Tác giả:

Thứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm…

Chương 21

Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Thứ hai, ngày mồng 5 tháng 11 năm 20XX. Trời âm u.Hôm qua tuỳ tiện tìm một nhà trọ nhỏ chống đỡ một đêm, tiền trong thẻ còn là bốn con số lúc trước, còn lại chính là từ trong tín dụng lì xì, ngày đầu tiên đến quản gia cũng cho một bao nói là  tiền tiêu vặt, mình đến bây giờ cũng chưa nhìn bên trong có bao nhiêu tiền, gối ôm có thể bán được đến giá như thế này cũng là giá trên trời rồi, huống chi Tô gia kia còn cầm không thiếu.Mở di động một loạt cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của quản gia hiền từ lại hoà ái, mình không dám nhận, cũng không muốn nói gì, bất cứ chất vấn dù là thiện ý đều làm người xấu hổ, mình hiện tại không muốn đối mặt.Mình quên mình còn phải đến lớp huấn luyện đầu bếp, cũng quên giấc mộng đáng cười bắt lấy tâm của một người đầu tiên cần bắt được dạ dày của người đó, mình ở trong khách sạn nhỏ ngồi yên nửa buổi, còn là ngồi xe công cộng đến lớp huấn luyện, dù sao tiên cũng trả rồi, không thể lãng phí.Huấn luyện ban vẫn như cũ là thái rau và luyện tập vô vị, đầu bếp chính nếm một ngụm thành phẩm mình làm ra, không lưu tình chút nào nói: “Ngươi tốt nhất đổi một loại phương thức bắt tâm đối phương đi, không cần thiết làm khó dạ dày cô ấy.”Thật là một ngày thất bại.Càng thất bại là, sau khi tan học, mình ra khỏi lớp, mang theo cả người đầy mùi dầu khói, mình nhìn thấy hai-ngày-không-gặp-Thịnh tiên sinh, đứng ở bên cạnh ô tô đen tuyền, thần sắc mỏi mệt, sắc mặt cực kì không tốt, mình ức chế không nổi mong muốn nhào vào lòng đối phương, thế nhưng  mình đột nhiên nhớ tới, mình đã bị khai trừ danh phận gối ôm.

Thứ hai, ngày mồng 5 tháng 11 năm 20XX. Trời âm u.

Hôm qua tuỳ tiện tìm một nhà trọ nhỏ chống đỡ một đêm, tiền trong thẻ còn là bốn con số lúc trước, còn lại chính là từ trong tín dụng lì xì, ngày đầu tiên đến quản gia cũng cho một bao nói là  tiền tiêu vặt, mình đến bây giờ cũng chưa nhìn bên trong có bao nhiêu tiền, gối ôm có thể bán được đến giá như thế này cũng là giá trên trời rồi, huống chi Tô gia kia còn cầm không thiếu.

Mở di động một loạt cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của quản gia hiền từ lại hoà ái, mình không dám nhận, cũng không muốn nói gì, bất cứ chất vấn dù là thiện ý đều làm người xấu hổ, mình hiện tại không muốn đối mặt.

Mình quên mình còn phải đến lớp huấn luyện đầu bếp, cũng quên giấc mộng đáng cười bắt lấy tâm của một người đầu tiên cần bắt được dạ dày của người đó, mình ở trong khách sạn nhỏ ngồi yên nửa buổi, còn là ngồi xe công cộng đến lớp huấn luyện, dù sao tiên cũng trả rồi, không thể lãng phí.

Huấn luyện ban vẫn như cũ là thái rau và luyện tập vô vị, đầu bếp chính nếm một ngụm thành phẩm mình làm ra, không lưu tình chút nào nói: “Ngươi tốt nhất đổi một loại phương thức bắt tâm đối phương đi, không cần thiết làm khó dạ dày cô ấy.”

Thật là một ngày thất bại.

Càng thất bại là, sau khi tan học, mình ra khỏi lớp, mang theo cả người đầy mùi dầu khói, mình nhìn thấy hai-ngày-không-gặp-Thịnh tiên sinh, đứng ở bên cạnh ô tô đen tuyền, thần sắc mỏi mệt, sắc mặt cực kì không tốt, mình ức chế không nổi mong muốn nhào vào lòng đối phương, thế nhưng  mình đột nhiên nhớ tới, mình đã bị khai trừ danh phận gối ôm.

Nhật Ký Tu Dưỡng Của Gối ÔmTác giả: Đan Tam TamTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản VănThứ hai, ngày 8 tháng 10 năm 20XX, trời nắng. Hôm nay là một ngày bi thảm, mình vừa tốt nghiệp đại học được ba tháng, tạm thời còn chưa tìm được việc, cho nên kỳ nghỉ dài hạn chấm dứt không phải do mình bị tổn thương thân thể, mà là vì mình bị người nhà bán. Đúng vậy, giữa thế kỷ hai mươi mốt không cho phép mua bán nhân khẩu, mình bị chính ba ruột của mình, Tô Viêm Giang, một ông chủ xí nghiệp hạng hai, bán cho một đại nhân vật ông không dám đắc tội. Mình còn không biết đại nhân vật tên là gì, tóm lại là một người mánh khóe thông thiên, không thì vì sao người ba với mình luôn không kiên nhẫn, thần sắc nghiêm nghị lúc nghe được tên đại nhân vật sẽ thấp thỏm, cúi đầu thấp người, như người đại nhân vật phái tới nói chính mình nửa tháng trước từng gặp mặt đại nhân vật một lần, còn ôm cùng một chỗ ngủ một đếm, khiến đại nhân vật bị mất ngủ lằng nhằng nửa năm khó được ngủ ngon một giấc, sau đó, sau khi đại nhân vật loại trừ các loại nhân tố, mang công lao thành công giúp hắn ngủ say điểm… Thứ hai, ngày mồng 5 tháng 11 năm 20XX. Trời âm u.Hôm qua tuỳ tiện tìm một nhà trọ nhỏ chống đỡ một đêm, tiền trong thẻ còn là bốn con số lúc trước, còn lại chính là từ trong tín dụng lì xì, ngày đầu tiên đến quản gia cũng cho một bao nói là  tiền tiêu vặt, mình đến bây giờ cũng chưa nhìn bên trong có bao nhiêu tiền, gối ôm có thể bán được đến giá như thế này cũng là giá trên trời rồi, huống chi Tô gia kia còn cầm không thiếu.Mở di động một loạt cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của quản gia hiền từ lại hoà ái, mình không dám nhận, cũng không muốn nói gì, bất cứ chất vấn dù là thiện ý đều làm người xấu hổ, mình hiện tại không muốn đối mặt.Mình quên mình còn phải đến lớp huấn luyện đầu bếp, cũng quên giấc mộng đáng cười bắt lấy tâm của một người đầu tiên cần bắt được dạ dày của người đó, mình ở trong khách sạn nhỏ ngồi yên nửa buổi, còn là ngồi xe công cộng đến lớp huấn luyện, dù sao tiên cũng trả rồi, không thể lãng phí.Huấn luyện ban vẫn như cũ là thái rau và luyện tập vô vị, đầu bếp chính nếm một ngụm thành phẩm mình làm ra, không lưu tình chút nào nói: “Ngươi tốt nhất đổi một loại phương thức bắt tâm đối phương đi, không cần thiết làm khó dạ dày cô ấy.”Thật là một ngày thất bại.Càng thất bại là, sau khi tan học, mình ra khỏi lớp, mang theo cả người đầy mùi dầu khói, mình nhìn thấy hai-ngày-không-gặp-Thịnh tiên sinh, đứng ở bên cạnh ô tô đen tuyền, thần sắc mỏi mệt, sắc mặt cực kì không tốt, mình ức chế không nổi mong muốn nhào vào lòng đối phương, thế nhưng  mình đột nhiên nhớ tới, mình đã bị khai trừ danh phận gối ôm.

Chương 21