Bóng tối dần ập đến, thứ ánh sáng dịu nhẹ của mặt trăng dần bị che lấp đi, nhường đường cho màu đỏ tươi kia xuất hiện Phía xa xa, tiếng hét, gầm gừ man rợ vang lên. Tiếng dây xích lộp bộp như ẩn như hiện làm lòng người càng thêm sợ hãi. Trong căn phòng lạnh lẽo tối tăm kia có một người đàn ông đau đớn vật vã ở đó. Chân tay hắn đều bị khóa chặt lại bằng xích sắt, cổ tay hắn chi chít những vết thương mang theo mùi máu tanh và màu đỏ tươi. Mang theo nỗi thống khổ ngập tràn, hắn hét lên như một con dã thú, gân xanh nổi lên trên chiếc cổ trắng, đôi mắt hắn vằn đầy tơ máu. Đột nhiên, hắn quỳ sập xuống, hét lên một tiếng tràn đầy đau đớn rồi xé đi cái áo nhuộm đầy máu trước ngực mình. Hắn, thật sự không thể chịu nổi nữa, Lạc Vô Song, tôi cần em 4 người đàn ông vạm vỡ trân trân đứng nhìn khung cảnh đầy thương tâm trước mắt này. “ Lão đại “ Bọn hắn chẳng lẽ không thể làm gì cho lão đại sao? Không, không được. Bọn hắn không thể chịu thêm k*ch th*ch như vậy nữa. Lạc Vô Song, bọn hắn phải đi tìm…
Chương 6: Vô song, hóa ra em chính là một sắc nữ
Căn Bệnh Mang Tên EmTác giả: Nam phụ bệnh hoạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcBóng tối dần ập đến, thứ ánh sáng dịu nhẹ của mặt trăng dần bị che lấp đi, nhường đường cho màu đỏ tươi kia xuất hiện Phía xa xa, tiếng hét, gầm gừ man rợ vang lên. Tiếng dây xích lộp bộp như ẩn như hiện làm lòng người càng thêm sợ hãi. Trong căn phòng lạnh lẽo tối tăm kia có một người đàn ông đau đớn vật vã ở đó. Chân tay hắn đều bị khóa chặt lại bằng xích sắt, cổ tay hắn chi chít những vết thương mang theo mùi máu tanh và màu đỏ tươi. Mang theo nỗi thống khổ ngập tràn, hắn hét lên như một con dã thú, gân xanh nổi lên trên chiếc cổ trắng, đôi mắt hắn vằn đầy tơ máu. Đột nhiên, hắn quỳ sập xuống, hét lên một tiếng tràn đầy đau đớn rồi xé đi cái áo nhuộm đầy máu trước ngực mình. Hắn, thật sự không thể chịu nổi nữa, Lạc Vô Song, tôi cần em 4 người đàn ông vạm vỡ trân trân đứng nhìn khung cảnh đầy thương tâm trước mắt này. “ Lão đại “ Bọn hắn chẳng lẽ không thể làm gì cho lão đại sao? Không, không được. Bọn hắn không thể chịu thêm k*ch th*ch như vậy nữa. Lạc Vô Song, bọn hắn phải đi tìm… “ Cái này, cái này, tôi...tôi “Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Vô Song được phủ bởi màu đỏ dị thường. Cô ấp úng không biết phải nói như thế nào cho tốt. Cứ mở miệng ra là cắn trúng lưỡi của mình, khiến cho cô cau mày nhăn nhó” Vô Song, lâu quá là không tốt đâu “Ý của anh rõ rành rành như mặt trời ban trưa: Tôi lạnh lắm rồi, em mau mau đưa đồ cho tôi đi.Thầm chửi mấy trăm lần sư tổ nhà Diễm Kì cô mới hạ quyết tâm đi vào. Cô đây chỉ đưa khăn tắm cho hắn thôi rồi ra ngay, đây là bất đắc dĩ, bất đắc dĩ a” Cạnh “Cánh cửa không khóa nhanh chóng được cô mở ra, mang trong mình trái tim đập liên hồi, Lạc Vô Song cắn răng đưa chiếc khăn tắm vào trong phòng.1 giây... 2 giây... 3 giây... Trôi qua, chiếc khăn tắm trong tay cô vẫn không được lấy ra, giọng nói khàn khàn bất lực đầy ủy khuất vang lên:” Vô Song, tay tôi ngắn lắm, không với được “CMN, Diễm Kì, anh đang chơi tôi đấy à. Tay anh mà ngắn sao?” Em hãy mang vào cho tôi đi “Con mẹ anh, nếu đây không phải nhà anh, không phải anh là người cứu tôi, tôi liền một phát g**t ch*t anh. Trong đầu vì tức giận, Lạc Vô Song không hề nghĩ ngợi liền xông vào trong. Anh muốn tôi xem sao? Được, tôi sẽ xem chết anh” Bụp “Lạc Vô Song đã trượt chân thành công và không may khuôn mặt cũng đập luôn vào khuôn ngực rắn chắc của anh. Mẹ kiếp, đau chết cô rồi!!!” Vô Song, không ngờ em yêu thương tôi tới mức muốn ngã vào lòng tôi a “Câu nói này đả kích nặng nề đến Lạc Vô Song, cô không tự chủ được mà vùng ra khỏi bàn tay đang kẹp chặt lấy người mình kia. Ngẩng đầu lên mắng lớn:” Anh điên sao? Tôi mà yêu... thương... anh “Giọng nói của cô dần nhỏ đi, một dòng nước cứ thế chảy từ mũi cô xuống. Giọng nói pha chút trêu ghẹo của anh vang lên:” Vô Song, hóa ra em chính là một sắc nữ “
“ Cái này, cái này, tôi...tôi “
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Vô Song được phủ bởi màu đỏ dị thường. Cô ấp úng không biết phải nói như thế nào cho tốt. Cứ mở miệng ra là cắn
trúng lưỡi của mình, khiến cho cô cau mày nhăn nhó
” Vô Song, lâu quá là không tốt đâu “
Ý của anh rõ rành rành như mặt trời ban trưa: Tôi lạnh lắm rồi, em mau mau đưa đồ cho tôi đi.
Thầm chửi mấy trăm lần sư tổ nhà Diễm Kì cô mới hạ quyết tâm đi vào. Cô đây
chỉ đưa khăn tắm cho hắn thôi rồi ra ngay, đây là bất đắc dĩ, bất đắc dĩ a
” Cạnh “
Cánh cửa không khóa nhanh chóng được cô mở
ra, mang trong mình trái tim đập liên hồi, Lạc Vô Song cắn răng đưa
chiếc khăn tắm vào trong phòng.
1 giây... 2 giây... 3 giây... Trôi qua, chiếc khăn tắm trong tay cô vẫn không được lấy ra, giọng nói
khàn khàn bất lực đầy ủy khuất vang lên:
” Vô Song, tay tôi ngắn lắm, không với được “
CMN, Diễm Kì, anh đang chơi tôi đấy à. Tay anh mà ngắn sao?
” Em hãy mang vào cho tôi đi “
Con mẹ anh, nếu đây không phải nhà anh, không phải anh là người cứu tôi,
tôi liền một phát g**t ch*t anh. Trong đầu vì tức giận, Lạc Vô Song
không hề nghĩ ngợi liền xông vào trong. Anh muốn tôi xem sao? Được, tôi
sẽ xem chết anh
” Bụp “
Lạc Vô Song đã trượt chân
thành công và không may khuôn mặt cũng đập luôn vào khuôn ngực rắn chắc
của anh. Mẹ kiếp, đau chết cô rồi!!!
” Vô Song, không ngờ em yêu thương tôi tới mức muốn ngã vào lòng tôi a “
Câu nói này đả kích nặng nề đến Lạc Vô Song, cô không tự chủ được mà vùng
ra khỏi bàn tay đang kẹp chặt lấy người mình kia. Ngẩng đầu lên mắng lớn:
” Anh điên sao? Tôi mà yêu... thương... anh “
Giọng nói của cô dần nhỏ đi, một dòng nước cứ thế chảy từ mũi cô xuống. Giọng nói pha chút trêu ghẹo của anh vang lên:
” Vô Song, hóa ra em chính là một sắc nữ “
Căn Bệnh Mang Tên EmTác giả: Nam phụ bệnh hoạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcBóng tối dần ập đến, thứ ánh sáng dịu nhẹ của mặt trăng dần bị che lấp đi, nhường đường cho màu đỏ tươi kia xuất hiện Phía xa xa, tiếng hét, gầm gừ man rợ vang lên. Tiếng dây xích lộp bộp như ẩn như hiện làm lòng người càng thêm sợ hãi. Trong căn phòng lạnh lẽo tối tăm kia có một người đàn ông đau đớn vật vã ở đó. Chân tay hắn đều bị khóa chặt lại bằng xích sắt, cổ tay hắn chi chít những vết thương mang theo mùi máu tanh và màu đỏ tươi. Mang theo nỗi thống khổ ngập tràn, hắn hét lên như một con dã thú, gân xanh nổi lên trên chiếc cổ trắng, đôi mắt hắn vằn đầy tơ máu. Đột nhiên, hắn quỳ sập xuống, hét lên một tiếng tràn đầy đau đớn rồi xé đi cái áo nhuộm đầy máu trước ngực mình. Hắn, thật sự không thể chịu nổi nữa, Lạc Vô Song, tôi cần em 4 người đàn ông vạm vỡ trân trân đứng nhìn khung cảnh đầy thương tâm trước mắt này. “ Lão đại “ Bọn hắn chẳng lẽ không thể làm gì cho lão đại sao? Không, không được. Bọn hắn không thể chịu thêm k*ch th*ch như vậy nữa. Lạc Vô Song, bọn hắn phải đi tìm… “ Cái này, cái này, tôi...tôi “Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Vô Song được phủ bởi màu đỏ dị thường. Cô ấp úng không biết phải nói như thế nào cho tốt. Cứ mở miệng ra là cắn trúng lưỡi của mình, khiến cho cô cau mày nhăn nhó” Vô Song, lâu quá là không tốt đâu “Ý của anh rõ rành rành như mặt trời ban trưa: Tôi lạnh lắm rồi, em mau mau đưa đồ cho tôi đi.Thầm chửi mấy trăm lần sư tổ nhà Diễm Kì cô mới hạ quyết tâm đi vào. Cô đây chỉ đưa khăn tắm cho hắn thôi rồi ra ngay, đây là bất đắc dĩ, bất đắc dĩ a” Cạnh “Cánh cửa không khóa nhanh chóng được cô mở ra, mang trong mình trái tim đập liên hồi, Lạc Vô Song cắn răng đưa chiếc khăn tắm vào trong phòng.1 giây... 2 giây... 3 giây... Trôi qua, chiếc khăn tắm trong tay cô vẫn không được lấy ra, giọng nói khàn khàn bất lực đầy ủy khuất vang lên:” Vô Song, tay tôi ngắn lắm, không với được “CMN, Diễm Kì, anh đang chơi tôi đấy à. Tay anh mà ngắn sao?” Em hãy mang vào cho tôi đi “Con mẹ anh, nếu đây không phải nhà anh, không phải anh là người cứu tôi, tôi liền một phát g**t ch*t anh. Trong đầu vì tức giận, Lạc Vô Song không hề nghĩ ngợi liền xông vào trong. Anh muốn tôi xem sao? Được, tôi sẽ xem chết anh” Bụp “Lạc Vô Song đã trượt chân thành công và không may khuôn mặt cũng đập luôn vào khuôn ngực rắn chắc của anh. Mẹ kiếp, đau chết cô rồi!!!” Vô Song, không ngờ em yêu thương tôi tới mức muốn ngã vào lòng tôi a “Câu nói này đả kích nặng nề đến Lạc Vô Song, cô không tự chủ được mà vùng ra khỏi bàn tay đang kẹp chặt lấy người mình kia. Ngẩng đầu lên mắng lớn:” Anh điên sao? Tôi mà yêu... thương... anh “Giọng nói của cô dần nhỏ đi, một dòng nước cứ thế chảy từ mũi cô xuống. Giọng nói pha chút trêu ghẹo của anh vang lên:” Vô Song, hóa ra em chính là một sắc nữ “