoa quản trị Viên Sùng Dục thổ lộ với Lệ Tuân bị từ chối, hơn nữa Lệ Tuân còn nói anh ấy đã có người mình thích.”“Chắc là chỉ mượn cớ thôi.”Tần Thư phát biểu cảm nghĩ, “Vả lại hai người bọn họ cùng một khoa, quen cùng khoa chán lắm.”Nhiêu Khởi nghĩ nghĩ: “Các cậu nói xem loại nữ sinh đại thần thích là gì?”“Dịu dàng hào phóng, phải có khí chất.” Mạch Dư Hàm nói.“Aiz, đáng tiếc mình không theo đuổi phong cách này.” Nhiêu Khởi bóp cổ tay thở dài, “Đại thần, xem như đôi ta hữu duyên vô phận vậy.”Mạch Dư Hàm lại nói: “Không phải Tiểu Ý của chúng ta phù hợp đấy sao?”“Đúng rồi, phù sa không chảy ruộng ngoài.” Nhiêu Khởi vỗ đùi phấn khởi.Tần Thư lại giội một gáo nước lạnh: “Cậu đừng quên Tiểu Ý mới chia tay Tề Hoàn An chưa đến hai tuần. Hơn nữa, cậu xác định Tiểu Ý quen Lệ Tuân?”“…” đúng là từng chữ như châu như ngọc.Hôm nay là ngày phòng ngủ bọn họ hẹn với phòng nam sinh quan hệ hữu nghị.Lương Thi Ý không thể đến thư viện gặm sách.“Mình van cậu đấy, thật sự mình không muốn đi mà, bỏ qua cho mình đi.” Lương Thi Ý rất buồn rầu.Nhiêu Khởi nói rất có căn cứ: “Đảng đã dạy chúng ta thà giết lầm 1000 chứ không thể buông tha 1 mà, cậu nhanh đi.”“Đúng vậy, Mạch Tử có vợ rồi vẫn đi đấy thôi, huống hồ gì người độc thân như cậu.”  Tần Thư nói.Lương Thi Ý: “o (>﹏

Chương 4: Quan hệ hữu nghị