Sau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào?
Chương 2: Gặp lại
Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Diện mạo của nam sinh kia không quá khôi ngô, mặt mũi bình thường, là kiểu người qua đường thường gặp thoáng qua.Thế mà cô lại nhớ mãi không quên.Trong không khí lưu lại hương thơm, là mùi hương riêng của chàng trai vương trên chiếc ô cán dài, thậm chí trong tâm tưởng cô vẫn rõ mồm một, hình ảnh gương mặt nhìn nghiêng với sống mũi cao thẳng khi quay người của anh ta.Khiến cho cô cơ hồ mất hồn.Có lẽ là nhất kiến chung tình. Cô nghĩ vậy.Cho nên viện cớ chiếc ô, hàng ngày cô đứng chờ dưới tòa nhà thực nghiệm, thậm chí còn bỏ mấy tiết học, bạn tốt đều cười cô ngốc, cần gì tích cực vì một chiếc ô đến thế.“Làm người… nói chung là không nên tùy tiện lợi dụng người ta mà.” Cô cười, giả bộ ngớ ngẩn để giấu giếm, chưa từng để cho ai biết, mình đã đ*ng t*nh với nam sinh mới gặp một lần kia.Chờ như vậy, tới tận ba tháng.Hồi ấy là đầu xuân, còn nay, đã là tháng bảy nắng gắt như đổ lửa.Vì điểm thực nghiệm môn thống kê cuối kỳ, cô chống ô che nắng đi vào văn phòng của thầy giáo ở tòa nhà thực nghiệm, đợi khi thống kê hết số liệu đi xuống lầu, chợt phát hiện tiếng sấm vang lên bên ngoài, cơn mưa lớn đã ào xuống.Cô ngẩn ngơ đứng ngoài cửa, tình huống lặp lại khiến cô không nhịn được bật cười.Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.Cô quay đầu lại theo bản năng, nhìn thấy một gương mặt lạnh lùng, chính là nam sinh đã cho cô mượn ô, mấy tháng nay chưa từng gặp lại.
Diện mạo của nam sinh kia không quá khôi ngô, mặt mũi bình thường, là kiểu người qua đường thường gặp thoáng qua.
Thế mà cô lại nhớ mãi không quên.
Trong không khí lưu lại hương thơm, là mùi hương riêng của chàng trai vương trên chiếc ô cán dài, thậm chí trong tâm tưởng cô vẫn rõ mồm một, hình ảnh gương mặt nhìn nghiêng với sống mũi cao thẳng khi quay người của anh ta.
Khiến cho cô cơ hồ mất hồn.
Có lẽ là nhất kiến chung tình. Cô nghĩ vậy.
Cho nên viện cớ chiếc ô, hàng ngày cô đứng chờ dưới tòa nhà thực nghiệm, thậm chí còn bỏ mấy tiết học, bạn tốt đều cười cô ngốc, cần gì tích cực vì một chiếc ô đến thế.
“Làm người… nói chung là không nên tùy tiện lợi dụng người ta mà.” Cô cười, giả bộ ngớ ngẩn để giấu giếm, chưa từng để cho ai biết, mình đã đ*ng t*nh với nam sinh mới gặp một lần kia.
Chờ như vậy, tới tận ba tháng.
Hồi ấy là đầu xuân, còn nay, đã là tháng bảy nắng gắt như đổ lửa.
Vì điểm thực nghiệm môn thống kê cuối kỳ, cô chống ô che nắng đi vào văn phòng của thầy giáo ở tòa nhà thực nghiệm, đợi khi thống kê hết số liệu đi xuống lầu, chợt phát hiện tiếng sấm vang lên bên ngoài, cơn mưa lớn đã ào xuống.
Cô ngẩn ngơ đứng ngoài cửa, tình huống lặp lại khiến cô không nhịn được bật cười.
Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.
Cô quay đầu lại theo bản năng, nhìn thấy một gương mặt lạnh lùng, chính là nam sinh đã cho cô mượn ô, mấy tháng nay chưa từng gặp lại.
Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Diện mạo của nam sinh kia không quá khôi ngô, mặt mũi bình thường, là kiểu người qua đường thường gặp thoáng qua.Thế mà cô lại nhớ mãi không quên.Trong không khí lưu lại hương thơm, là mùi hương riêng của chàng trai vương trên chiếc ô cán dài, thậm chí trong tâm tưởng cô vẫn rõ mồm một, hình ảnh gương mặt nhìn nghiêng với sống mũi cao thẳng khi quay người của anh ta.Khiến cho cô cơ hồ mất hồn.Có lẽ là nhất kiến chung tình. Cô nghĩ vậy.Cho nên viện cớ chiếc ô, hàng ngày cô đứng chờ dưới tòa nhà thực nghiệm, thậm chí còn bỏ mấy tiết học, bạn tốt đều cười cô ngốc, cần gì tích cực vì một chiếc ô đến thế.“Làm người… nói chung là không nên tùy tiện lợi dụng người ta mà.” Cô cười, giả bộ ngớ ngẩn để giấu giếm, chưa từng để cho ai biết, mình đã đ*ng t*nh với nam sinh mới gặp một lần kia.Chờ như vậy, tới tận ba tháng.Hồi ấy là đầu xuân, còn nay, đã là tháng bảy nắng gắt như đổ lửa.Vì điểm thực nghiệm môn thống kê cuối kỳ, cô chống ô che nắng đi vào văn phòng của thầy giáo ở tòa nhà thực nghiệm, đợi khi thống kê hết số liệu đi xuống lầu, chợt phát hiện tiếng sấm vang lên bên ngoài, cơn mưa lớn đã ào xuống.Cô ngẩn ngơ đứng ngoài cửa, tình huống lặp lại khiến cô không nhịn được bật cười.Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.Cô quay đầu lại theo bản năng, nhìn thấy một gương mặt lạnh lùng, chính là nam sinh đã cho cô mượn ô, mấy tháng nay chưa từng gặp lại.