Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 31
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtDương Xuyến Xuyến nhất thời cất lời to gan, lớn mật, chẳng thèm để ý đến vẻ mặt kinh ngạc và ánh mắt mở to nhìn mình của người xung quanh. Nàng phấn khởi, nói. "Tô vương gia... Chuyện đó... chuyện đó... Ta vào nhà xí, chưa kịp rửa tay, hơn nữa sáng sớm cũng không chải răng, rửa mặt... Tô vương gia... ta còn chưa tắm tận ba ngày cơ...” Tô Cẩm Lí bỗng nhiên cảm thấy ghê tởm cả người, hắn lập tức buông tha cho Dương Xuyến Xuyến.Dương Xuyến Xuyến đã được nới lỏng, nàng nhanh chóng chạy tới bên cạnh Tiểu Bích, sau đó quay đầu, nở nụ cười tươi tắn với Tô Cẩm Lí rồi la lớn. "Hóa ra Tô vương gia cũng chẳng hơn được ai cả, dễ bị lừa tới mức như vậy!” Nói xong, nàng liền kéo Tiểu Bích chạy thoát khỏi đó! Tô Cẩm Lí nghe vậy, hắn chợt ngẩn ra, dường như hiểu rõ điều gì đó trong nháy mắt. Phía sau thị vệ là một quả cầu khử độc bằng bông được đặt ở trên mặt đất. Tô Cẩm Lí quát một tiếng độc ác: “Cút!”Hắn vốn trời sinh kiêu ngạo, bàn tay bỗng chốc nắm chặt hết sức có thể, nữ nhân kia dám lừa hắn! Đáng chết!Hắn liên tục bị bại trong tay của một nữ nhân! Tô Cẩm Lí sải bước đến bên chiếc kiệu, ánh mắt chứa đầy ý cười lạnh lẽo. "Vương gia, ngài không chờ Thái tử gia sao?” "Không, về phủ!"Tô Cẩm Lí ngồi trong kiệu, toàn bộ tâm trí của hắn đều đang nghĩ tới nữ nhân kia. Từ khi hắn sinh ra đến nay, thân phận hiển hách, địa vị tôn quý, dung mạo tuyệt mỹ, tựa như phạm vi xung quanh hắn được khảm bằng vàng. Từ nhỏ, hắn đã sống trong sự chú ý của vạn người. Hắn cao ngạo, hắn cao cao tại thượng, thậm chí hắn còn bướng bỉnh, lì lợm, không ai sánh bằng!Nữ nhân ư? Hắn đã thấy nhiều. Từ sau khi hắn trưởng thành, phụ vương đưa tới cho hắn, mẫu phi đưa tới cho hắn, thậm chí văn võ cả triều cũng đưa người tới chỗ hắn để lấy lòng! Hoặc nói là, bên cạnh hắn không thiếu nữ nhân vây quanh! Nhưng hắn không thích, chẳng có ai vào được mắt hắn. Ngoại trừ Tô Sơ Tâm... là đứa nhỏ được Vương hậu nhận nuôi. Thế nhưng, Sơ Tâm cũng chỉ là giấc mộng, hắn có thể hy vọng nhưng không thể làm được. Lúc Vương huynh Tô Cảnh Lương và Tô Sơ Tâm được định hôn ước, không phải hắn chưa từng đau lòng, nhưng hắn càng tiếc nuối nhiều hơn.
Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Dương Xuyến Xuyến nhất thời cất lời to gan, lớn mật, chẳng thèm để ý đến vẻ mặt kinh ngạc và ánh mắt mở to nhìn mình của người xung quanh. Nàng phấn khởi, nói.
"Tô vương gia... Chuyện đó... chuyện đó... Ta vào nhà xí, chưa kịp rửa tay, hơn nữa sáng sớm cũng không chải răng, rửa mặt... Tô vương gia... ta còn chưa tắm tận ba ngày cơ...”
Tô Cẩm Lí bỗng nhiên cảm thấy ghê tởm cả người, hắn lập tức buông tha cho Dương Xuyến Xuyến.
Dương Xuyến Xuyến đã được nới lỏng, nàng nhanh chóng chạy tới bên cạnh Tiểu Bích, sau đó quay đầu, nở nụ cười tươi tắn với Tô Cẩm Lí rồi la lớn.
"Hóa ra Tô vương gia cũng chẳng hơn được ai cả, dễ bị lừa tới mức như vậy!”
Nói xong, nàng liền kéo Tiểu Bích chạy thoát khỏi đó!
Tô Cẩm Lí nghe vậy, hắn chợt ngẩn ra, dường như hiểu rõ điều gì đó trong nháy mắt.
Phía sau thị vệ là một quả cầu khử độc bằng bông được đặt ở trên mặt đất. Tô Cẩm Lí quát một tiếng độc ác: “Cút!”
Hắn vốn trời sinh kiêu ngạo, bàn tay bỗng chốc nắm chặt hết sức có thể, nữ nhân kia dám lừa hắn!
Đáng chết!
Hắn liên tục bị bại trong tay của một nữ nhân!
Tô Cẩm Lí sải bước đến bên chiếc kiệu, ánh mắt chứa đầy ý cười lạnh lẽo.
"Vương gia, ngài không chờ Thái tử gia sao?”
"Không, về phủ!"
Tô Cẩm Lí ngồi trong kiệu, toàn bộ tâm trí của hắn đều đang nghĩ tới nữ nhân kia.
Từ khi hắn sinh ra đến nay, thân phận hiển hách, địa vị tôn quý, dung mạo tuyệt mỹ, tựa như phạm vi xung quanh hắn được khảm bằng vàng.
Từ nhỏ, hắn đã sống trong sự chú ý của vạn người.
Hắn cao ngạo, hắn cao cao tại thượng, thậm chí hắn còn bướng bỉnh, lì lợm, không ai sánh bằng!
Nữ nhân ư? Hắn đã thấy nhiều.
Từ sau khi hắn trưởng thành, phụ vương đưa tới cho hắn, mẫu phi đưa tới cho hắn, thậm chí văn võ cả triều cũng đưa người tới chỗ hắn để lấy lòng!
Hoặc nói là, bên cạnh hắn không thiếu nữ nhân vây quanh!
Nhưng hắn không thích, chẳng có ai vào được mắt hắn.
Ngoại trừ Tô Sơ Tâm... là đứa nhỏ được Vương hậu nhận nuôi.
Thế nhưng, Sơ Tâm cũng chỉ là giấc mộng, hắn có thể hy vọng nhưng không thể làm được.
Lúc Vương huynh Tô Cảnh Lương và Tô Sơ Tâm được định hôn ước, không phải hắn chưa từng đau lòng, nhưng hắn càng tiếc nuối nhiều hơn.
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtDương Xuyến Xuyến nhất thời cất lời to gan, lớn mật, chẳng thèm để ý đến vẻ mặt kinh ngạc và ánh mắt mở to nhìn mình của người xung quanh. Nàng phấn khởi, nói. "Tô vương gia... Chuyện đó... chuyện đó... Ta vào nhà xí, chưa kịp rửa tay, hơn nữa sáng sớm cũng không chải răng, rửa mặt... Tô vương gia... ta còn chưa tắm tận ba ngày cơ...” Tô Cẩm Lí bỗng nhiên cảm thấy ghê tởm cả người, hắn lập tức buông tha cho Dương Xuyến Xuyến.Dương Xuyến Xuyến đã được nới lỏng, nàng nhanh chóng chạy tới bên cạnh Tiểu Bích, sau đó quay đầu, nở nụ cười tươi tắn với Tô Cẩm Lí rồi la lớn. "Hóa ra Tô vương gia cũng chẳng hơn được ai cả, dễ bị lừa tới mức như vậy!” Nói xong, nàng liền kéo Tiểu Bích chạy thoát khỏi đó! Tô Cẩm Lí nghe vậy, hắn chợt ngẩn ra, dường như hiểu rõ điều gì đó trong nháy mắt. Phía sau thị vệ là một quả cầu khử độc bằng bông được đặt ở trên mặt đất. Tô Cẩm Lí quát một tiếng độc ác: “Cút!”Hắn vốn trời sinh kiêu ngạo, bàn tay bỗng chốc nắm chặt hết sức có thể, nữ nhân kia dám lừa hắn! Đáng chết!Hắn liên tục bị bại trong tay của một nữ nhân! Tô Cẩm Lí sải bước đến bên chiếc kiệu, ánh mắt chứa đầy ý cười lạnh lẽo. "Vương gia, ngài không chờ Thái tử gia sao?” "Không, về phủ!"Tô Cẩm Lí ngồi trong kiệu, toàn bộ tâm trí của hắn đều đang nghĩ tới nữ nhân kia. Từ khi hắn sinh ra đến nay, thân phận hiển hách, địa vị tôn quý, dung mạo tuyệt mỹ, tựa như phạm vi xung quanh hắn được khảm bằng vàng. Từ nhỏ, hắn đã sống trong sự chú ý của vạn người. Hắn cao ngạo, hắn cao cao tại thượng, thậm chí hắn còn bướng bỉnh, lì lợm, không ai sánh bằng!Nữ nhân ư? Hắn đã thấy nhiều. Từ sau khi hắn trưởng thành, phụ vương đưa tới cho hắn, mẫu phi đưa tới cho hắn, thậm chí văn võ cả triều cũng đưa người tới chỗ hắn để lấy lòng! Hoặc nói là, bên cạnh hắn không thiếu nữ nhân vây quanh! Nhưng hắn không thích, chẳng có ai vào được mắt hắn. Ngoại trừ Tô Sơ Tâm... là đứa nhỏ được Vương hậu nhận nuôi. Thế nhưng, Sơ Tâm cũng chỉ là giấc mộng, hắn có thể hy vọng nhưng không thể làm được. Lúc Vương huynh Tô Cảnh Lương và Tô Sơ Tâm được định hôn ước, không phải hắn chưa từng đau lòng, nhưng hắn càng tiếc nuối nhiều hơn.