Sau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào?

Chương 3: Quen biết

Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Lần đầu gặp mặt, anh cho cô mượn một chiếc ô.Lần thứ hai gặp mặt, cô lấy hết dũng khí, cùng anh che chung một chiếc ô.Trên đường đưa nam sinh quay về ký túc xá, cô chỉ im lặng, bàn tay có khớp xương mảnh khảnh của nam sinh cầm cán ô, phong cảnh ven đường mang vẻ tinh khôi sau khi được nước mưa gột rửa.“Lần trước… mình cho bạn mượn một cái ô phải không?”Đứng dưới ký túc xá, cô nhìn anh đi vào, lưu luyến định quay người rời đi, chợt nghe nam sinh lên tiếng.“Hở?” Cô dừng chân, nhìn thẳng vào gặp mắt trong veo của nam sinh, hơi ngượng ngập, “Ừm, cảm… cảm ơn, ngày mai… mình sẽ mang đến trả cậu.”“… Ừ.” Hình như nét mặt của nam sinh không phong phú lắm, trầm mặc một lúc rồi đột nhiên lên tiếng, “Cậu định cảm ơn mình thế nào?”“… Hả?”“Không phải cậu nói muốn cảm ơn mình sao?” Vẻ mặt nam sinh rất thản nhiên, có phần ngoan cố và mặt dày, ánh mắt hơi dao động, “Có thể… làm bạn gái của mình không?”Cô không phản ứng kịp, che ô đứng nghệt ra trong mưa, ngẩng đầu nhìn nam sinh trông có vẻ căng thẳng kia, anh đang đứng trên bậc thang, gấu quần bị mưa hắt ướt, hai tay nắm chặt.Cô bỗng nhiên nghĩ tới, trong phim truyền hình võ hiệp, thường có cảnh thiếu nữ đòi lấy thân báo đáp cho hiệp khách.Có điều, tình huống cô gặp đại hiệp này cũng chẳng phải thông thường.

Lần đầu gặp mặt, anh cho cô mượn một chiếc ô.

Lần thứ hai gặp mặt, cô lấy hết dũng khí, cùng anh che chung một chiếc ô.

Trên đường đưa nam sinh quay về ký túc xá, cô chỉ im lặng, bàn tay có khớp xương mảnh khảnh của nam sinh cầm cán ô, phong cảnh ven đường mang vẻ tinh khôi sau khi được nước mưa gột rửa.

“Lần trước… mình cho bạn mượn một cái ô phải không?”

Đứng dưới ký túc xá, cô nhìn anh đi vào, lưu luyến định quay người rời đi, chợt nghe nam sinh lên tiếng.

“Hở?” Cô dừng chân, nhìn thẳng vào gặp mắt trong veo của nam sinh, hơi ngượng ngập, “Ừm, cảm… cảm ơn, ngày mai… mình sẽ mang đến trả cậu.”

“… Ừ.” Hình như nét mặt của nam sinh không phong phú lắm, trầm mặc một lúc rồi đột nhiên lên tiếng, “Cậu định cảm ơn mình thế nào?”

“… Hả?”

“Không phải cậu nói muốn cảm ơn mình sao?” Vẻ mặt nam sinh rất thản nhiên, có phần ngoan cố và mặt dày, ánh mắt hơi dao động, “Có thể… làm bạn gái của mình không?”

Cô không phản ứng kịp, che ô đứng nghệt ra trong mưa, ngẩng đầu nhìn nam sinh trông có vẻ căng thẳng kia, anh đang đứng trên bậc thang, gấu quần bị mưa hắt ướt, hai tay nắm chặt.

Cô bỗng nhiên nghĩ tới, trong phim truyền hình võ hiệp, thường có cảnh thiếu nữ đòi lấy thân báo đáp cho hiệp khách.

Có điều, tình huống cô gặp đại hiệp này cũng chẳng phải thông thường.

Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Lần đầu gặp mặt, anh cho cô mượn một chiếc ô.Lần thứ hai gặp mặt, cô lấy hết dũng khí, cùng anh che chung một chiếc ô.Trên đường đưa nam sinh quay về ký túc xá, cô chỉ im lặng, bàn tay có khớp xương mảnh khảnh của nam sinh cầm cán ô, phong cảnh ven đường mang vẻ tinh khôi sau khi được nước mưa gột rửa.“Lần trước… mình cho bạn mượn một cái ô phải không?”Đứng dưới ký túc xá, cô nhìn anh đi vào, lưu luyến định quay người rời đi, chợt nghe nam sinh lên tiếng.“Hở?” Cô dừng chân, nhìn thẳng vào gặp mắt trong veo của nam sinh, hơi ngượng ngập, “Ừm, cảm… cảm ơn, ngày mai… mình sẽ mang đến trả cậu.”“… Ừ.” Hình như nét mặt của nam sinh không phong phú lắm, trầm mặc một lúc rồi đột nhiên lên tiếng, “Cậu định cảm ơn mình thế nào?”“… Hả?”“Không phải cậu nói muốn cảm ơn mình sao?” Vẻ mặt nam sinh rất thản nhiên, có phần ngoan cố và mặt dày, ánh mắt hơi dao động, “Có thể… làm bạn gái của mình không?”Cô không phản ứng kịp, che ô đứng nghệt ra trong mưa, ngẩng đầu nhìn nam sinh trông có vẻ căng thẳng kia, anh đang đứng trên bậc thang, gấu quần bị mưa hắt ướt, hai tay nắm chặt.Cô bỗng nhiên nghĩ tới, trong phim truyền hình võ hiệp, thường có cảnh thiếu nữ đòi lấy thân báo đáp cho hiệp khách.Có điều, tình huống cô gặp đại hiệp này cũng chẳng phải thông thường.

Chương 3: Quen biết