Núi không ở cao, có tiên tắc linh. ––– có yêu thì sao? Tiểu hồ ly ăn quả nho. Giữa núi không biết khi nào có một tòa đạo quan nho nhỏ nho nhỏ, bên trong có vị chủ nhân tuổi trẻ. Hậu viện đạo quan được hàng rào thấp thấp vây quanh, có thể thấy rõ ràng bên trong những dây nho quấn chằng chịt trên giàn. Gió thu vừa mới thổi, liền đơm ra từng chùm từng chùm nho, trong suốt lóng lánh, mượt mà no đủ, dấu ở giữa đám lá cây xanh um tươi tốt, quyến rũ động lòng người. Một cái đầu nho nhỏ xù lông dựng thẳng ở ngoài tường rào, mở to một đôi mắt đen lúng liếng trông mong nhìn sang. “Tú sắc khả xan.” Đã quên từ chỗ nào nghe được từ này, tựa hồ là một thư sinh nào đó xa xôi trong trí nhớ. Khi đó y đang hiện thành hình người sờ gà nướng trong bọc của đối phương, bị bắt ngay tại trận, người nọ cầm lấy móng vuốt của y trừng mắt nhìn mặt y, biểu tình vặn vẹo nửa ngày bỗng nhiên phun ra một từ như vậy. Tiểu hồ ly không hiểu ý tứ, nghe được từ “xan” chỉ cho là đối phương muốn ăn mình, bị hù đến…
Chương 3
Không Hề Quan HệTác giả: Không rõTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện Huyền Huyễn Núi không ở cao, có tiên tắc linh. ––– có yêu thì sao? Tiểu hồ ly ăn quả nho. Giữa núi không biết khi nào có một tòa đạo quan nho nhỏ nho nhỏ, bên trong có vị chủ nhân tuổi trẻ. Hậu viện đạo quan được hàng rào thấp thấp vây quanh, có thể thấy rõ ràng bên trong những dây nho quấn chằng chịt trên giàn. Gió thu vừa mới thổi, liền đơm ra từng chùm từng chùm nho, trong suốt lóng lánh, mượt mà no đủ, dấu ở giữa đám lá cây xanh um tươi tốt, quyến rũ động lòng người. Một cái đầu nho nhỏ xù lông dựng thẳng ở ngoài tường rào, mở to một đôi mắt đen lúng liếng trông mong nhìn sang. “Tú sắc khả xan.” Đã quên từ chỗ nào nghe được từ này, tựa hồ là một thư sinh nào đó xa xôi trong trí nhớ. Khi đó y đang hiện thành hình người sờ gà nướng trong bọc của đối phương, bị bắt ngay tại trận, người nọ cầm lấy móng vuốt của y trừng mắt nhìn mặt y, biểu tình vặn vẹo nửa ngày bỗng nhiên phun ra một từ như vậy. Tiểu hồ ly không hiểu ý tứ, nghe được từ “xan” chỉ cho là đối phương muốn ăn mình, bị hù đến… Một đêm nào đó trăng không tối gió không mạnh, canh giờ trộm đạo, trong núi một mảnh tĩnh lặng. Một bóng đen nho nhỏ men theo triền núi nhảy vào trong rừng, lại men theo trong rừng nhảy đến ngoài hàng rào, ngóc đầu vào trong nhìn ngó. Trong viện không có đạo sĩ, xung quanh cũng không có người quen. Tiểu hồ ly nằm úp sấp rạp người xuống, cái lỗ tai dán trên đầu, nhắm mắt lại nằm sấp chui qua cái lỗ vào trong. Cái lỗ nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, chui vào vừa xinh, chỉ là ––– như vậy có chút tốn thời gian.––– đây rốt cuộc là cái lỗ tên khốn nào đào vậy?!Tiểu hồ ly hướng bên trong cọ a cọ, ngươi phải nhìn từ phía sau nha, có thể thấy một con hồ ly lông rậm rạp rối bù đang vung vẩy cái đuôi.Thật vất vả tiến vào được, tiểu hồ ly đến lông cũng không kịp để ý lao thẳng về phía cây nho.––– a a quả nhiên một chút cũng không chua!––– ngọt quá ngọt quá!––– có phải rất chín hay không, đã chín ra vị rượu rồi?––– nhưng mà vị rượu cũng rất thơm a!––– không thể ở lại nữa, ăn xong quả này thì đi!––– ăn xong quả này thì đi!––– ăn xong quả này thì đi…––– ăn xong quả này…Cuối cùng một con hồ ly nằm sấp dưới cây nho, ánh mắt mê ly l**m móng vuốt, lại lật người qua, lộ ra cái bụng xù lông, cái đuôi thỏa mãn miễn cưỡng phẩy trên mặt đất.Nghe thấy tiếng mở cửa, tiếng bước chân, hồ ly uốn éo đầu, bên người dừng một đôi chân, thuận theo nhìn lên, thấy khuôn mặt trẻ tuổi, đôi mắt cười như gió xuân.Tiểu hồ ly cố gắng mở to hai mắt chớp chớp, bỗng nhiên tức giận bản thân rơi xuống thế hạ phong, bất tri bất giác hiện ra nhân thân. Y đầu váng vất, một đôi lỗ tai làm thế nào cũng biến không xong, gấp đến độ dùng móng vuốt liều mạng cào.Nghe thấy tiếng cười khẽ: “Hồ ly ăn nho làm bản thân say khướt, thật sự là bình sinh ít thấy.”“Ta mới không say!”“Hử?”“Ta là! Ta là…” Tiểu hồ ly không thể không biết xấu hổ nói ra mình là ăn no.“Ngươi suốt ngày ở bên ngoài nhìn cây nho của ta…”
Một đêm nào đó trăng không tối gió không mạnh, canh giờ trộm đạo, trong núi một mảnh tĩnh lặng. Một bóng đen nho nhỏ men theo triền núi nhảy vào trong rừng, lại men theo trong rừng nhảy đến ngoài hàng rào, ngóc đầu vào trong nhìn ngó. Trong viện không có đạo sĩ, xung quanh cũng không có người quen. Tiểu hồ ly nằm úp sấp rạp người xuống, cái lỗ tai dán trên đầu, nhắm mắt lại nằm sấp chui qua cái lỗ vào trong. Cái lỗ nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, chui vào vừa xinh, chỉ là ––– như vậy có chút tốn thời gian. ––– đây rốt cuộc là cái lỗ tên khốn nào đào vậy?! Tiểu hồ ly hướng bên trong cọ a cọ, ngươi phải nhìn từ phía sau nha, có thể thấy một con hồ ly lông rậm rạp rối bù đang vung vẩy cái đuôi. Thật vất vả tiến vào được, tiểu hồ ly đến lông cũng không kịp để ý lao thẳng về phía cây nho. ––– a a quả nhiên một chút cũng không chua! ––– ngọt quá ngọt quá! ––– có phải rất chín hay không, đã chín ra vị rượu rồi? ––– nhưng mà vị rượu cũng rất thơm a! ––– không thể ở lại nữa, ăn xong quả này thì đi! ––– ăn xong quả này thì đi! ––– ăn xong quả này thì đi… ––– ăn xong quả này… Cuối cùng một con hồ ly nằm sấp dưới cây nho, ánh mắt mê ly l**m móng vuốt, lại lật người qua, lộ ra cái bụng xù lông, cái đuôi thỏa mãn miễn cưỡng phẩy trên mặt đất. Nghe thấy tiếng mở cửa, tiếng bước chân, hồ ly uốn éo đầu, bên người dừng một đôi chân, thuận theo nhìn lên, thấy khuôn mặt trẻ tuổi, đôi mắt cười như gió xuân. Tiểu hồ ly cố gắng mở to hai mắt chớp chớp, bỗng nhiên tức giận bản thân rơi xuống thế hạ phong, bất tri bất giác hiện ra nhân thân. Y đầu váng vất, một đôi lỗ tai làm thế nào cũng biến không xong, gấp đến độ dùng móng vuốt liều mạng cào. Nghe thấy tiếng cười khẽ: “Hồ ly ăn nho làm bản thân say khướt, thật sự là bình sinh ít thấy.” “Ta mới không say!” “Hử?” “Ta là! Ta là…” Tiểu hồ ly không thể không biết xấu hổ nói ra mình là ăn no. “Ngươi suốt ngày ở bên ngoài nhìn cây nho của ta…”
Không Hề Quan HệTác giả: Không rõTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện Huyền Huyễn Núi không ở cao, có tiên tắc linh. ––– có yêu thì sao? Tiểu hồ ly ăn quả nho. Giữa núi không biết khi nào có một tòa đạo quan nho nhỏ nho nhỏ, bên trong có vị chủ nhân tuổi trẻ. Hậu viện đạo quan được hàng rào thấp thấp vây quanh, có thể thấy rõ ràng bên trong những dây nho quấn chằng chịt trên giàn. Gió thu vừa mới thổi, liền đơm ra từng chùm từng chùm nho, trong suốt lóng lánh, mượt mà no đủ, dấu ở giữa đám lá cây xanh um tươi tốt, quyến rũ động lòng người. Một cái đầu nho nhỏ xù lông dựng thẳng ở ngoài tường rào, mở to một đôi mắt đen lúng liếng trông mong nhìn sang. “Tú sắc khả xan.” Đã quên từ chỗ nào nghe được từ này, tựa hồ là một thư sinh nào đó xa xôi trong trí nhớ. Khi đó y đang hiện thành hình người sờ gà nướng trong bọc của đối phương, bị bắt ngay tại trận, người nọ cầm lấy móng vuốt của y trừng mắt nhìn mặt y, biểu tình vặn vẹo nửa ngày bỗng nhiên phun ra một từ như vậy. Tiểu hồ ly không hiểu ý tứ, nghe được từ “xan” chỉ cho là đối phương muốn ăn mình, bị hù đến… Một đêm nào đó trăng không tối gió không mạnh, canh giờ trộm đạo, trong núi một mảnh tĩnh lặng. Một bóng đen nho nhỏ men theo triền núi nhảy vào trong rừng, lại men theo trong rừng nhảy đến ngoài hàng rào, ngóc đầu vào trong nhìn ngó. Trong viện không có đạo sĩ, xung quanh cũng không có người quen. Tiểu hồ ly nằm úp sấp rạp người xuống, cái lỗ tai dán trên đầu, nhắm mắt lại nằm sấp chui qua cái lỗ vào trong. Cái lỗ nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, chui vào vừa xinh, chỉ là ––– như vậy có chút tốn thời gian.––– đây rốt cuộc là cái lỗ tên khốn nào đào vậy?!Tiểu hồ ly hướng bên trong cọ a cọ, ngươi phải nhìn từ phía sau nha, có thể thấy một con hồ ly lông rậm rạp rối bù đang vung vẩy cái đuôi.Thật vất vả tiến vào được, tiểu hồ ly đến lông cũng không kịp để ý lao thẳng về phía cây nho.––– a a quả nhiên một chút cũng không chua!––– ngọt quá ngọt quá!––– có phải rất chín hay không, đã chín ra vị rượu rồi?––– nhưng mà vị rượu cũng rất thơm a!––– không thể ở lại nữa, ăn xong quả này thì đi!––– ăn xong quả này thì đi!––– ăn xong quả này thì đi…––– ăn xong quả này…Cuối cùng một con hồ ly nằm sấp dưới cây nho, ánh mắt mê ly l**m móng vuốt, lại lật người qua, lộ ra cái bụng xù lông, cái đuôi thỏa mãn miễn cưỡng phẩy trên mặt đất.Nghe thấy tiếng mở cửa, tiếng bước chân, hồ ly uốn éo đầu, bên người dừng một đôi chân, thuận theo nhìn lên, thấy khuôn mặt trẻ tuổi, đôi mắt cười như gió xuân.Tiểu hồ ly cố gắng mở to hai mắt chớp chớp, bỗng nhiên tức giận bản thân rơi xuống thế hạ phong, bất tri bất giác hiện ra nhân thân. Y đầu váng vất, một đôi lỗ tai làm thế nào cũng biến không xong, gấp đến độ dùng móng vuốt liều mạng cào.Nghe thấy tiếng cười khẽ: “Hồ ly ăn nho làm bản thân say khướt, thật sự là bình sinh ít thấy.”“Ta mới không say!”“Hử?”“Ta là! Ta là…” Tiểu hồ ly không thể không biết xấu hổ nói ra mình là ăn no.“Ngươi suốt ngày ở bên ngoài nhìn cây nho của ta…”