Tác giả:

“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…

Chương 41: Nồi lẩu gắn kết

Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Cảnh Luân đang chuyên tâm cắt thì nghe Hiểu Lam mở miệng nhỏ nhẹ”Tha cho anh lần này, thấy anh tội nghiệp như vậy em cũng thấy trong người khó chịu”.Cô khó chịu thật, biết anh đứng đằng sau lưng đau khổ như thế nào khi thấy hai người bạn mình thì quây quần bên vợ, bên bạn gái, anh lại bơ vơ không biết nên làm gì, tối qua còn gián tiếp hất anh qua phòng khác, hại anh mất ngủ.Cảnh Luân được vợ tha lỗi thì mừng rỡ, nở nụ cười”Ừ, anh biết lỗi rồi, không dám làm em buồn nữa đâu”.Hiểu Lam xoay đầu nhìn anh, tưởng tượng anh như một chú cún con bị chủ cũ bỏ, lại vô tình được chủ mới nhận nuôi, quẫy đuôi không ngừng.Hai người cười làm hòa với nhau thì trừ Sở thiếu ra, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, coi như Cảnh Luân qua được kiếp nạn.Nửa tiếng sauTrên bàn ăn, nồi lẩu nóng hổi thơm lừng đặt giữa bàn, hai rổ rau hai bên, ba dĩa thập cẩm tôm cá thịt, bún tươi, mì gói, mấy chén nước mắm ớt, chén đũa đều soạn đầy đủ.Sở thiếu khui mấy lốc bia chia ra từng người một, định không chia cho Lăng Huyên với Hiểu Lam mà thấy ăn lẩu cay mà uống bia thì mới tăng vị giác, k*ch th*ch thèm ăn, chia luôn.Ba cặp an tọa thì bắt đầu trận chiến càn quét đồ ăn, ba người đàn ông hy sinh thân mình đứng nhúng đồ ăn cho vợ, cho bạn gái.“Việt, em muốn ăn thịt bò, nhúng nhiều lên!!”, Lăng Huyên hối thúc chồng.”Rồi, rồi, đợi chút, nguyên nùi đang nhúng đây”.Cảnh Luân cũng nhúng cho vợ thịt với sò, bỏ vào chén cho vợ.Hiểu Lam lấy khăn giấy lau mồ hôi cho Cảnh Luân rồi thổi cục sò điệp cho bớt nóng, đút cho anh ăn.Còn Sở thiếu nhúng với một tốc độ mém gần với tốc độ ánh sáng, hết tôm đến thịt, hết thịt đến vớt nghêu bỏ vào chén Minh Đan một đống như núi.Minh Đan quát”Còn chưa kịp chín, nhúng lại cho em, làm ăn gì cẩu thả”.Ba cặp đôi,người nhúng người đút bên nồi lẩu ấm nóng, quây quần bên nhau,tình cảm càng gắn kết, thắt chặt vào nhau hơn.Hết chương 41

Cảnh Luân đang chuyên tâm cắt thì nghe Hiểu Lam mở miệng nhỏ nhẹ”Tha cho anh lần này, thấy anh tội nghiệp như vậy em cũng thấy trong người khó chịu”.

Cô khó chịu thật, biết anh đứng đằng sau lưng đau khổ như thế nào khi thấy hai người bạn mình thì quây quần bên vợ, bên bạn gái, anh lại bơ vơ không biết nên làm gì, tối qua còn gián tiếp hất anh qua phòng khác, hại anh mất ngủ.

Cảnh Luân được vợ tha lỗi thì mừng rỡ, nở nụ cười”Ừ, anh biết lỗi rồi, không dám làm em buồn nữa đâu”.Hiểu Lam xoay đầu nhìn anh, tưởng tượng anh như một chú cún con bị chủ cũ bỏ, lại vô tình được chủ mới nhận nuôi, quẫy đuôi không ngừng.

Hai người cười làm hòa với nhau thì trừ Sở thiếu ra, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, coi như Cảnh Luân qua được kiếp nạn.

Nửa tiếng sau

Trên bàn ăn, nồi lẩu nóng hổi thơm lừng đặt giữa bàn, hai rổ rau hai bên, ba dĩa thập cẩm tôm cá thịt, bún tươi, mì gói, mấy chén nước mắm ớt, chén đũa đều soạn đầy đủ.

Sở thiếu khui mấy lốc bia chia ra từng người một, định không chia cho Lăng Huyên với Hiểu Lam mà thấy ăn lẩu cay mà uống bia thì mới tăng vị giác, k*ch th*ch thèm ăn, chia luôn.

Ba cặp an tọa thì bắt đầu trận chiến càn quét đồ ăn, ba người đàn ông hy sinh thân mình đứng nhúng đồ ăn cho vợ, cho bạn gái.

“Việt, em muốn ăn thịt bò, nhúng nhiều lên!!”, Lăng Huyên hối thúc chồng.”Rồi, rồi, đợi chút, nguyên nùi đang nhúng đây”.

Cảnh Luân cũng nhúng cho vợ thịt với sò, bỏ vào chén cho vợ.Hiểu Lam lấy khăn giấy lau mồ hôi cho Cảnh Luân rồi thổi cục sò điệp cho bớt nóng, đút cho anh ăn.

Còn Sở thiếu nhúng với một tốc độ mém gần với tốc độ ánh sáng, hết tôm đến thịt, hết thịt đến vớt nghêu bỏ vào chén Minh Đan một đống như núi.Minh Đan quát”Còn chưa kịp chín, nhúng lại cho em, làm ăn gì cẩu thả”.

Ba cặp đôi,người nhúng người đút bên nồi lẩu ấm nóng, quây quần bên nhau,tình cảm càng gắn kết, thắt chặt vào nhau hơn.

Hết chương 41

Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Cảnh Luân đang chuyên tâm cắt thì nghe Hiểu Lam mở miệng nhỏ nhẹ”Tha cho anh lần này, thấy anh tội nghiệp như vậy em cũng thấy trong người khó chịu”.Cô khó chịu thật, biết anh đứng đằng sau lưng đau khổ như thế nào khi thấy hai người bạn mình thì quây quần bên vợ, bên bạn gái, anh lại bơ vơ không biết nên làm gì, tối qua còn gián tiếp hất anh qua phòng khác, hại anh mất ngủ.Cảnh Luân được vợ tha lỗi thì mừng rỡ, nở nụ cười”Ừ, anh biết lỗi rồi, không dám làm em buồn nữa đâu”.Hiểu Lam xoay đầu nhìn anh, tưởng tượng anh như một chú cún con bị chủ cũ bỏ, lại vô tình được chủ mới nhận nuôi, quẫy đuôi không ngừng.Hai người cười làm hòa với nhau thì trừ Sở thiếu ra, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, coi như Cảnh Luân qua được kiếp nạn.Nửa tiếng sauTrên bàn ăn, nồi lẩu nóng hổi thơm lừng đặt giữa bàn, hai rổ rau hai bên, ba dĩa thập cẩm tôm cá thịt, bún tươi, mì gói, mấy chén nước mắm ớt, chén đũa đều soạn đầy đủ.Sở thiếu khui mấy lốc bia chia ra từng người một, định không chia cho Lăng Huyên với Hiểu Lam mà thấy ăn lẩu cay mà uống bia thì mới tăng vị giác, k*ch th*ch thèm ăn, chia luôn.Ba cặp an tọa thì bắt đầu trận chiến càn quét đồ ăn, ba người đàn ông hy sinh thân mình đứng nhúng đồ ăn cho vợ, cho bạn gái.“Việt, em muốn ăn thịt bò, nhúng nhiều lên!!”, Lăng Huyên hối thúc chồng.”Rồi, rồi, đợi chút, nguyên nùi đang nhúng đây”.Cảnh Luân cũng nhúng cho vợ thịt với sò, bỏ vào chén cho vợ.Hiểu Lam lấy khăn giấy lau mồ hôi cho Cảnh Luân rồi thổi cục sò điệp cho bớt nóng, đút cho anh ăn.Còn Sở thiếu nhúng với một tốc độ mém gần với tốc độ ánh sáng, hết tôm đến thịt, hết thịt đến vớt nghêu bỏ vào chén Minh Đan một đống như núi.Minh Đan quát”Còn chưa kịp chín, nhúng lại cho em, làm ăn gì cẩu thả”.Ba cặp đôi,người nhúng người đút bên nồi lẩu ấm nóng, quây quần bên nhau,tình cảm càng gắn kết, thắt chặt vào nhau hơn.Hết chương 41

Chương 41: Nồi lẩu gắn kết