Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 68: Long phượng tranh chấp, lộc tử thùy thủ? 5
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Rõ ràng là cái vương phủ này, có mẫu phi ngầm chống lưng.Mẫu phi nói gặp phụ vương, kỳ thật chính là vì để cho Dương Xuyến Xuyến tiến cung ăn cơm.Dương Xuyến Xuyến không nhìn về phía Tô Cẩm Lý. Đôi mắt vô định nhìn ra phía xa.Khóe miệng, kìm lòng không được dãn ra.Rồi sau đó, Dương Xuyến Xuyến mới nhàn nhạt đáp lại: " Ý của Vương phi nương nương, không liên quan gì tới ta, không phải sao?"Tô Cẩm Lý hừ lạnh một tiếng,"Hôm qua coi như ngươi tốt số, tương lai, sẽ không may mắn như này đâu!"Dương Xuyến Xuyến tự nhiên nghe ra trong lời nói của Tô Cẩm Lý tràn ngập cảnh cáo.Xem ra, hắn đã biết vương phi nương nương Tuyết Y trợ giúp mình.Nhưng mà không sao.........Dù sao nàng cũng không tính ở lại cái vương phủ này.Nghĩ tới đây, Dương Xuyến Xuyến cười, rồi sau đó nhàn nhạt nói:"Chúng ta làm gì có tương lai......""Có ý gì?"Sắc mặt Tô Cẩm Lý khẽ biến đổi, rồi sau đó ánh mắt hơi hơi nghiêm túc.Hơi vài phần tập trung trên gương mặt Dương Xuyến Xuyến.Nữ tử trước mắt thật sự rất đẹp.Mắt ngọc mày ngài, dưới ánh sáng chập chờn trong phủ, càng lúc càng có vẻ như là tiên tử.Hai tròng mắt hơi hơi nheo lại tạo thành vòng cung tuyệt đẹp, mang theo ý cười nồng đậm.Mơ hồ, có thể cảm giác được nữ tử trước mắt này, cười khẽ, cao ngạo, tự phụ......Tập hợp đủ tính cách của cả nữ tử và nam tử.Gió nhẹ thổi tới, sợi tóc của nữ tử nhẹ nhàng bay lên.Tô Cẩm Lý trong nháy mắt thất thần.Nhìn cánh môi đỏ sẫm của nữ tử, Tô Cẩm Lý cảm thấy trong cổ họng khô khốc.Hắn nhớ tới nụ hôn đã từng kia......Cảm giác mềm mại, cực kỳ ngọt ngào.Kìm lòng không được, Tô Cẩm Lý hơi hơi hé miệng.Lại nghe giọng Dương Xuyến Xuyến nhẹ nhàng truyền tới:"Không có gì, kỳ thật, nếu không phải phản kháng thánh chỉ bị tru di cửu tộc, ta sẽ không tới nơi này!"Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, đột nhiên hoàn hồn.Đối diện với Dương Xuyến Xuyến, nhìn ánh mắt sáng quắc của nữ tử, trong mắt đột nhiên loé lên tia cười."Là sao? Ý của ngươi là gì? Gả cho bổn vương?"
Rõ ràng là cái vương phủ này, có mẫu phi ngầm chống lưng.
Mẫu phi nói gặp phụ vương, kỳ thật chính là vì để cho Dương Xuyến Xuyến tiến cung ăn cơm.
Dương Xuyến Xuyến không nhìn về phía Tô Cẩm Lý. Đôi mắt vô định nhìn ra phía xa.
Khóe miệng, kìm lòng không được dãn ra.
Rồi sau đó, Dương Xuyến Xuyến mới nhàn nhạt đáp lại: " Ý của Vương phi nương nương, không liên quan gì tới ta, không phải sao?"
Tô Cẩm Lý hừ lạnh một tiếng,
"Hôm qua coi như ngươi tốt số, tương lai, sẽ không may mắn như này đâu!"
Dương Xuyến Xuyến tự nhiên nghe ra trong lời nói của Tô Cẩm Lý tràn ngập cảnh cáo.
Xem ra, hắn đã biết vương phi nương nương Tuyết Y trợ giúp mình.
Nhưng mà không sao.........
Dù sao nàng cũng không tính ở lại cái vương phủ này.
Nghĩ tới đây, Dương Xuyến Xuyến cười, rồi sau đó nhàn nhạt nói:
"Chúng ta làm gì có tương lai......"
"Có ý gì?"
Sắc mặt Tô Cẩm Lý khẽ biến đổi, rồi sau đó ánh mắt hơi hơi nghiêm túc.
Hơi vài phần tập trung trên gương mặt Dương Xuyến Xuyến.
Nữ tử trước mắt thật sự rất đẹp.
Mắt ngọc mày ngài, dưới ánh sáng chập chờn trong phủ, càng lúc càng có vẻ như là tiên tử.
Hai tròng mắt hơi hơi nheo lại tạo thành vòng cung tuyệt đẹp, mang theo ý cười nồng đậm.
Mơ hồ, có thể cảm giác được nữ tử trước mắt này, cười khẽ, cao ngạo, tự phụ......
Tập hợp đủ tính cách của cả nữ tử và nam tử.
Gió nhẹ thổi tới, sợi tóc của nữ tử nhẹ nhàng bay lên.
Tô Cẩm Lý trong nháy mắt thất thần.
Nhìn cánh môi đỏ sẫm của nữ tử, Tô Cẩm Lý cảm thấy trong cổ họng khô khốc.
Hắn nhớ tới nụ hôn đã từng kia......
Cảm giác mềm mại, cực kỳ ngọt ngào.
Kìm lòng không được, Tô Cẩm Lý hơi hơi hé miệng.
Lại nghe giọng Dương Xuyến Xuyến nhẹ nhàng truyền tới:
"Không có gì, kỳ thật, nếu không phải phản kháng thánh chỉ bị tru di cửu tộc, ta sẽ không tới nơi này!"
Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, đột nhiên hoàn hồn.
Đối diện với Dương Xuyến Xuyến, nhìn ánh mắt sáng quắc của nữ tử, trong mắt đột nhiên loé lên tia cười.
"Là sao? Ý của ngươi là gì? Gả cho bổn vương?"
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Rõ ràng là cái vương phủ này, có mẫu phi ngầm chống lưng.Mẫu phi nói gặp phụ vương, kỳ thật chính là vì để cho Dương Xuyến Xuyến tiến cung ăn cơm.Dương Xuyến Xuyến không nhìn về phía Tô Cẩm Lý. Đôi mắt vô định nhìn ra phía xa.Khóe miệng, kìm lòng không được dãn ra.Rồi sau đó, Dương Xuyến Xuyến mới nhàn nhạt đáp lại: " Ý của Vương phi nương nương, không liên quan gì tới ta, không phải sao?"Tô Cẩm Lý hừ lạnh một tiếng,"Hôm qua coi như ngươi tốt số, tương lai, sẽ không may mắn như này đâu!"Dương Xuyến Xuyến tự nhiên nghe ra trong lời nói của Tô Cẩm Lý tràn ngập cảnh cáo.Xem ra, hắn đã biết vương phi nương nương Tuyết Y trợ giúp mình.Nhưng mà không sao.........Dù sao nàng cũng không tính ở lại cái vương phủ này.Nghĩ tới đây, Dương Xuyến Xuyến cười, rồi sau đó nhàn nhạt nói:"Chúng ta làm gì có tương lai......""Có ý gì?"Sắc mặt Tô Cẩm Lý khẽ biến đổi, rồi sau đó ánh mắt hơi hơi nghiêm túc.Hơi vài phần tập trung trên gương mặt Dương Xuyến Xuyến.Nữ tử trước mắt thật sự rất đẹp.Mắt ngọc mày ngài, dưới ánh sáng chập chờn trong phủ, càng lúc càng có vẻ như là tiên tử.Hai tròng mắt hơi hơi nheo lại tạo thành vòng cung tuyệt đẹp, mang theo ý cười nồng đậm.Mơ hồ, có thể cảm giác được nữ tử trước mắt này, cười khẽ, cao ngạo, tự phụ......Tập hợp đủ tính cách của cả nữ tử và nam tử.Gió nhẹ thổi tới, sợi tóc của nữ tử nhẹ nhàng bay lên.Tô Cẩm Lý trong nháy mắt thất thần.Nhìn cánh môi đỏ sẫm của nữ tử, Tô Cẩm Lý cảm thấy trong cổ họng khô khốc.Hắn nhớ tới nụ hôn đã từng kia......Cảm giác mềm mại, cực kỳ ngọt ngào.Kìm lòng không được, Tô Cẩm Lý hơi hơi hé miệng.Lại nghe giọng Dương Xuyến Xuyến nhẹ nhàng truyền tới:"Không có gì, kỳ thật, nếu không phải phản kháng thánh chỉ bị tru di cửu tộc, ta sẽ không tới nơi này!"Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, đột nhiên hoàn hồn.Đối diện với Dương Xuyến Xuyến, nhìn ánh mắt sáng quắc của nữ tử, trong mắt đột nhiên loé lên tia cười."Là sao? Ý của ngươi là gì? Gả cho bổn vương?"