Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 32

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtHắn mang theo nỗi tiếc nuối, nhìn ngắm vô số nữ nhân, nhưng tất cả bọn họ đều khó có thể khiến hắn động lòng, ngay cả hắn cũng thờ ơ.Cho dù là lúc phát tiết d*c v*ng của nam nhân, hắn cũng không hề có một chút thương tiếc. Thế nhưng, nữ nhân mà hắn từng gặp ở Diệp Thành, trông qua vô cùng đoan trang, dịu dàng, nhã nhặn, là một nữ nhân khuynh quốc khuynh thành, vậy mà mỗi lần gặp gỡ, nàng đều khiến hắn phải âm thầm nổi lửa giận dữ. Mỗi lần nàng chạm vào hắn, mỗi lần đôi bên đột nhiên xảy ra tranh cãi, nàng đều làm cho hắn có cảm giác vô cùng khác biệt. Khác biệt đến mức có một không hai. Có một không hai. Hắn không thể không thừa nhận ánh mắt mình đã chú ý đến nàng. Nghĩ đến đây, ánh nhìn của Tô Cẩm Lí đột nhiên trở nên nghiêm túc -- Có lẽ nữ nhân ấy đang đùa, trò hề gì chứ? ☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆Mỗi năm một lần, lễ hội hoa đăng lại diễn ra.  Đó là ngày hội truyền thống của Hằng quốc. Vào ngày ấy, ngôi miếu nữ thần treo đầy đèn hoa, đủ mọi kiểu dáng. Nam nữ chưa gả đến đấy, nữ tử nhìn trúng chiếc đèn hoa nào, nam tử đoán trúng chiếc đèn hoa ấy thì theo như lời đồn, bọn họ có thể hòa hợp trăm năm. Do đó, ngày này cũng trở thành lễ nhân duyên. Một ngày náo nhiệt như vậy, sao có thể thiếu Dương Xuyến Xuyến được? Bên cạnh ngôi miếu nữ thần, người đến người đi, náo nhiệt sục sôi. Dương Xuyến Xuyến ngắm đèn hoa rực rỡ muôn màu, bỗng nhiên cảm thấy hoa cả mắt. Nàng nhìn trái nhìn phải, rốt cuộc cũng chọn được chiếc đèn mình thích: đèn màu đỏ, hình con thỏ. Dương Xuyến Xuyến liền bước tới bên ấy. ☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆"Oa... Cảnh Lương, chàng xem, chiếc đèn hoa kia thật là đẹp...” Tô Sơ Tâm chỉ vào một chiếc đèn hoa ở phía xa, vừa nói vừa hào hứng vừa nở nụ cười duyên với Tô Cảnh Lương.

Edit: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết

Hắn mang theo nỗi tiếc nuối, nhìn ngắm vô số nữ nhân, nhưng tất cả bọn họ đều khó có thể khiến hắn động lòng, ngay cả hắn cũng thờ ơ.

Cho dù là lúc phát tiết d*c v*ng của nam nhân, hắn cũng không hề có một chút thương tiếc. 

Thế nhưng, nữ nhân mà hắn từng gặp ở Diệp Thành, trông qua vô cùng đoan trang, dịu dàng, nhã nhặn, là một nữ nhân khuynh quốc khuynh thành, vậy mà mỗi lần gặp gỡ, nàng đều khiến hắn phải âm thầm nổi lửa giận dữ. 

Mỗi lần nàng chạm vào hắn, mỗi lần đôi bên đột nhiên xảy ra tranh cãi, nàng đều làm cho hắn có cảm giác vô cùng khác biệt. 

Khác biệt đến mức có một không hai. 

Có một không hai. 

Hắn không thể không thừa nhận ánh mắt mình đã chú ý đến nàng. 

Nghĩ đến đây, ánh nhìn của Tô Cẩm Lí đột nhiên trở nên nghiêm túc -- 

Có lẽ nữ nhân ấy đang đùa, trò hề gì chứ? 

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

Mỗi năm một lần, lễ hội hoa đăng lại diễn ra.  

Đó là ngày hội truyền thống của Hằng quốc. 

Vào ngày ấy, ngôi miếu nữ thần treo đầy đèn hoa, đủ mọi kiểu dáng. 

Nam nữ chưa gả đến đấy, nữ tử nhìn trúng chiếc đèn hoa nào, nam tử đoán trúng chiếc đèn hoa ấy thì theo như lời đồn, bọn họ có thể hòa hợp trăm năm. 

Do đó, ngày này cũng trở thành lễ nhân duyên. 

Một ngày náo nhiệt như vậy, sao có thể thiếu Dương Xuyến Xuyến được? 

Bên cạnh ngôi miếu nữ thần, người đến người đi, náo nhiệt sục sôi. 

Dương Xuyến Xuyến ngắm đèn hoa rực rỡ muôn màu, bỗng nhiên cảm thấy hoa cả mắt. 

Nàng nhìn trái nhìn phải, rốt cuộc cũng chọn được chiếc đèn mình thích: đèn màu đỏ, hình con thỏ. 

Dương Xuyến Xuyến liền bước tới bên ấy. 

☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆

"Oa... Cảnh Lương, chàng xem, chiếc đèn hoa kia thật là đẹp...” 

Tô Sơ Tâm chỉ vào một chiếc đèn hoa ở phía xa, vừa nói vừa hào hứng vừa nở nụ cười duyên với Tô Cảnh Lương.

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Edit: Nguyệt Hoa Dạ TuyếtHắn mang theo nỗi tiếc nuối, nhìn ngắm vô số nữ nhân, nhưng tất cả bọn họ đều khó có thể khiến hắn động lòng, ngay cả hắn cũng thờ ơ.Cho dù là lúc phát tiết d*c v*ng của nam nhân, hắn cũng không hề có một chút thương tiếc. Thế nhưng, nữ nhân mà hắn từng gặp ở Diệp Thành, trông qua vô cùng đoan trang, dịu dàng, nhã nhặn, là một nữ nhân khuynh quốc khuynh thành, vậy mà mỗi lần gặp gỡ, nàng đều khiến hắn phải âm thầm nổi lửa giận dữ. Mỗi lần nàng chạm vào hắn, mỗi lần đôi bên đột nhiên xảy ra tranh cãi, nàng đều làm cho hắn có cảm giác vô cùng khác biệt. Khác biệt đến mức có một không hai. Có một không hai. Hắn không thể không thừa nhận ánh mắt mình đã chú ý đến nàng. Nghĩ đến đây, ánh nhìn của Tô Cẩm Lí đột nhiên trở nên nghiêm túc -- Có lẽ nữ nhân ấy đang đùa, trò hề gì chứ? ☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆Mỗi năm một lần, lễ hội hoa đăng lại diễn ra.  Đó là ngày hội truyền thống của Hằng quốc. Vào ngày ấy, ngôi miếu nữ thần treo đầy đèn hoa, đủ mọi kiểu dáng. Nam nữ chưa gả đến đấy, nữ tử nhìn trúng chiếc đèn hoa nào, nam tử đoán trúng chiếc đèn hoa ấy thì theo như lời đồn, bọn họ có thể hòa hợp trăm năm. Do đó, ngày này cũng trở thành lễ nhân duyên. Một ngày náo nhiệt như vậy, sao có thể thiếu Dương Xuyến Xuyến được? Bên cạnh ngôi miếu nữ thần, người đến người đi, náo nhiệt sục sôi. Dương Xuyến Xuyến ngắm đèn hoa rực rỡ muôn màu, bỗng nhiên cảm thấy hoa cả mắt. Nàng nhìn trái nhìn phải, rốt cuộc cũng chọn được chiếc đèn mình thích: đèn màu đỏ, hình con thỏ. Dương Xuyến Xuyến liền bước tới bên ấy. ☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆"Oa... Cảnh Lương, chàng xem, chiếc đèn hoa kia thật là đẹp...” Tô Sơ Tâm chỉ vào một chiếc đèn hoa ở phía xa, vừa nói vừa hào hứng vừa nở nụ cười duyên với Tô Cảnh Lương.

Chương 32