Thứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm…
Chương 20
Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Chủ nhật, ngày mồng 4 tháng 11 năm 20XX. Trời nắng ấm.Mình tự hỏi một đêm, còn là quyết định thức thời chủ động rời đi, từ bỏ vali da nhỏ bé, để nó lẳng lặng nằm ở dươi gầm giường Thịnh tiên sinh, làm bộ như mình còn tại.Lúc mình ra ngoài trù nương đã từ nông thôn trở lại, quản gia đang ở trong vườn hoa cắt tỉa cành lá, thời điểm mình đẩy cửa ra ngoài trù nương nhìn hướng mình cười cười, xoay người đi vào phòng bếp chuẩn bị cơm trưa, mình đến nơi này mới chưa đầy một tháng, lại giống như đã đến đây thật lâu thật lâu vậy, khổ sở mà luyến tiếc hết thảy nơi này.Mình ngồi tại quảng trường lộ thiên một buổi chiều, người xung quanh lui tới, có người già, thanh niên, trẻ nhỏ, nam nam nữ nữ, tất cả đều là gương mặt xa lạ. nhớ tới thời kì trưởng thành khi vừa mới phát hiện tính hướng của mình, tuyệt vọng, kinh hoảng, đăng kí một phần mềm nam nam giao hữu, không để trạng thái hoạt động, không kết bạn, chỉ là vì trong nháy mắt mở nó, nhìn tới trên bản đồ lớn cách nơi mình không xa có rất nhiều đồng loại, có thể tạm thời giảm bớt cô độc.Nhưng là thời khắc này, mình ngồi ở quảng trường người đến người đi, mở di động, nơi cách chính mình không đến mười mét kia đã có rất nhiều người giống như mình, lại vẫn còn thực cô độc.Bởi vì bọn họ đều chưa từng làm gối ôm bao giờ, bọn họ không biết thời điểm bị người kia ôm vào lòng, có bao nhiêu an tâm cùng thoải mái.
Chủ nhật, ngày mồng 4 tháng 11 năm 20XX. Trời nắng ấm.
Mình tự hỏi một đêm, còn là quyết định thức thời chủ động rời đi, từ bỏ vali da nhỏ bé, để nó lẳng lặng nằm ở dươi gầm giường Thịnh tiên sinh, làm bộ như mình còn tại.
Lúc mình ra ngoài trù nương đã từ nông thôn trở lại, quản gia đang ở trong vườn hoa cắt tỉa cành lá, thời điểm mình đẩy cửa ra ngoài trù nương nhìn hướng mình cười cười, xoay người đi vào phòng bếp chuẩn bị cơm trưa, mình đến nơi này mới chưa đầy một tháng, lại giống như đã đến đây thật lâu thật lâu vậy, khổ sở mà luyến tiếc hết thảy nơi này.
Mình ngồi tại quảng trường lộ thiên một buổi chiều, người xung quanh lui tới, có người già, thanh niên, trẻ nhỏ, nam nam nữ nữ, tất cả đều là gương mặt xa lạ. nhớ tới thời kì trưởng thành khi vừa mới phát hiện tính hướng của mình, tuyệt vọng, kinh hoảng, đăng kí một phần mềm nam nam giao hữu, không để trạng thái hoạt động, không kết bạn, chỉ là vì trong nháy mắt mở nó, nhìn tới trên bản đồ lớn cách nơi mình không xa có rất nhiều đồng loại, có thể tạm thời giảm bớt cô độc.
Nhưng là thời khắc này, mình ngồi ở quảng trường người đến người đi, mở di động, nơi cách chính mình không đến mười mét kia đã có rất nhiều người giống như mình, lại vẫn còn thực cô độc.
Bởi vì bọn họ đều chưa từng làm gối ôm bao giờ, bọn họ không biết thời điểm bị người kia ôm vào lòng, có bao nhiêu an tâm cùng thoải mái.
Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Chủ nhật, ngày mồng 4 tháng 11 năm 20XX. Trời nắng ấm.Mình tự hỏi một đêm, còn là quyết định thức thời chủ động rời đi, từ bỏ vali da nhỏ bé, để nó lẳng lặng nằm ở dươi gầm giường Thịnh tiên sinh, làm bộ như mình còn tại.Lúc mình ra ngoài trù nương đã từ nông thôn trở lại, quản gia đang ở trong vườn hoa cắt tỉa cành lá, thời điểm mình đẩy cửa ra ngoài trù nương nhìn hướng mình cười cười, xoay người đi vào phòng bếp chuẩn bị cơm trưa, mình đến nơi này mới chưa đầy một tháng, lại giống như đã đến đây thật lâu thật lâu vậy, khổ sở mà luyến tiếc hết thảy nơi này.Mình ngồi tại quảng trường lộ thiên một buổi chiều, người xung quanh lui tới, có người già, thanh niên, trẻ nhỏ, nam nam nữ nữ, tất cả đều là gương mặt xa lạ. nhớ tới thời kì trưởng thành khi vừa mới phát hiện tính hướng của mình, tuyệt vọng, kinh hoảng, đăng kí một phần mềm nam nam giao hữu, không để trạng thái hoạt động, không kết bạn, chỉ là vì trong nháy mắt mở nó, nhìn tới trên bản đồ lớn cách nơi mình không xa có rất nhiều đồng loại, có thể tạm thời giảm bớt cô độc.Nhưng là thời khắc này, mình ngồi ở quảng trường người đến người đi, mở di động, nơi cách chính mình không đến mười mét kia đã có rất nhiều người giống như mình, lại vẫn còn thực cô độc.Bởi vì bọn họ đều chưa từng làm gối ôm bao giờ, bọn họ không biết thời điểm bị người kia ôm vào lòng, có bao nhiêu an tâm cùng thoải mái.