Sau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào?
Chương 7: Hạnh phúc
Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Anh không còn gầy gò giống hồi trẻ nữa, công việc vất vả, thắt lưng đắp thêm thịt nhờ những buổi tiệc xã giao, bụng bia phúc hậu.Khóe mắt của cô cũng có thêm nếp nhăn, không còn mơn mởn trẻ trung, giúp anh nấu cơm giặt giũ, chăm sóc con cái.Nhưng bọn họ vẫn là duy nhất trong mắt nhau.Sau khi tan sở, anh gõ cửa, con chạy ra mở cửa giúp anh, ngoan ngoãn rút dép ở nhà ra, khiến anh bất đắc dĩ cười cười: “Con à, con lại muốn gì thế?”Đứa con thông minh nghiêng đầu, “Bố ơi, cuối tuần nhà mình đến vườn bách thú đi!”“Được.” Anh quay người thơm hai má của con, “Chỉ cần con làm xong bài tập, nhà ta sẽ đi picnic.”“Hoan hô!” Thằng bé reo hò, tay khua khoắng chạy thẳng vào bếp, ôm lấy bụng mẹ, “Mẹ ơi, mẹ ơi, bố bảo đi picnic.”Cô lắc đầu cười, bê bát canh ra bàn, “Đừng có chiều con suốt thế.”“Ừ ừ.” Dưới ánh mắt năn nỉ của con, anh ôm thắt lưng cô, tranh thủ lúc cô chưa kịp trở tay mà hôn vào hai má, “Nhưng mà anh chiều em.”“Ở trước mặt con đấy, chú ý một chút!” Cô thẹn thùng giãy khỏi vòng tay anh.Anh ngồi xuống bàn ăn, vẻ mặt trêu ghẹo, “Vậy chờ chúng ta về phòng…”Mặt cô đỏ bừng, suýt chút nữa đập một bát cơm vào đầu anh.
Anh không còn gầy gò giống hồi trẻ nữa, công việc vất vả, thắt lưng đắp thêm thịt nhờ những buổi tiệc xã giao, bụng bia phúc hậu.
Khóe mắt của cô cũng có thêm nếp nhăn, không còn mơn mởn trẻ trung, giúp anh nấu cơm giặt giũ, chăm sóc con cái.
Nhưng bọn họ vẫn là duy nhất trong mắt nhau.
Sau khi tan sở, anh gõ cửa, con chạy ra mở cửa giúp anh, ngoan ngoãn rút dép ở nhà ra, khiến anh bất đắc dĩ cười cười: “Con à, con lại muốn gì thế?”
Đứa con thông minh nghiêng đầu, “Bố ơi, cuối tuần nhà mình đến vườn bách thú đi!”
“Được.” Anh quay người thơm hai má của con, “Chỉ cần con làm xong bài tập, nhà ta sẽ đi picnic.”
“Hoan hô!” Thằng bé reo hò, tay khua khoắng chạy thẳng vào bếp, ôm lấy bụng mẹ, “Mẹ ơi, mẹ ơi, bố bảo đi picnic.”
Cô lắc đầu cười, bê bát canh ra bàn, “Đừng có chiều con suốt thế.”
“Ừ ừ.” Dưới ánh mắt năn nỉ của con, anh ôm thắt lưng cô, tranh thủ lúc cô chưa kịp trở tay mà hôn vào hai má, “Nhưng mà anh chiều em.”
“Ở trước mặt con đấy, chú ý một chút!” Cô thẹn thùng giãy khỏi vòng tay anh.
Anh ngồi xuống bàn ăn, vẻ mặt trêu ghẹo, “Vậy chờ chúng ta về phòng…”
Mặt cô đỏ bừng, suýt chút nữa đập một bát cơm vào đầu anh.
Người Tôi Yêu, Đang Đứng Ở Một Nơi Không Xa Chờ TôiTác giả: Khiêm Tâm QuyếtTruyện Đoản Văn, Truyện Ngôn TìnhSau khi đi ra khỏi tòa nhà thực nghiệm, cô mới phát hiện ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Mưa cũng không lớn, nhưng tí tách lộp độp, kiểu gì cũng sẽ đẫm người. Một chàng trai từ xa đi đến, cầm một chiếc ô cán dài rất lớn màu nâu, dừng lại bên cạnh cô. Ánh mắt tùy ý lướt qua cô. Cô cũng nhìn thẳng vào nam sinh, bên tai vang lên tiếng mưa rơi rả rích lanh lảnh, không khí ẩm ướt, ngỡ như đã trải qua mấy kiếp. “Cần ô không?” Đột nhiên, nam sinh nhướng lông mày, thản nhiên hỏi. Cô sửng sốt, ngây người vài giây rồi mới gật đầu, hai má ửng hồng cúi đầu, “Cám ơn.” Khi nhận ô, sự lúng túng khiến bàn tay cô hơi run rẩy, nam sinh kia trước sau vẫn dửng dưng, đưa ô cho cô xong bèn quay người đi vào phòng thực nghiệm. Dáng người anh ta cao cao gầy gầy, tình cờ cúi đầu, sẽ để lộ phần da cổ trắng mịn vốn bị mái tóc che khuất. Cô say sưa nhìn, đợi đến lúc lấy lại tinh thần mới nghĩ ra, chiếc ô trong tay này, cô nên trả lại anh ta như thế nào? Anh không còn gầy gò giống hồi trẻ nữa, công việc vất vả, thắt lưng đắp thêm thịt nhờ những buổi tiệc xã giao, bụng bia phúc hậu.Khóe mắt của cô cũng có thêm nếp nhăn, không còn mơn mởn trẻ trung, giúp anh nấu cơm giặt giũ, chăm sóc con cái.Nhưng bọn họ vẫn là duy nhất trong mắt nhau.Sau khi tan sở, anh gõ cửa, con chạy ra mở cửa giúp anh, ngoan ngoãn rút dép ở nhà ra, khiến anh bất đắc dĩ cười cười: “Con à, con lại muốn gì thế?”Đứa con thông minh nghiêng đầu, “Bố ơi, cuối tuần nhà mình đến vườn bách thú đi!”“Được.” Anh quay người thơm hai má của con, “Chỉ cần con làm xong bài tập, nhà ta sẽ đi picnic.”“Hoan hô!” Thằng bé reo hò, tay khua khoắng chạy thẳng vào bếp, ôm lấy bụng mẹ, “Mẹ ơi, mẹ ơi, bố bảo đi picnic.”Cô lắc đầu cười, bê bát canh ra bàn, “Đừng có chiều con suốt thế.”“Ừ ừ.” Dưới ánh mắt năn nỉ của con, anh ôm thắt lưng cô, tranh thủ lúc cô chưa kịp trở tay mà hôn vào hai má, “Nhưng mà anh chiều em.”“Ở trước mặt con đấy, chú ý một chút!” Cô thẹn thùng giãy khỏi vòng tay anh.Anh ngồi xuống bàn ăn, vẻ mặt trêu ghẹo, “Vậy chờ chúng ta về phòng…”Mặt cô đỏ bừng, suýt chút nữa đập một bát cơm vào đầu anh.