Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 25
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtDương Xuyến Xuyến chợt mở to hai mắt. Đùa giỡn?Nàng đùa giỡn bọn họ?Không đúng, hóa ra là Đại tiểu thư Dương gia đùa giỡn bọn họ? Dương Xuyến Xuyến không biết mình nên cười hay nên khóc, nàng ngượng ngùng nói, “Sao ta có thể đùa giỡn nữ nhân được chứ?” Tiểu Bích cảm thấy mờ mịt, “Sao là sao ạ?” "Tiểu thư luôn tự xem mình là sơn đại vương, giả làm nam nhân, đùa giỡn nữ nhân, không cần phải có lý do...” Sờ ngực nữ nhân, hôn mặt nữ nhân, ôm eo nữ nhân... Tiểu thư học mấy hành động đó, làm y như thật vậy! Dương Xuyến Xuyến vừa nghe liền cảm thấy cả người cứng đờ. Đáy lòng nàng giống như có thứ gì đó rơi xuống ầm ầm, vỡ nát ra!Dương Xuyến Xuyến rầu rĩ, dạo phố với tâm trạng không vui, cõi lòng không ngừng than thở, rốt cuộc nàng đã xuyên không vào kiểu người gì thế này? Nhất thời không có hứng thú, nàng xoay người, định bụng trở về nhà. Nhưng mà cũng bắt đầu từ ngày hôm ấy, dung mạo mĩ miều của nàng đã lan truyền khắp đế đô. Người đến Dương gia cầu hôn nối đuôi nhau không dứt. Giờ phút này, Dương Xuyến Xuyến mới giật mình ngẫm lại. Hóa ra trước đó, Đại tiểu thư Dương gia lớn lên ra sao, không có một ai hay biết. Nàng ấy luôn mặc y phục nam nhân, đeo râu cá trê, che đi dung mạo của chính mình, ra cửa làm xằng làm bậy. Còn bây giờ, dung nhan tuyệt thế của Dương Xuyến Xuyến đã lộ diện rõ ràng. Nam nhân đều có ánh mắt động vật*. (ý nói ham sắc) Do đó, từ đấy về sau, mỗi khi Dương Xuyến Xuyến ra cửa, nàng đều bị người ta vây quanh rất chặt. Vào ngày nọ, nàng nghĩ ra một cách thông minh, nhờ Dương Vạn Tài chuẩn bị một chiếc kiệu, thậm chí còn phái rất nhiều theo sau để cho tất cả người bên ngoài biết Đại tiểu thư Dương gia ra cửa. Rồi kế đó, nàng mới dẫn Tiểu Bích lén chạy ra từ cửa sau. Dương Xuyến Xuyến và Tiểu Bích đi lại chầm chậm ở trên đường cái. Gió xuân ấm áp, ánh nắng dịu dàng, tâm trạng của hai người cực kỳ tốt. Thật sự là rất tốt! Lúc này đây, quả nhiên không có người nào quấn quýt lấy Dương Xuyến Xuyến, mở miệng xun xoe, nịnh hót nàng.
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Dương Xuyến Xuyến chợt mở to hai mắt.
Đùa giỡn?
Nàng đùa giỡn bọn họ?
Không đúng, hóa ra là Đại tiểu thư Dương gia đùa giỡn bọn họ?
Dương Xuyến Xuyến không biết mình nên cười hay nên khóc, nàng ngượng ngùng nói, “Sao ta có thể đùa giỡn nữ nhân được chứ?”
Tiểu Bích cảm thấy mờ mịt, “Sao là sao ạ?”
"Tiểu thư luôn tự xem mình là sơn đại vương, giả làm nam nhân, đùa giỡn nữ nhân, không cần phải có lý do...”
Sờ ngực nữ nhân, hôn mặt nữ nhân, ôm eo nữ nhân...
Tiểu thư học mấy hành động đó, làm y như thật vậy!
Dương Xuyến Xuyến vừa nghe liền cảm thấy cả người cứng đờ.
Đáy lòng nàng giống như có thứ gì đó rơi xuống ầm ầm, vỡ nát ra!
Dương Xuyến Xuyến rầu rĩ, dạo phố với tâm trạng không vui, cõi lòng không ngừng than thở, rốt cuộc nàng đã xuyên không vào kiểu người gì thế này?
Nhất thời không có hứng thú, nàng xoay người, định bụng trở về nhà.
Nhưng mà cũng bắt đầu từ ngày hôm ấy, dung mạo mĩ miều của nàng đã lan truyền khắp đế đô.
Người đến Dương gia cầu hôn nối đuôi nhau không dứt.
Giờ phút này, Dương Xuyến Xuyến mới giật mình ngẫm lại.
Hóa ra trước đó, Đại tiểu thư Dương gia lớn lên ra sao, không có một ai hay biết.
Nàng ấy luôn mặc y phục nam nhân, đeo râu cá trê, che đi dung mạo của chính mình, ra cửa làm xằng làm bậy.
Còn bây giờ, dung nhan tuyệt thế của Dương Xuyến Xuyến đã lộ diện rõ ràng.
Nam nhân đều có ánh mắt động vật*. (ý nói ham sắc)
Do đó, từ đấy về sau, mỗi khi Dương Xuyến Xuyến ra cửa, nàng đều bị người ta vây quanh rất chặt.
Vào ngày nọ, nàng nghĩ ra một cách thông minh, nhờ Dương Vạn Tài chuẩn bị một chiếc kiệu, thậm chí còn phái rất nhiều theo sau để cho tất cả người bên ngoài biết Đại tiểu thư Dương gia ra cửa.
Rồi kế đó, nàng mới dẫn Tiểu Bích lén chạy ra từ cửa sau.
Dương Xuyến Xuyến và Tiểu Bích đi lại chầm chậm ở trên đường cái. Gió xuân ấm áp, ánh nắng dịu dàng, tâm trạng của hai người cực kỳ tốt.
Thật sự là rất tốt!
Lúc này đây, quả nhiên không có người nào quấn quýt lấy Dương Xuyến Xuyến, mở miệng xun xoe, nịnh hót nàng.
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtDương Xuyến Xuyến chợt mở to hai mắt. Đùa giỡn?Nàng đùa giỡn bọn họ?Không đúng, hóa ra là Đại tiểu thư Dương gia đùa giỡn bọn họ? Dương Xuyến Xuyến không biết mình nên cười hay nên khóc, nàng ngượng ngùng nói, “Sao ta có thể đùa giỡn nữ nhân được chứ?” Tiểu Bích cảm thấy mờ mịt, “Sao là sao ạ?” "Tiểu thư luôn tự xem mình là sơn đại vương, giả làm nam nhân, đùa giỡn nữ nhân, không cần phải có lý do...” Sờ ngực nữ nhân, hôn mặt nữ nhân, ôm eo nữ nhân... Tiểu thư học mấy hành động đó, làm y như thật vậy! Dương Xuyến Xuyến vừa nghe liền cảm thấy cả người cứng đờ. Đáy lòng nàng giống như có thứ gì đó rơi xuống ầm ầm, vỡ nát ra!Dương Xuyến Xuyến rầu rĩ, dạo phố với tâm trạng không vui, cõi lòng không ngừng than thở, rốt cuộc nàng đã xuyên không vào kiểu người gì thế này? Nhất thời không có hứng thú, nàng xoay người, định bụng trở về nhà. Nhưng mà cũng bắt đầu từ ngày hôm ấy, dung mạo mĩ miều của nàng đã lan truyền khắp đế đô. Người đến Dương gia cầu hôn nối đuôi nhau không dứt. Giờ phút này, Dương Xuyến Xuyến mới giật mình ngẫm lại. Hóa ra trước đó, Đại tiểu thư Dương gia lớn lên ra sao, không có một ai hay biết. Nàng ấy luôn mặc y phục nam nhân, đeo râu cá trê, che đi dung mạo của chính mình, ra cửa làm xằng làm bậy. Còn bây giờ, dung nhan tuyệt thế của Dương Xuyến Xuyến đã lộ diện rõ ràng. Nam nhân đều có ánh mắt động vật*. (ý nói ham sắc) Do đó, từ đấy về sau, mỗi khi Dương Xuyến Xuyến ra cửa, nàng đều bị người ta vây quanh rất chặt. Vào ngày nọ, nàng nghĩ ra một cách thông minh, nhờ Dương Vạn Tài chuẩn bị một chiếc kiệu, thậm chí còn phái rất nhiều theo sau để cho tất cả người bên ngoài biết Đại tiểu thư Dương gia ra cửa. Rồi kế đó, nàng mới dẫn Tiểu Bích lén chạy ra từ cửa sau. Dương Xuyến Xuyến và Tiểu Bích đi lại chầm chậm ở trên đường cái. Gió xuân ấm áp, ánh nắng dịu dàng, tâm trạng của hai người cực kỳ tốt. Thật sự là rất tốt! Lúc này đây, quả nhiên không có người nào quấn quýt lấy Dương Xuyến Xuyến, mở miệng xun xoe, nịnh hót nàng.