Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 130: Lùng bắt trốn đi Vương phi
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… ,Tô Sơ Tâm vừa nói vừa đi tới trước mặt Tô Cảnh Lương. Đôi mắt trong sáng, chớp chớp mê người. Vươn tay cởi dây áo. Quần áo lụa mượt mà, từ từ rơi xuống. Da thịt trắng tinh của Tô Sơ Tâm không chút che đậy rơi vào trong mắt Tô Cảnh Lương. Tô Cảnh Lương hơi liếc mắt sang một bên, cảm thấy yết hầu như có vật gì đó nóng phải nuốt lên nuốt xuống. "Cảnh Lương......... Huynh muốn muội, không phải sao?"Tô Sơ Tâm vươn tay, nhẹ nhàng v**t v* trên đôi mắt, cánh mũi, môi của Tô Cảnh Lương. Sau đó, từng chút một chạm vào bên dưới yết hầu hắn, ngón tay hơi run, c** q**n áo của nam nhân trước mặt. "Cảnh Lương, muội lạnh........."h*m m**n bị khơi dậy, mắt Tô Cảnh Lương trở nên sâu thẳm. Mạnh mẽ bế nữ nhân trước mặt lên, ôn nhu mà bá đạo tiến về phía giường lớn mềm mại. Căn phòng dần trở nên nóng bỏng, nhuộm lên tất cả đồ vật. Tô Sơ Tâm than nhẹ, như một tiên nữ mời gọi khiến Tô Cảnh Lương không thể khống chế được. d*c v*ng đã làm mờ tất cả. Tô Cảnh Lương dịu dàng hôn toàn thân của nữ nhân, nhón tay lướt qua da thịt mềm mại của nàng. Sau đó vội vàng cởi hết quần áo của mình. Đang rất muốn....., ngoài cửa lại vang lên tiếng động: "Thái tử... Thái tử..."Tô Cảnh Lương ánh mắt, trở nên có chút thâm thúy.Tô Cảnh Lương nhăn nhăn mày, không để ý tới, vẫn hôn lên ngực nàng. "Thái tử........."Vang lên một giọng nói, khiến Tô Cảnh Lương bừng tỉnh, lòng ngạc nhiên. Đây chính là người hắn phái đi tìm kiếm Dương Xuyến Xuyến. Ngay đó, hắn đột ngột đứng lên từ trên người Tô Sơ Tâm.
,Tô Sơ Tâm vừa nói vừa đi tới trước mặt Tô Cảnh Lương. Đôi mắt trong sáng, chớp chớp mê người. Vươn tay cởi dây áo. Quần áo lụa mượt mà, từ từ rơi xuống. Da thịt trắng tinh của Tô Sơ Tâm không chút che đậy rơi vào trong mắt Tô Cảnh Lương. Tô Cảnh Lương hơi liếc mắt sang một bên, cảm thấy yết hầu như có vật gì đó nóng phải nuốt lên nuốt xuống.
"Cảnh Lương......... Huynh muốn muội, không phải sao?"
Tô Sơ Tâm vươn tay, nhẹ nhàng v**t v* trên đôi mắt, cánh mũi, môi của Tô Cảnh Lương. Sau đó, từng chút một chạm vào bên dưới yết hầu hắn, ngón tay hơi run, c** q**n áo của nam nhân trước mặt.
"Cảnh Lương, muội lạnh........."
h*m m**n bị khơi dậy, mắt Tô Cảnh Lương trở nên sâu thẳm. Mạnh mẽ bế nữ nhân trước mặt lên, ôn nhu mà bá đạo tiến về phía giường lớn mềm mại. Căn phòng dần trở nên nóng bỏng, nhuộm lên tất cả đồ vật. Tô Sơ Tâm than nhẹ, như một tiên nữ mời gọi khiến Tô Cảnh Lương không thể khống chế được. d*c v*ng đã làm mờ tất cả. Tô Cảnh Lương dịu dàng hôn toàn thân của nữ nhân, nhón tay lướt qua da thịt mềm mại của nàng. Sau đó vội vàng cởi hết quần áo của mình. Đang rất muốn....., ngoài cửa lại vang lên tiếng động: "Thái tử... Thái tử..."
Tô Cảnh Lương ánh mắt, trở nên có chút thâm thúy.
Tô Cảnh Lương nhăn nhăn mày, không để ý tới, vẫn hôn lên ngực nàng.
"Thái tử........."
Vang lên một giọng nói, khiến Tô Cảnh Lương bừng tỉnh, lòng ngạc nhiên. Đây chính là người hắn phái đi tìm kiếm Dương Xuyến Xuyến. Ngay đó, hắn đột ngột đứng lên từ trên người Tô Sơ Tâm.
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… ,Tô Sơ Tâm vừa nói vừa đi tới trước mặt Tô Cảnh Lương. Đôi mắt trong sáng, chớp chớp mê người. Vươn tay cởi dây áo. Quần áo lụa mượt mà, từ từ rơi xuống. Da thịt trắng tinh của Tô Sơ Tâm không chút che đậy rơi vào trong mắt Tô Cảnh Lương. Tô Cảnh Lương hơi liếc mắt sang một bên, cảm thấy yết hầu như có vật gì đó nóng phải nuốt lên nuốt xuống. "Cảnh Lương......... Huynh muốn muội, không phải sao?"Tô Sơ Tâm vươn tay, nhẹ nhàng v**t v* trên đôi mắt, cánh mũi, môi của Tô Cảnh Lương. Sau đó, từng chút một chạm vào bên dưới yết hầu hắn, ngón tay hơi run, c** q**n áo của nam nhân trước mặt. "Cảnh Lương, muội lạnh........."h*m m**n bị khơi dậy, mắt Tô Cảnh Lương trở nên sâu thẳm. Mạnh mẽ bế nữ nhân trước mặt lên, ôn nhu mà bá đạo tiến về phía giường lớn mềm mại. Căn phòng dần trở nên nóng bỏng, nhuộm lên tất cả đồ vật. Tô Sơ Tâm than nhẹ, như một tiên nữ mời gọi khiến Tô Cảnh Lương không thể khống chế được. d*c v*ng đã làm mờ tất cả. Tô Cảnh Lương dịu dàng hôn toàn thân của nữ nhân, nhón tay lướt qua da thịt mềm mại của nàng. Sau đó vội vàng cởi hết quần áo của mình. Đang rất muốn....., ngoài cửa lại vang lên tiếng động: "Thái tử... Thái tử..."Tô Cảnh Lương ánh mắt, trở nên có chút thâm thúy.Tô Cảnh Lương nhăn nhăn mày, không để ý tới, vẫn hôn lên ngực nàng. "Thái tử........."Vang lên một giọng nói, khiến Tô Cảnh Lương bừng tỉnh, lòng ngạc nhiên. Đây chính là người hắn phái đi tìm kiếm Dương Xuyến Xuyến. Ngay đó, hắn đột ngột đứng lên từ trên người Tô Sơ Tâm.