Tác giả:

“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt…

Chương 42: Không khí gia đình vui vẻ trở lại

Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Sở Thiên Mặc,Lâm Việt, Cảnh Luân uống bia hết cả thùng, say hết cả ba, ngửa lưng ra ghế nhắm mắt.Ba người phụ nữ uống bia tới lon thứ hai là ngừng rồi, mỗi người đỡ chồng, đỡ bạn trai lên phòng nhà Cảnh Luân nghỉ ngơi.Đỡ hết lên giường nằm xong xuôi thì Minh Đan, Lăng Huyên, Hiểu Lam xuống lầu dọn dẹp bãi chiến trường.“Lâu lâu ăn lẩu chung với mọi người như vậy vui ghê”.Lăng Huyên bỏ vỏ bia lại vào thùng, cười tít mắt.Minh Đan, Hiểu Lam gật đầu rồi cười, dọn xong lên ôm chồng, ôm bạn trai ngủ trưa.Hiểu Lam mở cửa phòng ra, tới giường nằm cạnh anh, anh nói mớ”Lam nhi, mốt đừng hành hạ anh nữa, anh đau lắm”.Nói mớ xong ngủ tiếp.Cô hôn anh một cái rồi chui vào lòng anh, Cảnh Luân cũng theo quán tính giơ tay ôm lại.“Dô!! Cụng ly tiếp, say hay không say cũng không về!”.Minh Đan nghe Sở Thiên Mặc la, giơ tay lên làm tư thế cụng ly, “ thưởng” anh cái tát yêu, ngủ cũng làm ồn người ta cho bằng được.Riêng Lâm Việt không quấy phá, im lặng ngủ say sưa với vợ.------------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------------Chập tốiHai vợ chồng Cảnh Luân ra cổng tạm biệt hai cặp về rồi dắt tay nhau đi vào nhà.Hiểu Lam vào bếp chuẩn bị nồi lẩu nhúng, rổ rau, dĩa tôm thịt, nước chấm mới lên bàn, chờ mẹ chồng với gia đình em chồng về ăn.Lệ Văn xách hai túi mỹ phẩm bên Mỹ mà bạn tặng, kêu bà về đưa cho con gái với con dâu sài, bốn người Từ Chính Vũ cũng kịp về, Ngôn Ngôn dúi vào tay Hiểu Lam bịch kẹo mà nãy con bé chơi trò chơi thắng,Hiểu Lam hôn má một cái rồi dắt hai đứa vào bếp ngồi ăn lẩu.Hiểu Lam biết con nít không ăn cay nên từ trưa đã nhờ chị Minh Đan đổ một ít nước lẩu chưa bỏ ớt vào nồi mini cho Ninh Ninh với Ngôn Ngôn.Cảnh Luân với cô cũng ngồi ăn chung, bà mẹ chồng với hai người Cảnh Ly, Từ Chính Vũ thấy vợ chồng hòa thuận rồi thì vui vẻ trò truyện.“Hiểu Lam, con chịu tha cho thằng oắt con này rồi hả, sao con không giận thêm mấy ngày nữa cho nó biết mùi?”.Bà mẹ không thèm bênh con trai.Lúc sáng cô cũng định giận anh thêm mấy ngày nhưng do buổi trưa xảy ra sự việc ngoài ý muốn, tha cho anh sớm.Cảnh Luân nhíu mày”Mẹ, con là người bị hại mà??!!”.“ Ai biết anh đang nói thật hay nói xạo, lo ăn đi”.Hai vợ chồng Cảnh Ly, cô với hai đứa nhóc phá lên cười.Không khí gia đình trở lại.Hết chương 42

Sở Thiên Mặc,Lâm Việt, Cảnh Luân uống bia hết cả thùng, say hết cả ba, ngửa lưng ra ghế nhắm mắt.

Ba người phụ nữ uống bia tới lon thứ hai là ngừng rồi, mỗi người đỡ chồng, đỡ bạn trai lên phòng nhà Cảnh Luân nghỉ ngơi.

Đỡ hết lên giường nằm xong xuôi thì Minh Đan, Lăng Huyên, Hiểu Lam xuống lầu dọn dẹp bãi chiến trường.

“Lâu lâu ăn lẩu chung với mọi người như vậy vui ghê”.Lăng Huyên bỏ vỏ bia lại vào thùng, cười tít mắt.

Minh Đan, Hiểu Lam gật đầu rồi cười, dọn xong lên ôm chồng, ôm bạn trai ngủ trưa.

Hiểu Lam mở cửa phòng ra, tới giường nằm cạnh anh, anh nói mớ”Lam nhi, mốt đừng hành hạ anh nữa, anh đau lắm”.Nói mớ xong ngủ tiếp.

Cô hôn anh một cái rồi chui vào lòng anh, Cảnh Luân cũng theo quán tính giơ tay ôm lại.

“Dô!! Cụng ly tiếp, say hay không say cũng không về!”.Minh Đan nghe Sở Thiên Mặc la, giơ tay lên làm tư thế cụng ly, “ thưởng” anh cái tát yêu, ngủ cũng làm ồn người ta cho bằng được.

Riêng Lâm Việt không quấy phá, im lặng ngủ say sưa với vợ.

------------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------------

Chập tối

Hai vợ chồng Cảnh Luân ra cổng tạm biệt hai cặp về rồi dắt tay nhau đi vào nhà.

Hiểu Lam vào bếp chuẩn bị nồi lẩu nhúng, rổ rau, dĩa tôm thịt, nước chấm mới lên bàn, chờ mẹ chồng với gia đình em chồng về ăn.

Lệ Văn xách hai túi mỹ phẩm bên Mỹ mà bạn tặng, kêu bà về đưa cho con gái với con dâu sài, bốn người Từ Chính Vũ cũng kịp về, Ngôn Ngôn dúi vào tay Hiểu Lam bịch kẹo mà nãy con bé chơi trò chơi thắng,Hiểu Lam hôn má một cái rồi dắt hai đứa vào bếp ngồi ăn lẩu.

Hiểu Lam biết con nít không ăn cay nên từ trưa đã nhờ chị Minh Đan đổ một ít nước lẩu chưa bỏ ớt vào nồi mini cho Ninh Ninh với Ngôn Ngôn.

Cảnh Luân với cô cũng ngồi ăn chung, bà mẹ chồng với hai người Cảnh Ly, Từ Chính Vũ thấy vợ chồng hòa thuận rồi thì vui vẻ trò truyện.

“Hiểu Lam, con chịu tha cho thằng oắt con này rồi hả, sao con không giận thêm mấy ngày nữa cho nó biết mùi?”.Bà mẹ không thèm bênh con trai.

Lúc sáng cô cũng định giận anh thêm mấy ngày nhưng do buổi trưa xảy ra sự việc ngoài ý muốn, tha cho anh sớm.

Cảnh Luân nhíu mày”Mẹ, con là người bị hại mà??!!”.

“ Ai biết anh đang nói thật hay nói xạo, lo ăn đi”.

Hai vợ chồng Cảnh Ly, cô với hai đứa nhóc phá lên cười.Không khí gia đình trở lại.

Hết chương 42

Ngoảnh Mặt Lại Thấy Người ThươngTác giả: Cảnh LuânTruyện Ngôn Tình“Hiểu Lam,nhất thiết phải như vậy sao??” Tú Ly lắc đầu ngán ngẫm nhìn cô gái trẻ đang đứng trước tủ lôi hết đồ đạc ra,rồi kéo cái va li màu xanh trong góc ra, đặt trên giường,đang cúi đầu xếp thì nghe hỏi như vậy liền ngẩng đầu lên đáp lại: “ Đúng vậy,tớ phải ra khỏi cái nơi này,một phút một giây cũng không thể.Mình không hề yêu anh ta, tại sao phải cố ép bản thân ở bên cạnh anh ta,hiện giờ anh ta đang nằm trong bệnh viện hôn mê,đây là một cơ hội ngàn năm có một để mình trốn khỏi thành phố này,Tú Ly,cậu không được ngăn mình” “Cậu sao vậy,Cảnh tiên sinh yêu chiều cậu hết mực,chưa lần nào dám chọc giận cậu,không cho cậu đi làm bởi vì ngài ấy sợ cậu khổ,bị xã hội thị phi,cậu lại nhân cơ hội ngài ấy đang hôn mê muốn trốn đi!” Tô Hiểu Lam không phản bác lại vì đó là sự thật, nhớ lại anh ta ngay từ lần đầu gặp đã yêu cô mê muội,kiên nhẫn theo đuổi cô,sau đó lại quỳ xuống một gối cầu hôn cô,ánh mắt anh ta lúc ấy tràn ngập yêu thương lẫn sự mong chờ, khiến cho đối phương không nỡ cự tuyệt… Sở Thiên Mặc,Lâm Việt, Cảnh Luân uống bia hết cả thùng, say hết cả ba, ngửa lưng ra ghế nhắm mắt.Ba người phụ nữ uống bia tới lon thứ hai là ngừng rồi, mỗi người đỡ chồng, đỡ bạn trai lên phòng nhà Cảnh Luân nghỉ ngơi.Đỡ hết lên giường nằm xong xuôi thì Minh Đan, Lăng Huyên, Hiểu Lam xuống lầu dọn dẹp bãi chiến trường.“Lâu lâu ăn lẩu chung với mọi người như vậy vui ghê”.Lăng Huyên bỏ vỏ bia lại vào thùng, cười tít mắt.Minh Đan, Hiểu Lam gật đầu rồi cười, dọn xong lên ôm chồng, ôm bạn trai ngủ trưa.Hiểu Lam mở cửa phòng ra, tới giường nằm cạnh anh, anh nói mớ”Lam nhi, mốt đừng hành hạ anh nữa, anh đau lắm”.Nói mớ xong ngủ tiếp.Cô hôn anh một cái rồi chui vào lòng anh, Cảnh Luân cũng theo quán tính giơ tay ôm lại.“Dô!! Cụng ly tiếp, say hay không say cũng không về!”.Minh Đan nghe Sở Thiên Mặc la, giơ tay lên làm tư thế cụng ly, “ thưởng” anh cái tát yêu, ngủ cũng làm ồn người ta cho bằng được.Riêng Lâm Việt không quấy phá, im lặng ngủ say sưa với vợ.------------------------------------------Chuyển cảnh--------------------------------------------------Chập tốiHai vợ chồng Cảnh Luân ra cổng tạm biệt hai cặp về rồi dắt tay nhau đi vào nhà.Hiểu Lam vào bếp chuẩn bị nồi lẩu nhúng, rổ rau, dĩa tôm thịt, nước chấm mới lên bàn, chờ mẹ chồng với gia đình em chồng về ăn.Lệ Văn xách hai túi mỹ phẩm bên Mỹ mà bạn tặng, kêu bà về đưa cho con gái với con dâu sài, bốn người Từ Chính Vũ cũng kịp về, Ngôn Ngôn dúi vào tay Hiểu Lam bịch kẹo mà nãy con bé chơi trò chơi thắng,Hiểu Lam hôn má một cái rồi dắt hai đứa vào bếp ngồi ăn lẩu.Hiểu Lam biết con nít không ăn cay nên từ trưa đã nhờ chị Minh Đan đổ một ít nước lẩu chưa bỏ ớt vào nồi mini cho Ninh Ninh với Ngôn Ngôn.Cảnh Luân với cô cũng ngồi ăn chung, bà mẹ chồng với hai người Cảnh Ly, Từ Chính Vũ thấy vợ chồng hòa thuận rồi thì vui vẻ trò truyện.“Hiểu Lam, con chịu tha cho thằng oắt con này rồi hả, sao con không giận thêm mấy ngày nữa cho nó biết mùi?”.Bà mẹ không thèm bênh con trai.Lúc sáng cô cũng định giận anh thêm mấy ngày nhưng do buổi trưa xảy ra sự việc ngoài ý muốn, tha cho anh sớm.Cảnh Luân nhíu mày”Mẹ, con là người bị hại mà??!!”.“ Ai biết anh đang nói thật hay nói xạo, lo ăn đi”.Hai vợ chồng Cảnh Ly, cô với hai đứa nhóc phá lên cười.Không khí gia đình trở lại.Hết chương 42

Chương 42: Không khí gia đình vui vẻ trở lại