Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 129
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Tô Cảnh Lương có chút kinh ngạc, Tô Sơ Tâm nói, như vậy rõ ràng. Hắn đương nhiên hiểu. Trên mặt hiện lên nét xấu hổ. "Sơ Tâm....""Thái tử ca ca, muội muốn huynh, tối mai muội muốn huynh, có thể không?" Tô Sơ Tâm nói xong, một lúc sau chạy thật nhanh ra ngoài. Hôm sau là sinh nhật của Tô Sơ Tâm, tổ chức ở phủ của thái tử. Sau buổi tiệc, Tô Sơ Tâm vui mừng bước vào nhà của Tô Cảnh Lương. Tô Cảnh Lương đồng ý nàng. Sáng nay, hắn thân mật ôm rồi nói bên tai nàng: "Nếu đây là mong muốn của muội, ta đông ý." Tô Sơ Tâm nghĩ, nếu tối nay nàng trở thành nữ nhân của Tô Cảnh Lương thì sẽ mang thai cốt nhục của hắn, nàng nhất định sẽ được gả cho Tô Cảnh Lương. Tô Cảnh Lương đẩy cửa ra bước vào thấy Tô Sơ Tâm sợ hãi ngồi ở mép giường, cả mặt đỏ lên. Lúc này hắn thấy áy náy."Sơ Tâm, muội thật sự muốn sao?" Tô Cảnh Lương bình tĩnh nhìn nàng, bất an hỏi. Tô Sơ Tâm gật đầu, biểu tình căng thẳng. Không hối hận, tuyệt đối không hối hận. Cả đời này, nàng chính là nữ nhân của Tô Cảnh Lương. Đi theo hắn cả đời. Ai cũng không cướp được hắn, nàng cũng sẽ không yêu ai khác. Tô Cảnh Lương đứng ở xa: "Sơ Tâm, chúng ta có thể đợi đến ngày thành hôn...""Dù sao hôn lễ cũng là cuối năm, chỉ cách có vài tháng, chúng ta có thể mà...""Không thể!" Tô Sơ Tâm kiên quyết lắc đầu, "Cảnh Lương, huynh đáp ứng muội rồi, đêm nay huynh là của muội. Chẳng lẽ huynh thật sự không muốn muội sao?"
Tô Cảnh Lương có chút kinh ngạc, Tô Sơ Tâm nói, như vậy rõ ràng. Hắn đương nhiên hiểu. Trên mặt hiện lên nét xấu hổ. "Sơ Tâm...."
"Thái tử ca ca, muội muốn huynh, tối mai muội muốn huynh, có thể không?" Tô Sơ Tâm nói xong, một lúc sau chạy thật nhanh ra ngoài. Hôm sau là sinh nhật của Tô Sơ Tâm, tổ chức ở phủ của thái tử. Sau buổi tiệc, Tô Sơ Tâm vui mừng bước vào nhà của Tô Cảnh Lương. Tô Cảnh Lương đồng ý nàng. Sáng nay, hắn thân mật ôm rồi nói bên tai nàng: "Nếu đây là mong muốn của muội, ta đông ý." Tô Sơ Tâm nghĩ, nếu tối nay nàng trở thành nữ nhân của Tô Cảnh Lương thì sẽ mang thai cốt nhục của hắn, nàng nhất định sẽ được gả cho Tô Cảnh Lương. Tô Cảnh Lương đẩy cửa ra bước vào thấy Tô Sơ Tâm sợ hãi ngồi ở mép giường, cả mặt đỏ lên. Lúc này hắn thấy áy náy.
"Sơ Tâm, muội thật sự muốn sao?" Tô Cảnh Lương bình tĩnh nhìn nàng, bất an hỏi. Tô Sơ Tâm gật đầu, biểu tình căng thẳng. Không hối hận, tuyệt đối không hối hận. Cả đời này, nàng chính là nữ nhân của Tô Cảnh Lương. Đi theo hắn cả đời. Ai cũng không cướp được hắn, nàng cũng sẽ không yêu ai khác. Tô Cảnh Lương đứng ở xa: "Sơ Tâm, chúng ta có thể đợi đến ngày thành hôn..."
"Dù sao hôn lễ cũng là cuối năm, chỉ cách có vài tháng, chúng ta có thể mà..."
"Không thể!" Tô Sơ Tâm kiên quyết lắc đầu, "Cảnh Lương, huynh đáp ứng muội rồi, đêm nay huynh là của muội. Chẳng lẽ huynh thật sự không muốn muội sao?"
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Tô Cảnh Lương có chút kinh ngạc, Tô Sơ Tâm nói, như vậy rõ ràng. Hắn đương nhiên hiểu. Trên mặt hiện lên nét xấu hổ. "Sơ Tâm....""Thái tử ca ca, muội muốn huynh, tối mai muội muốn huynh, có thể không?" Tô Sơ Tâm nói xong, một lúc sau chạy thật nhanh ra ngoài. Hôm sau là sinh nhật của Tô Sơ Tâm, tổ chức ở phủ của thái tử. Sau buổi tiệc, Tô Sơ Tâm vui mừng bước vào nhà của Tô Cảnh Lương. Tô Cảnh Lương đồng ý nàng. Sáng nay, hắn thân mật ôm rồi nói bên tai nàng: "Nếu đây là mong muốn của muội, ta đông ý." Tô Sơ Tâm nghĩ, nếu tối nay nàng trở thành nữ nhân của Tô Cảnh Lương thì sẽ mang thai cốt nhục của hắn, nàng nhất định sẽ được gả cho Tô Cảnh Lương. Tô Cảnh Lương đẩy cửa ra bước vào thấy Tô Sơ Tâm sợ hãi ngồi ở mép giường, cả mặt đỏ lên. Lúc này hắn thấy áy náy."Sơ Tâm, muội thật sự muốn sao?" Tô Cảnh Lương bình tĩnh nhìn nàng, bất an hỏi. Tô Sơ Tâm gật đầu, biểu tình căng thẳng. Không hối hận, tuyệt đối không hối hận. Cả đời này, nàng chính là nữ nhân của Tô Cảnh Lương. Đi theo hắn cả đời. Ai cũng không cướp được hắn, nàng cũng sẽ không yêu ai khác. Tô Cảnh Lương đứng ở xa: "Sơ Tâm, chúng ta có thể đợi đến ngày thành hôn...""Dù sao hôn lễ cũng là cuối năm, chỉ cách có vài tháng, chúng ta có thể mà...""Không thể!" Tô Sơ Tâm kiên quyết lắc đầu, "Cảnh Lương, huynh đáp ứng muội rồi, đêm nay huynh là của muội. Chẳng lẽ huynh thật sự không muốn muội sao?"