Sau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào?
Chương 8: Điểm cuối
Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Ông từ chối lời mời đến ở chung của con dâu, bà trách cứ hỏi nguyên nhân, ông ngồi trên xích đu phe phẩy quạt, “Ở cùng bọn nó, em lại phải hầu hạ bọn nó, nấu cơm chăm sóc cháu.”Bà dừng động tác nhặt rau, lưng hơi khom xuống.“Hơn nữa…” Ông quay đầu, mái tóc hoa râm, nếp nhăn cuối mắt bởi vì cười mà càng hằn rõ, “Chúng ta còn phải trải qua thế giới hai người.”Đúng là càng già mặt ông càng dày.Mấy lời lẽ lãng mạn mà chỉ người trẻ tuổi mới có thể dùng, từ miệng ông già nhà mình nói ra, khiến bà rốt cuộc không nhịn nổi, lại lén lút cúi đầu, bẽn lẽn vén tóc mai.Ánh mặt trời ấm áp, gió thổi mát rượi, sau buổi trưa bọn họ sóng vai yên lặng ngồi, lắng nghe hô hấp của nhau.Tình trạng cơ thể của họ ngày càng xấu đi, đã thoáng thấy điểm cuối của sinh mệnh.Cho nên bọn họ quý trọng mỗi phút mỗi giây ở bên nhau, hàng sáng rời giường đều chúc nhau một ngày tốt lành.“Anh yêu em.”Chẳng biết từ khi nào, ông trở nên buồn nôn như thế, suốt ngày lặp lại lời yêu với bà, mấy năm gần đây càng thêm lãng mạn.Bà xấu hổ nạt, “Thôi đừng nói nữa, đã là vợ chồng già rồi…”Ông vẫn cố chấp không muốn thay đổi, cho đến ngày bị bệnh vào viện, bước tới điểm cuối của sinh mệnh.Ông hít thở cũng khó khăn, phải mở miệng, cặp mắt đục ngầu nhìn bà đang khóc đỏ mắt bên cạnh giường, “Anh yêu em.”“Vì sao anh cứ nói suốt.” Bà lại khóc, “Cho dù anh không nói, em cũng biết.”“Nhưng mà…” Ông run run lau nước mắt cho bà, “Anh muốn câu nói anh yêu em, sẽ trở thành câu nói cuối cùng của anh với em.”Bà khóc nức nở, dựa vào lồng ngực dần dần không thấy hô hấp của ông, “Em cũng yêu anh.”Tay bọn họ vẫn nắm chặt lấy nhau.Thật giống như buổi chiều mưa kia, khi cô e lệ ưng thuận, anh vui sướng nắm lấy tay cô.– Hết –
Ông từ chối lời mời đến ở chung của con dâu, bà trách cứ hỏi nguyên nhân, ông ngồi trên xích đu phe phẩy quạt, “Ở cùng bọn nó, em lại phải hầu hạ bọn nó, nấu cơm chăm sóc cháu.”
Bà dừng động tác nhặt rau, lưng hơi khom xuống.
“Hơn nữa…” Ông quay đầu, mái tóc hoa râm, nếp nhăn cuối mắt bởi vì cười mà càng hằn rõ, “Chúng ta còn phải trải qua thế giới hai người.”
Đúng là càng già mặt ông càng dày.
Mấy lời lẽ lãng mạn mà chỉ người trẻ tuổi mới có thể dùng, từ miệng ông già nhà mình nói ra, khiến bà rốt cuộc không nhịn nổi, lại lén lút cúi đầu, bẽn lẽn vén tóc mai.
Ánh mặt trời ấm áp, gió thổi mát rượi, sau buổi trưa bọn họ sóng vai yên lặng ngồi, lắng nghe hô hấp của nhau.
Tình trạng cơ thể của họ ngày càng xấu đi, đã thoáng thấy điểm cuối của sinh mệnh.
Cho nên bọn họ quý trọng mỗi phút mỗi giây ở bên nhau, hàng sáng rời giường đều chúc nhau một ngày tốt lành.
“Anh yêu em.”
Chẳng biết từ khi nào, ông trở nên buồn nôn như thế, suốt ngày lặp lại lời yêu với bà, mấy năm gần đây càng thêm lãng mạn.
Bà xấu hổ nạt, “Thôi đừng nói nữa, đã là vợ chồng già rồi…”
Ông vẫn cố chấp không muốn thay đổi, cho đến ngày bị bệnh vào viện, bước tới điểm cuối của sinh mệnh.
Ông hít thở cũng khó khăn, phải mở miệng, cặp mắt đục ngầu nhìn bà đang khóc đỏ mắt bên cạnh giường, “Anh yêu em.”
“Vì sao anh cứ nói suốt.” Bà lại khóc, “Cho dù anh không nói, em cũng biết.”
“Nhưng mà…” Ông run run lau nước mắt cho bà, “Anh muốn câu nói anh yêu em, sẽ trở thành câu nói cuối cùng của anh với em.”
Bà khóc nức nở, dựa vào lồng ngực dần dần không thấy hô hấp của ông, “Em cũng yêu anh.”
Tay bọn họ vẫn nắm chặt lấy nhau.
Thật giống như buổi chiều mưa kia, khi cô e lệ ưng thuận, anh vui sướng nắm lấy tay cô.
– Hết –
Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Ông từ chối lời mời đến ở chung của con dâu, bà trách cứ hỏi nguyên nhân, ông ngồi trên xích đu phe phẩy quạt, “Ở cùng bọn nó, em lại phải hầu hạ bọn nó, nấu cơm chăm sóc cháu.”Bà dừng động tác nhặt rau, lưng hơi khom xuống.“Hơn nữa…” Ông quay đầu, mái tóc hoa râm, nếp nhăn cuối mắt bởi vì cười mà càng hằn rõ, “Chúng ta còn phải trải qua thế giới hai người.”Đúng là càng già mặt ông càng dày.Mấy lời lẽ lãng mạn mà chỉ người trẻ tuổi mới có thể dùng, từ miệng ông già nhà mình nói ra, khiến bà rốt cuộc không nhịn nổi, lại lén lút cúi đầu, bẽn lẽn vén tóc mai.Ánh mặt trời ấm áp, gió thổi mát rượi, sau buổi trưa bọn họ sóng vai yên lặng ngồi, lắng nghe hô hấp của nhau.Tình trạng cơ thể của họ ngày càng xấu đi, đã thoáng thấy điểm cuối của sinh mệnh.Cho nên bọn họ quý trọng mỗi phút mỗi giây ở bên nhau, hàng sáng rời giường đều chúc nhau một ngày tốt lành.“Anh yêu em.”Chẳng biết từ khi nào, ông trở nên buồn nôn như thế, suốt ngày lặp lại lời yêu với bà, mấy năm gần đây càng thêm lãng mạn.Bà xấu hổ nạt, “Thôi đừng nói nữa, đã là vợ chồng già rồi…”Ông vẫn cố chấp không muốn thay đổi, cho đến ngày bị bệnh vào viện, bước tới điểm cuối của sinh mệnh.Ông hít thở cũng khó khăn, phải mở miệng, cặp mắt đục ngầu nhìn bà đang khóc đỏ mắt bên cạnh giường, “Anh yêu em.”“Vì sao anh cứ nói suốt.” Bà lại khóc, “Cho dù anh không nói, em cũng biết.”“Nhưng mà…” Ông run run lau nước mắt cho bà, “Anh muốn câu nói anh yêu em, sẽ trở thành câu nói cuối cùng của anh với em.”Bà khóc nức nở, dựa vào lồng ngực dần dần không thấy hô hấp của ông, “Em cũng yêu anh.”Tay bọn họ vẫn nắm chặt lấy nhau.Thật giống như buổi chiều mưa kia, khi cô e lệ ưng thuận, anh vui sướng nắm lấy tay cô.– Hết –