Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 24
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtMới vừa rồi, con đường lớn này vốn rất đông người qua lại, nhưng bây giờ lại trở nên có vẻ trống rỗng, ngoại trừ Dương Xuyến Xuyến và Tiểu Bích là nữ nhân thì không còn ai nữa. Dương Xuyến Xuyến mặc y phục màu tím. Nàng đứng trong đám đông, nhìn trái nhìn phải, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Cuối cùng, nàng chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm. "Quả là kỳ lạ... Không phải nữ nhân nào cũng thích dạo phố sao? Vì sao nơi này lại thấy vắng...”Dương Xuyến Xuyến tò mò thì tò mò, nàng vẫn dạo phố thỏa thích. Bỗng nhiên, một nữ nhân lớn tiếng tri hô, “Bắt trộm!!!” Ánh mắt sắc bén của Dương Xuyến Xuyến nhìn qua.Nàng phát hiện một nữ nhân và một tên ăn mày đang tranh nhau một túi tiền. Dương Xuyến Xuyến trời sinh thích giúp người, trái tim có lòng nhân ái. Nàng bước tới, nhìn tên ăn mày một cái. Trời sinh quý khí, lời mà Dương Xuyến Xuyến nói ra dĩ nhiên có chút phân lượng. "Buông nàng ấy ra!” Dương Xuyến Xuyến gằn từng chữ một.Tên ăn mày không nhúc nhích, nữ nhân bên cạnh thấy có người vì mình làm chỗ dựa, nàng ta càng la to hơn, “Bắt trộm, bắt trộm!!!” "Tiểu thư nhà ta bảo ngươi buông ra!" Tiểu Bích thấy tên ăn mày không thả lỏng túi tiền, nàng ta liền nói thay cho Dương Xuyến Xuyến. Nữ nhân kia vừa quay đầu liền nhìn thấy Tiểu Bích. Nàng ta lập tức mở to mắt nhìn."Ngươi là Đại tiểu thư của Dương gia?""Phải...” Dương Xuyến Xuyến gật đầu nghiêm túc. "Đại tiểu thư thay y phục của nữ rồi...” Nữ nhân kia cười ngượng ngùng. Một khắc sau, nàng ta chợt ôm lấy tên ăn mày, “Ta đưa tiền cho ngươi, ngươi mau đưa ta đi, đưa ta đi...” So với tên ăn mày trộm tiền, Đại tiểu thư của Dương gia càng đáng sợ hơn.Dương Xuyến Xuyến nhìn theo bóng lưng chạy trối chết của nữ nhân kia, sắc mặt nàng liền trở nên cứng ngắc. "Sao lại thế này?""Tiểu thư, chẳng lẽ người không nhớ rõ sao? Nữ nhân ở đây, tất cả họ đều từng bị tiểu thư trêu chọc...”
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Mới vừa rồi, con đường lớn này vốn rất đông người qua lại, nhưng bây giờ lại trở nên có vẻ trống rỗng, ngoại trừ Dương Xuyến Xuyến và Tiểu Bích là nữ nhân thì không còn ai nữa.
Dương Xuyến Xuyến mặc y phục màu tím. Nàng đứng trong đám đông, nhìn trái nhìn phải, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Cuối cùng, nàng chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm.
"Quả là kỳ lạ... Không phải nữ nhân nào cũng thích dạo phố sao? Vì sao nơi này lại thấy vắng...”
Dương Xuyến Xuyến tò mò thì tò mò, nàng vẫn dạo phố thỏa thích.
Bỗng nhiên, một nữ nhân lớn tiếng tri hô, “Bắt trộm!!!”
Ánh mắt sắc bén của Dương Xuyến Xuyến nhìn qua.
Nàng phát hiện một nữ nhân và một tên ăn mày đang tranh nhau một túi tiền.
Dương Xuyến Xuyến trời sinh thích giúp người, trái tim có lòng nhân ái. Nàng bước tới, nhìn tên ăn mày một cái. Trời sinh quý khí, lời mà Dương Xuyến Xuyến nói ra dĩ nhiên có chút phân lượng.
"Buông nàng ấy ra!” Dương Xuyến Xuyến gằn từng chữ một.
Tên ăn mày không nhúc nhích, nữ nhân bên cạnh thấy có người vì mình làm chỗ dựa, nàng ta càng la to hơn, “Bắt trộm, bắt trộm!!!”
"Tiểu thư nhà ta bảo ngươi buông ra!" Tiểu Bích thấy tên ăn mày không thả lỏng túi tiền, nàng ta liền nói thay cho Dương Xuyến Xuyến.
Nữ nhân kia vừa quay đầu liền nhìn thấy Tiểu Bích. Nàng ta lập tức mở to mắt nhìn.
"Ngươi là Đại tiểu thư của Dương gia?"
"Phải...” Dương Xuyến Xuyến gật đầu nghiêm túc.
"Đại tiểu thư thay y phục của nữ rồi...” Nữ nhân kia cười ngượng ngùng. Một khắc sau, nàng ta chợt ôm lấy tên ăn mày, “Ta đưa tiền cho ngươi, ngươi mau đưa ta đi, đưa ta đi...”
So với tên ăn mày trộm tiền, Đại tiểu thư của Dương gia càng đáng sợ hơn.
Dương Xuyến Xuyến nhìn theo bóng lưng chạy trối chết của nữ nhân kia, sắc mặt nàng liền trở nên cứng ngắc.
"Sao lại thế này?"
"Tiểu thư, chẳng lẽ người không nhớ rõ sao? Nữ nhân ở đây, tất cả họ đều từng bị tiểu thư trêu chọc...”
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtMới vừa rồi, con đường lớn này vốn rất đông người qua lại, nhưng bây giờ lại trở nên có vẻ trống rỗng, ngoại trừ Dương Xuyến Xuyến và Tiểu Bích là nữ nhân thì không còn ai nữa. Dương Xuyến Xuyến mặc y phục màu tím. Nàng đứng trong đám đông, nhìn trái nhìn phải, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Cuối cùng, nàng chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm. "Quả là kỳ lạ... Không phải nữ nhân nào cũng thích dạo phố sao? Vì sao nơi này lại thấy vắng...”Dương Xuyến Xuyến tò mò thì tò mò, nàng vẫn dạo phố thỏa thích. Bỗng nhiên, một nữ nhân lớn tiếng tri hô, “Bắt trộm!!!” Ánh mắt sắc bén của Dương Xuyến Xuyến nhìn qua.Nàng phát hiện một nữ nhân và một tên ăn mày đang tranh nhau một túi tiền. Dương Xuyến Xuyến trời sinh thích giúp người, trái tim có lòng nhân ái. Nàng bước tới, nhìn tên ăn mày một cái. Trời sinh quý khí, lời mà Dương Xuyến Xuyến nói ra dĩ nhiên có chút phân lượng. "Buông nàng ấy ra!” Dương Xuyến Xuyến gằn từng chữ một.Tên ăn mày không nhúc nhích, nữ nhân bên cạnh thấy có người vì mình làm chỗ dựa, nàng ta càng la to hơn, “Bắt trộm, bắt trộm!!!” "Tiểu thư nhà ta bảo ngươi buông ra!" Tiểu Bích thấy tên ăn mày không thả lỏng túi tiền, nàng ta liền nói thay cho Dương Xuyến Xuyến. Nữ nhân kia vừa quay đầu liền nhìn thấy Tiểu Bích. Nàng ta lập tức mở to mắt nhìn."Ngươi là Đại tiểu thư của Dương gia?""Phải...” Dương Xuyến Xuyến gật đầu nghiêm túc. "Đại tiểu thư thay y phục của nữ rồi...” Nữ nhân kia cười ngượng ngùng. Một khắc sau, nàng ta chợt ôm lấy tên ăn mày, “Ta đưa tiền cho ngươi, ngươi mau đưa ta đi, đưa ta đi...” So với tên ăn mày trộm tiền, Đại tiểu thư của Dương gia càng đáng sợ hơn.Dương Xuyến Xuyến nhìn theo bóng lưng chạy trối chết của nữ nhân kia, sắc mặt nàng liền trở nên cứng ngắc. "Sao lại thế này?""Tiểu thư, chẳng lẽ người không nhớ rõ sao? Nữ nhân ở đây, tất cả họ đều từng bị tiểu thư trêu chọc...”