Đêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.…
Chương 183: Nàng không xứng bò lên trên bổn vương giường 【4】
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Tô Cảnh Lương đưa lưng về phía nàng, nhàn nhạt đứng, nghe được lời như vậy thì từ từ xoay người. Nhìn thoáng qua Tô Sơ Tâm, đột nhiên nở nụ cười. Cười rất ôn hòa, mang theo chút trấn an: "Sơ Tâm, sao vậy?" Tô Sơ Tâm càng cảm thấy sợ: "Muội.... Huynh..... Muội... Chúng ta...." Tô Sơ Tâm lắp bắp, không thể nói ra một câu hoàn chỉnh. "Sơ Tâm, hôn sự của chúng ta, lùi lại đến năm sau." Tô Cảnh Lương nói ra, rất chậm, không thêm lời nào khác. Tô Sơ Tâm hơi bình tĩnh lại, có lẽ là nàng quá lo lắng rồi. Ép bản thân bình tĩnh lại, nhìn thoáng qua Tô Cảnh Lương, sau đó nói nhỏ: "Vì sao?" Tô Cảnh Lương mở miệng, đáy mắt mờ mịt. Tô Cẩm Lí không cần nữ nhân kia. Có phải hắn vẫn còn khả năng theo đuổi không?Nhưng Tô Sơ Tâm thì phải làm gì bây giờ? Nếu hắn không bảo vệ Dương Xuyến Xuyến, vậy nàng sẽ bị Tô Cẩm Lí đối đãi tàn bạo hơn nữa. Hắn quyết định từ bỏ, làm không nổi! Từ trước đến nay, chỉ có duy nhất nữ nhân này khiến hắn để ý, phiền não. Không phải không để ý tới Tô Sơ Tâm, không phải không để ý tới mong muốn của mẫu hậu, nhưng tình cảm này so với những thứ đó càng thêm mãnh liệt. Mãnh liệt đến không thể nào dứt ra được. "Vì sao muốn làm vậy? Cảnh Lương, hôm nay huynh tiến cung sớm như vậy, đối với muội mà nói là để bàn tới hôn sự của chúng ta..." Gương mặt tinh xảo của Tô Sơ Tâm nhăn lại: "Nhưng vì sao lại nói với muội lùi lại đến năm sau? Cảnh Lương, trong lòng huynh rốt cuộc coi muội là gì? Cảnh Lương, trong lòng huynh có phải là Dương Xuyến Xuyến không?!" Tô Sơ Tâm hét lên, không chịu đựng nổi nữa, nàng vẫn luôn cẩn thận yêu hắn!
Tô Cảnh Lương đưa lưng về phía nàng, nhàn nhạt đứng, nghe được lời như vậy thì từ từ xoay người. Nhìn thoáng qua Tô Sơ Tâm, đột nhiên nở nụ cười. Cười rất ôn hòa, mang theo chút trấn an: "Sơ Tâm, sao vậy?" Tô Sơ Tâm càng cảm thấy sợ: "Muội.... Huynh..... Muội... Chúng ta...." Tô Sơ Tâm lắp bắp, không thể nói ra một câu hoàn chỉnh. "Sơ Tâm, hôn sự của chúng ta, lùi lại đến năm sau." Tô Cảnh Lương nói ra, rất chậm, không thêm lời nào khác. Tô Sơ Tâm hơi bình tĩnh lại, có lẽ là nàng quá lo lắng rồi. Ép bản thân bình tĩnh lại, nhìn thoáng qua Tô Cảnh Lương, sau đó nói nhỏ: "Vì sao?" Tô Cảnh Lương mở miệng, đáy mắt mờ mịt. Tô Cẩm Lí không cần nữ nhân kia. Có phải hắn vẫn còn khả năng theo đuổi không?
Nhưng Tô Sơ Tâm thì phải làm gì bây giờ? Nếu hắn không bảo vệ Dương Xuyến Xuyến, vậy nàng sẽ bị Tô Cẩm Lí đối đãi tàn bạo hơn nữa. Hắn quyết định từ bỏ, làm không nổi! Từ trước đến nay, chỉ có duy nhất nữ nhân này khiến hắn để ý, phiền não. Không phải không để ý tới Tô Sơ Tâm, không phải không để ý tới mong muốn của mẫu hậu, nhưng tình cảm này so với những thứ đó càng thêm mãnh liệt. Mãnh liệt đến không thể nào dứt ra được. "Vì sao muốn làm vậy? Cảnh Lương, hôm nay huynh tiến cung sớm như vậy, đối với muội mà nói là để bàn tới hôn sự của chúng ta..." Gương mặt tinh xảo của Tô Sơ Tâm nhăn lại: "Nhưng vì sao lại nói với muội lùi lại đến năm sau? Cảnh Lương, trong lòng huynh rốt cuộc coi muội là gì? Cảnh Lương, trong lòng huynh có phải là Dương Xuyến Xuyến không?!" Tô Sơ Tâm hét lên, không chịu đựng nổi nữa, nàng vẫn luôn cẩn thận yêu hắn!
Vương Gia, Ngài Dám Lấy Ta Sao?Tác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐêm, mát lạnh như nước. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào lầu các Tô vương phủ của Hằng quốc. "Vương gia...... Vương gia, van cầu ngài......" Phía trên giường, một nữ nhân đang thở hổn hển, tựa như không còn sức lực, nhưng lại cứ cho rằng nam nhân kia sẽ xích lại gần. Nàng ta cố ý dán sát người hắn, thu hẹp khoảng cách giữa họ. Khóe môi nam nhân lộ ra nét cười quỷ dị, định cuối người xuống để "đi" vào nữ nhân. Thế nhưng, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cả người nhanh chóng rời khỏi nữ nhân kia. Bầu không khí bỗng chốc trầm xuống, lạnh đến tột cùng. Nam nhân với th*n th* tr*n tr**, hắn gằn từng tiếng, đôi môi mỏng như một được phủ một lớp băng, thản nhiên nói. "Đây... là... cái gì... hả?!!!" Vốn dĩ đang bị đối phương k*ch t*nh, nữ nhân đột nhiên hoàn hồn từ trong cơn mê say. Ánh mắt nàng ta run run, từ từ nhìn đến ánh mắt của nam nhân ----- th*n th* tr*ng n*n thuần khiết, không hề nhiễm một hạt bụi, bên trên chỉ dính một cánh hoa rất nhỏ, kích cỡ bằng hạt vừng. Nữ nhân ngẩng đầu.… Tô Cảnh Lương đưa lưng về phía nàng, nhàn nhạt đứng, nghe được lời như vậy thì từ từ xoay người. Nhìn thoáng qua Tô Sơ Tâm, đột nhiên nở nụ cười. Cười rất ôn hòa, mang theo chút trấn an: "Sơ Tâm, sao vậy?" Tô Sơ Tâm càng cảm thấy sợ: "Muội.... Huynh..... Muội... Chúng ta...." Tô Sơ Tâm lắp bắp, không thể nói ra một câu hoàn chỉnh. "Sơ Tâm, hôn sự của chúng ta, lùi lại đến năm sau." Tô Cảnh Lương nói ra, rất chậm, không thêm lời nào khác. Tô Sơ Tâm hơi bình tĩnh lại, có lẽ là nàng quá lo lắng rồi. Ép bản thân bình tĩnh lại, nhìn thoáng qua Tô Cảnh Lương, sau đó nói nhỏ: "Vì sao?" Tô Cảnh Lương mở miệng, đáy mắt mờ mịt. Tô Cẩm Lí không cần nữ nhân kia. Có phải hắn vẫn còn khả năng theo đuổi không?Nhưng Tô Sơ Tâm thì phải làm gì bây giờ? Nếu hắn không bảo vệ Dương Xuyến Xuyến, vậy nàng sẽ bị Tô Cẩm Lí đối đãi tàn bạo hơn nữa. Hắn quyết định từ bỏ, làm không nổi! Từ trước đến nay, chỉ có duy nhất nữ nhân này khiến hắn để ý, phiền não. Không phải không để ý tới Tô Sơ Tâm, không phải không để ý tới mong muốn của mẫu hậu, nhưng tình cảm này so với những thứ đó càng thêm mãnh liệt. Mãnh liệt đến không thể nào dứt ra được. "Vì sao muốn làm vậy? Cảnh Lương, hôm nay huynh tiến cung sớm như vậy, đối với muội mà nói là để bàn tới hôn sự của chúng ta..." Gương mặt tinh xảo của Tô Sơ Tâm nhăn lại: "Nhưng vì sao lại nói với muội lùi lại đến năm sau? Cảnh Lương, trong lòng huynh rốt cuộc coi muội là gì? Cảnh Lương, trong lòng huynh có phải là Dương Xuyến Xuyến không?!" Tô Sơ Tâm hét lên, không chịu đựng nổi nữa, nàng vẫn luôn cẩn thận yêu hắn!