Tác giả:

Núi không ở cao, có tiên tắc linh. ––– có yêu thì sao? Tiểu hồ ly ăn quả nho. Giữa núi không biết khi nào có một tòa đạo quan nho nhỏ nho nhỏ, bên trong có vị chủ nhân tuổi trẻ. Hậu viện đạo quan được hàng rào thấp thấp vây quanh, có thể thấy rõ ràng bên trong những dây nho quấn chằng chịt trên giàn. Gió thu vừa mới thổi, liền đơm ra từng chùm từng chùm nho, trong suốt lóng lánh, mượt mà no đủ, dấu ở giữa đám lá cây xanh um tươi tốt, quyến rũ động lòng người. Một cái đầu nho nhỏ xù lông dựng thẳng ở ngoài tường rào, mở to một đôi mắt đen lúng liếng trông mong nhìn sang. “Tú sắc khả xan.” Đã quên từ chỗ nào nghe được từ này, tựa hồ là một thư sinh nào đó xa xôi trong trí nhớ. Khi đó y đang hiện thành hình người sờ gà nướng trong bọc của đối phương, bị bắt ngay tại trận, người nọ cầm lấy móng vuốt của y trừng mắt nhìn mặt y, biểu tình vặn vẹo nửa ngày bỗng nhiên phun ra một từ như vậy. Tiểu hồ ly không hiểu ý tứ, nghe được từ “xan” chỉ cho là đối phương muốn ăn mình, bị hù đến…

Chương 4

Không Hề Quan HệTác giả: Không rõTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện Huyền Huyễn Núi không ở cao, có tiên tắc linh. ––– có yêu thì sao? Tiểu hồ ly ăn quả nho. Giữa núi không biết khi nào có một tòa đạo quan nho nhỏ nho nhỏ, bên trong có vị chủ nhân tuổi trẻ. Hậu viện đạo quan được hàng rào thấp thấp vây quanh, có thể thấy rõ ràng bên trong những dây nho quấn chằng chịt trên giàn. Gió thu vừa mới thổi, liền đơm ra từng chùm từng chùm nho, trong suốt lóng lánh, mượt mà no đủ, dấu ở giữa đám lá cây xanh um tươi tốt, quyến rũ động lòng người. Một cái đầu nho nhỏ xù lông dựng thẳng ở ngoài tường rào, mở to một đôi mắt đen lúng liếng trông mong nhìn sang. “Tú sắc khả xan.” Đã quên từ chỗ nào nghe được từ này, tựa hồ là một thư sinh nào đó xa xôi trong trí nhớ. Khi đó y đang hiện thành hình người sờ gà nướng trong bọc của đối phương, bị bắt ngay tại trận, người nọ cầm lấy móng vuốt của y trừng mắt nhìn mặt y, biểu tình vặn vẹo nửa ngày bỗng nhiên phun ra một từ như vậy. Tiểu hồ ly không hiểu ý tứ, nghe được từ “xan” chỉ cho là đối phương muốn ăn mình, bị hù đến… Tiểu hồ ly vội vã cắt ngang hắn: “Vậy ngươi còn không phải suốt ngày cứ nhìn ta!” Y chịu không nổi ánh mắt nhìn xuống của đối phương, cũng bất chấp cái lỗ tai, vội vàng chống mặt đất muốn đứng dậy, lại không thành công.Dây nho uốn lượn, không biết khi nào quấn đến, một vòng một vòng, dịu dàng lại cứng cỏi, kéo thế nào lôi thế nào cũng tránh không được giẫy không ra.Khuôn mặt trước mắt kia bỗng nhiên phóng đại, đối phương cúi người xuống, ngón tay hơi lạnh nhẹ nhàng xẹt qua mặt y, thuận theo tóc đi xuống.“Làm gì!” Tiểu hồ ly sợ hãi kêu ra tiếng, muốn lui lại bị quấn chặt, lại không có nơi trốn, chỉ phải kêu to: “Ngươi, ngươi đừng sờ loạn lông của ta!”Lại là vài tiếng cười khẽ, như gió nhẹ phất qua ngọn cây. “Ngươi ăn quả nho của ta, có phải nên trả chút gì đó hay không?”Tiểu hồ ly không trả lời, ngơ ngác nhìn khuôn mặt ngày càng dựa gần. Y vẫn là lần đầu tiên nhìn gần người này như vậy, dưới ánh trăng sáng ngời, người nọ có hình dáng vô cùng dễ nhìn, một đôi mắt như mặt hồ chứa hàng vạn hàng nghìn ánh sao dưới bóng đêm, róc rách mênh mông.“Ngươi –––” tiểu hồ ly nhìn thấy cặp mắt kia, kìm lòng không đậu thì thào, “Ngươi nhìn còn đẹp hơn quả nho.”… Thật sự là không sợ chết nha…Sau đó (nhanh như vậy), người nọ nằm ở dưới cây nho, tóc xõa áo mở, lười nhác ôm vào tiểu hồ ly, hỏi: “Muốn bước vào nhà hay không?”Mái tóc đen nhánh của tiểu hồ ly xõa ở trước ngực người nọ, làn da trắng nõn lộ ra ửng đỏ, một đôi mắt long lanh nước có vẻ ủy khuất nhìn nhìn chỗ này, lại xem xem chỗ kia: “Không có lời, không có lời.”“Hử?”“Ta muốn ăn hai chùm nho nữa!”“…”“Vậy, một chùm được chưa?”___ The end___

Tiểu hồ ly vội vã cắt ngang hắn: “Vậy ngươi còn không phải suốt ngày cứ nhìn ta!” Y chịu không nổi ánh mắt nhìn xuống của đối phương, cũng bất chấp cái lỗ tai, vội vàng chống mặt đất muốn đứng dậy, lại không thành công.

Dây nho uốn lượn, không biết khi nào quấn đến, một vòng một vòng, dịu dàng lại cứng cỏi, kéo thế nào lôi thế nào cũng tránh không được giẫy không ra.

Khuôn mặt trước mắt kia bỗng nhiên phóng đại, đối phương cúi người xuống, ngón tay hơi lạnh nhẹ nhàng xẹt qua mặt y, thuận theo tóc đi xuống.

“Làm gì!” Tiểu hồ ly sợ hãi kêu ra tiếng, muốn lui lại bị quấn chặt, lại không có nơi trốn, chỉ phải kêu to: “Ngươi, ngươi đừng sờ loạn lông của ta!”

Lại là vài tiếng cười khẽ, như gió nhẹ phất qua ngọn cây. “Ngươi ăn quả nho của ta, có phải nên trả chút gì đó hay không?”

Tiểu hồ ly không trả lời, ngơ ngác nhìn khuôn mặt ngày càng dựa gần. Y vẫn là lần đầu tiên nhìn gần người này như vậy, dưới ánh trăng sáng ngời, người nọ có hình dáng vô cùng dễ nhìn, một đôi mắt như mặt hồ chứa hàng vạn hàng nghìn ánh sao dưới bóng đêm, róc rách mênh mông.

“Ngươi –––” tiểu hồ ly nhìn thấy cặp mắt kia, kìm lòng không đậu thì thào, “Ngươi nhìn còn đẹp hơn quả nho.”

… Thật sự là không sợ chết nha…

Sau đó (nhanh như vậy), người nọ nằm ở dưới cây nho, tóc xõa áo mở, lười nhác ôm vào tiểu hồ ly, hỏi: “Muốn bước vào nhà hay không?”

Mái tóc đen nhánh của tiểu hồ ly xõa ở trước ngực người nọ, làn da trắng nõn lộ ra ửng đỏ, một đôi mắt long lanh nước có vẻ ủy khuất nhìn nhìn chỗ này, lại xem xem chỗ kia: “Không có lời, không có lời.”

“Hử?”

“Ta muốn ăn hai chùm nho nữa!”

“…”

“Vậy, một chùm được chưa?”

___ The end___

Không Hề Quan HệTác giả: Không rõTruyện Đam Mỹ, Truyện Đoản Văn, Truyện Huyền Huyễn Núi không ở cao, có tiên tắc linh. ––– có yêu thì sao? Tiểu hồ ly ăn quả nho. Giữa núi không biết khi nào có một tòa đạo quan nho nhỏ nho nhỏ, bên trong có vị chủ nhân tuổi trẻ. Hậu viện đạo quan được hàng rào thấp thấp vây quanh, có thể thấy rõ ràng bên trong những dây nho quấn chằng chịt trên giàn. Gió thu vừa mới thổi, liền đơm ra từng chùm từng chùm nho, trong suốt lóng lánh, mượt mà no đủ, dấu ở giữa đám lá cây xanh um tươi tốt, quyến rũ động lòng người. Một cái đầu nho nhỏ xù lông dựng thẳng ở ngoài tường rào, mở to một đôi mắt đen lúng liếng trông mong nhìn sang. “Tú sắc khả xan.” Đã quên từ chỗ nào nghe được từ này, tựa hồ là một thư sinh nào đó xa xôi trong trí nhớ. Khi đó y đang hiện thành hình người sờ gà nướng trong bọc của đối phương, bị bắt ngay tại trận, người nọ cầm lấy móng vuốt của y trừng mắt nhìn mặt y, biểu tình vặn vẹo nửa ngày bỗng nhiên phun ra một từ như vậy. Tiểu hồ ly không hiểu ý tứ, nghe được từ “xan” chỉ cho là đối phương muốn ăn mình, bị hù đến… Tiểu hồ ly vội vã cắt ngang hắn: “Vậy ngươi còn không phải suốt ngày cứ nhìn ta!” Y chịu không nổi ánh mắt nhìn xuống của đối phương, cũng bất chấp cái lỗ tai, vội vàng chống mặt đất muốn đứng dậy, lại không thành công.Dây nho uốn lượn, không biết khi nào quấn đến, một vòng một vòng, dịu dàng lại cứng cỏi, kéo thế nào lôi thế nào cũng tránh không được giẫy không ra.Khuôn mặt trước mắt kia bỗng nhiên phóng đại, đối phương cúi người xuống, ngón tay hơi lạnh nhẹ nhàng xẹt qua mặt y, thuận theo tóc đi xuống.“Làm gì!” Tiểu hồ ly sợ hãi kêu ra tiếng, muốn lui lại bị quấn chặt, lại không có nơi trốn, chỉ phải kêu to: “Ngươi, ngươi đừng sờ loạn lông của ta!”Lại là vài tiếng cười khẽ, như gió nhẹ phất qua ngọn cây. “Ngươi ăn quả nho của ta, có phải nên trả chút gì đó hay không?”Tiểu hồ ly không trả lời, ngơ ngác nhìn khuôn mặt ngày càng dựa gần. Y vẫn là lần đầu tiên nhìn gần người này như vậy, dưới ánh trăng sáng ngời, người nọ có hình dáng vô cùng dễ nhìn, một đôi mắt như mặt hồ chứa hàng vạn hàng nghìn ánh sao dưới bóng đêm, róc rách mênh mông.“Ngươi –––” tiểu hồ ly nhìn thấy cặp mắt kia, kìm lòng không đậu thì thào, “Ngươi nhìn còn đẹp hơn quả nho.”… Thật sự là không sợ chết nha…Sau đó (nhanh như vậy), người nọ nằm ở dưới cây nho, tóc xõa áo mở, lười nhác ôm vào tiểu hồ ly, hỏi: “Muốn bước vào nhà hay không?”Mái tóc đen nhánh của tiểu hồ ly xõa ở trước ngực người nọ, làn da trắng nõn lộ ra ửng đỏ, một đôi mắt long lanh nước có vẻ ủy khuất nhìn nhìn chỗ này, lại xem xem chỗ kia: “Không có lời, không có lời.”“Hử?”“Ta muốn ăn hai chùm nho nữa!”“…”“Vậy, một chùm được chưa?”___ The end___

Chương 4