Tác giả:

Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…

Chương 182: Không xứng nằm lên giường của bổn vương

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Mệt mỏi,chán ghét... Thì ra mỗi nam nhân đều như vậy. Hạnh phúc ngắn ngủi khiến ngươi không kịp cảm nhận. Dương Xuyến Xuyến kiêu ngạo đứng đó, như là bẩm sinh đã kiêu ngạo và tự phụ. Từng bước một bước về phía trước, kiêu ngạo diễm lệ chưa bao giờ biến mất. Dù chịu đả kích, châm chọc như thế nào, nàng mãi mãi đều cao ngạo như vậy. Nhìn như vậy, đều là như vậy."Xuyến Xuyến........."Tô Cảnh Lương thanh âm, như từ chân trời xa xôi vọng lại. Dương Xuyến Xuyến không dừng lại, nhưng quay đầu, mắt nhìn chằm chằm Tô Sơ Tâm. Khóe miệng lãnh đạm mấp máy, xa cách lạnh nhạt, gằn từng chữ: "Nếu không muốn khiến ta chết càng khó nhìn, Thái tử tốt nhất đừng nói chuyện với ta." Xoay người, cười lạnh rời đi. Sắc mặt Tô Sơ Tâm tái nhợt. Nhìn thoáng qua Tô Cảnh Lương, sợ hãi run rẩy. Tô Cảnh Lương lại có bộ dạnh lãnh đạm, dắt tay nàng đi ra ngoài."Cảnh Lương........."Tô Sơ Tâm đứng ở cửa cung của mình, nhìn Tô Cảnh Lương không nói lời nào gấp gáp mở miệng nói chuyện. Đáy lòng khủng hoảng, Tô Cảnh Lương như vậy có phải phát hiện ra điều gì từ trong miệng nữ nhân kia không?

Mệt mỏi,chán ghét... Thì ra mỗi nam nhân đều như vậy. Hạnh phúc ngắn ngủi khiến ngươi không kịp cảm nhận. Dương Xuyến Xuyến kiêu ngạo đứng đó, như là bẩm sinh đã kiêu ngạo và tự phụ. Từng bước một bước về phía trước, kiêu ngạo diễm lệ chưa bao giờ biến mất. Dù chịu đả kích, châm chọc như thế nào, nàng mãi mãi đều cao ngạo như vậy. Nhìn như vậy, đều là như vậy.

"Xuyến Xuyến........."

Tô Cảnh Lương thanh âm, như từ chân trời xa xôi vọng lại. Dương Xuyến Xuyến không dừng lại, nhưng quay đầu, mắt nhìn chằm chằm Tô Sơ Tâm. Khóe miệng lãnh đạm mấp máy, xa cách lạnh nhạt, gằn từng chữ: "Nếu không muốn khiến ta chết càng khó nhìn, Thái tử tốt nhất đừng nói chuyện với ta." Xoay người, cười lạnh rời đi. Sắc mặt Tô Sơ Tâm tái nhợt. Nhìn thoáng qua Tô Cảnh Lương, sợ hãi run rẩy. Tô Cảnh Lương lại có bộ dạnh lãnh đạm, dắt tay nàng đi ra ngoài.

"Cảnh Lương........."

Tô Sơ Tâm đứng ở cửa cung của mình, nhìn Tô Cảnh Lương không nói lời nào gấp gáp mở miệng nói chuyện. Đáy lòng khủng hoảng, Tô Cảnh Lương như vậy có phải phát hiện ra điều gì từ trong miệng nữ nhân kia không?

Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Mệt mỏi,chán ghét... Thì ra mỗi nam nhân đều như vậy. Hạnh phúc ngắn ngủi khiến ngươi không kịp cảm nhận. Dương Xuyến Xuyến kiêu ngạo đứng đó, như là bẩm sinh đã kiêu ngạo và tự phụ. Từng bước một bước về phía trước, kiêu ngạo diễm lệ chưa bao giờ biến mất. Dù chịu đả kích, châm chọc như thế nào, nàng mãi mãi đều cao ngạo như vậy. Nhìn như vậy, đều là như vậy."Xuyến Xuyến........."Tô Cảnh Lương thanh âm, như từ chân trời xa xôi vọng lại. Dương Xuyến Xuyến không dừng lại, nhưng quay đầu, mắt nhìn chằm chằm Tô Sơ Tâm. Khóe miệng lãnh đạm mấp máy, xa cách lạnh nhạt, gằn từng chữ: "Nếu không muốn khiến ta chết càng khó nhìn, Thái tử tốt nhất đừng nói chuyện với ta." Xoay người, cười lạnh rời đi. Sắc mặt Tô Sơ Tâm tái nhợt. Nhìn thoáng qua Tô Cảnh Lương, sợ hãi run rẩy. Tô Cảnh Lương lại có bộ dạnh lãnh đạm, dắt tay nàng đi ra ngoài."Cảnh Lương........."Tô Sơ Tâm đứng ở cửa cung của mình, nhìn Tô Cảnh Lương không nói lời nào gấp gáp mở miệng nói chuyện. Đáy lòng khủng hoảng, Tô Cảnh Lương như vậy có phải phát hiện ra điều gì từ trong miệng nữ nhân kia không?

Chương 182: Không xứng nằm lên giường của bổn vương