Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 69: Long phượng tranh chấp, lộc tử thùy thủ? 6

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, đột nhiên hoàn hồn.Đối diện với Dương Xuyến Xuyến, nhìn ánh mắt sáng quắc của nữ tử, trong mắt đột nhiên loé lên tia cười."Là sao? Ý của ngươi là gì? Gả cho bổn vương?"Dương Xuyến Xuyến mặt cười như hoa.Mở miệng nói: "Không phải, ý của ta là......""Kỳ thật căn bản ta khinh thường việc gả cho ngươi, nếu không vì ta sợ chết, ta căn bản không có khả năng gả cho ngươi!"Lông mày xinh đẹp của Tô Cẩm Lý nhăn lại, con mắt chăm chú nhìn chằm chằm nữ tử trước mắt.Đáy mắt toát ra lửa giận bừng bừng, kìm lòng không được mở to hai mắt:"Ý của ngươi là......... Ngươi ghét bỏ bổn vương?"Không nói như vậy không sao, một khi nói như vậy, suy nghĩ của Tô Cẩm Lý liền nhanh chóng hoạt động.Nháy mắt, nghĩ tới những việc đã từng xảy ra tại Vọng Nguyệt Lâu.Hắn hôn nàng, nụ hôn mà nữ tử trong thiên hạ tha thiết ước mơ.Nàng lại nói cho hắn rằng nàng bị ủy khuất!Tô Cẩm Lý nhất thời nắm chặt ngón tay, toàn thân phiền muộn muốn giết người.Thì ra, đối với cuộc hôn nhân này, hắn cũng chỉ là lựa chọn trạng thái bị động.Hắn không muốn cưới, nhưng vẫn chờ nàng đào hôn, hoặc là từ hôn, càng mặc kệ phụ vương mẫu phi không đồng ý, hôn sự của hai người kết thúc từ đây!Nhưng hiện tại xem ra, nữ tử này không giống như muốn quấn lấy mình.Ngay cả bản thân mình, đều không hiểu nổi, lòng của phụ nữ, rốt cuộc muốn cái gì.Tuy nhiên hắn biết là, nàng hết một tới hai, hết hai tới ba ghét bỏ hắn!d*c v*ng chinh phục trong đáy lòng đột nhiên như là núi lửa phun trào.Tô Cẩm Lý quyết định, hắn không lựa chọn bị động nữa.Hắn muốn nhất định phải cưới nàng - - - -Đương nhiên, hậu quả của việc cưới nàng, chắc chắn là làm cho nàng - - - -Sống không bằng chết!" Vậy sao? Ghét bỏ bổn vương, không sao!"Đột nhiên, Tô Cẩm Lý quay mặt đi, cười giống như ánh sáng Mặt Trời mùa xuân ấm áp:"Dù sao vương phi của bổn vương ít đi, có người thay thế bổ sung, cũng không cần......"Dương Xuyến Xuyến đột nhiên rùng mình một cái, cảm thấy ánh mắt của nam nhân trước mắt này trở nên có chút bí hiểm. - - - - - - - - - - - -

Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, đột nhiên hoàn hồn.

Đối diện với Dương Xuyến Xuyến, nhìn ánh mắt sáng quắc của nữ tử, trong mắt đột nhiên loé lên tia cười.

"Là sao? Ý của ngươi là gì? Gả cho bổn vương?"

Dương Xuyến Xuyến mặt cười như hoa.

Mở miệng nói: "Không phải, ý của ta là......"

"Kỳ thật căn bản ta khinh thường việc gả cho ngươi, nếu không vì ta sợ chết, ta căn bản không có khả năng gả cho ngươi!"

Lông mày xinh đẹp của Tô Cẩm Lý nhăn lại, con mắt chăm chú nhìn chằm chằm nữ tử trước mắt.

Đáy mắt toát ra lửa giận bừng bừng, kìm lòng không được mở to hai mắt:

"Ý của ngươi là......... Ngươi ghét bỏ bổn vương?"

Không nói như vậy không sao, một khi nói như vậy, suy nghĩ của Tô Cẩm Lý liền nhanh chóng hoạt động.

Nháy mắt, nghĩ tới những việc đã từng xảy ra tại Vọng Nguyệt Lâu.

Hắn hôn nàng, nụ hôn mà nữ tử trong thiên hạ tha thiết ước mơ.

Nàng lại nói cho hắn rằng nàng bị ủy khuất!

Tô Cẩm Lý nhất thời nắm chặt ngón tay, toàn thân phiền muộn muốn giết người.

Thì ra, đối với cuộc hôn nhân này, hắn cũng chỉ là lựa chọn trạng thái bị động.

Hắn không muốn cưới, nhưng vẫn chờ nàng đào hôn, hoặc là từ hôn, càng mặc kệ phụ vương mẫu phi không đồng ý, hôn sự của hai người kết thúc từ đây!

Nhưng hiện tại xem ra, nữ tử này không giống như muốn quấn lấy mình.

Ngay cả bản thân mình, đều không hiểu nổi, lòng của phụ nữ, rốt cuộc muốn cái gì.

Tuy nhiên hắn biết là, nàng hết một tới hai, hết hai tới ba ghét bỏ hắn!

d*c v*ng chinh phục trong đáy lòng đột nhiên như là núi lửa phun trào.

Tô Cẩm Lý quyết định, hắn không lựa chọn bị động nữa.

Hắn muốn nhất định phải cưới nàng - - - -

Đương nhiên, hậu quả của việc cưới nàng, chắc chắn là làm cho nàng - - - -

Sống không bằng chết!

" Vậy sao? Ghét bỏ bổn vương, không sao!"

Đột nhiên, Tô Cẩm Lý quay mặt đi, cười giống như ánh sáng Mặt Trời mùa xuân ấm áp:

"Dù sao vương phi của bổn vương ít đi, có người thay thế bổ sung, cũng không cần......"

Dương Xuyến Xuyến đột nhiên rùng mình một cái, cảm thấy ánh mắt của nam nhân trước mắt này trở nên có chút bí hiểm. - - - - - - - - - - - -

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Tô Cẩm Lý nghe nói như vậy, đột nhiên hoàn hồn.Đối diện với Dương Xuyến Xuyến, nhìn ánh mắt sáng quắc của nữ tử, trong mắt đột nhiên loé lên tia cười."Là sao? Ý của ngươi là gì? Gả cho bổn vương?"Dương Xuyến Xuyến mặt cười như hoa.Mở miệng nói: "Không phải, ý của ta là......""Kỳ thật căn bản ta khinh thường việc gả cho ngươi, nếu không vì ta sợ chết, ta căn bản không có khả năng gả cho ngươi!"Lông mày xinh đẹp của Tô Cẩm Lý nhăn lại, con mắt chăm chú nhìn chằm chằm nữ tử trước mắt.Đáy mắt toát ra lửa giận bừng bừng, kìm lòng không được mở to hai mắt:"Ý của ngươi là......... Ngươi ghét bỏ bổn vương?"Không nói như vậy không sao, một khi nói như vậy, suy nghĩ của Tô Cẩm Lý liền nhanh chóng hoạt động.Nháy mắt, nghĩ tới những việc đã từng xảy ra tại Vọng Nguyệt Lâu.Hắn hôn nàng, nụ hôn mà nữ tử trong thiên hạ tha thiết ước mơ.Nàng lại nói cho hắn rằng nàng bị ủy khuất!Tô Cẩm Lý nhất thời nắm chặt ngón tay, toàn thân phiền muộn muốn giết người.Thì ra, đối với cuộc hôn nhân này, hắn cũng chỉ là lựa chọn trạng thái bị động.Hắn không muốn cưới, nhưng vẫn chờ nàng đào hôn, hoặc là từ hôn, càng mặc kệ phụ vương mẫu phi không đồng ý, hôn sự của hai người kết thúc từ đây!Nhưng hiện tại xem ra, nữ tử này không giống như muốn quấn lấy mình.Ngay cả bản thân mình, đều không hiểu nổi, lòng của phụ nữ, rốt cuộc muốn cái gì.Tuy nhiên hắn biết là, nàng hết một tới hai, hết hai tới ba ghét bỏ hắn!d*c v*ng chinh phục trong đáy lòng đột nhiên như là núi lửa phun trào.Tô Cẩm Lý quyết định, hắn không lựa chọn bị động nữa.Hắn muốn nhất định phải cưới nàng - - - -Đương nhiên, hậu quả của việc cưới nàng, chắc chắn là làm cho nàng - - - -Sống không bằng chết!" Vậy sao? Ghét bỏ bổn vương, không sao!"Đột nhiên, Tô Cẩm Lý quay mặt đi, cười giống như ánh sáng Mặt Trời mùa xuân ấm áp:"Dù sao vương phi của bổn vương ít đi, có người thay thế bổ sung, cũng không cần......"Dương Xuyến Xuyến đột nhiên rùng mình một cái, cảm thấy ánh mắt của nam nhân trước mắt này trở nên có chút bí hiểm. - - - - - - - - - - - -

Chương 69: Long phượng tranh chấp, lộc tử thùy thủ? 6