Bóng tối dần ập đến, thứ ánh sáng dịu nhẹ của mặt trăng dần bị che lấp đi, nhường đường cho màu đỏ tươi kia xuất hiện Phía xa xa, tiếng hét, gầm gừ man rợ vang lên. Tiếng dây xích lộp bộp như ẩn như hiện làm lòng người càng thêm sợ hãi. Trong căn phòng lạnh lẽo tối tăm kia có một người đàn ông đau đớn vật vã ở đó. Chân tay hắn đều bị khóa chặt lại bằng xích sắt, cổ tay hắn chi chít những vết thương mang theo mùi máu tanh và màu đỏ tươi. Mang theo nỗi thống khổ ngập tràn, hắn hét lên như một con dã thú, gân xanh nổi lên trên chiếc cổ trắng, đôi mắt hắn vằn đầy tơ máu. Đột nhiên, hắn quỳ sập xuống, hét lên một tiếng tràn đầy đau đớn rồi xé đi cái áo nhuộm đầy máu trước ngực mình. Hắn, thật sự không thể chịu nổi nữa, Lạc Vô Song, tôi cần em 4 người đàn ông vạm vỡ trân trân đứng nhìn khung cảnh đầy thương tâm trước mắt này. “ Lão đại “ Bọn hắn chẳng lẽ không thể làm gì cho lão đại sao? Không, không được. Bọn hắn không thể chịu thêm k*ch th*ch như vậy nữa. Lạc Vô Song, bọn hắn phải đi tìm…

Chương 7: Tắm uyên ương? (1)

Căn Bệnh Mang Tên EmTác giả: Nam phụ bệnh hoạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcBóng tối dần ập đến, thứ ánh sáng dịu nhẹ của mặt trăng dần bị che lấp đi, nhường đường cho màu đỏ tươi kia xuất hiện Phía xa xa, tiếng hét, gầm gừ man rợ vang lên. Tiếng dây xích lộp bộp như ẩn như hiện làm lòng người càng thêm sợ hãi. Trong căn phòng lạnh lẽo tối tăm kia có một người đàn ông đau đớn vật vã ở đó. Chân tay hắn đều bị khóa chặt lại bằng xích sắt, cổ tay hắn chi chít những vết thương mang theo mùi máu tanh và màu đỏ tươi. Mang theo nỗi thống khổ ngập tràn, hắn hét lên như một con dã thú, gân xanh nổi lên trên chiếc cổ trắng, đôi mắt hắn vằn đầy tơ máu. Đột nhiên, hắn quỳ sập xuống, hét lên một tiếng tràn đầy đau đớn rồi xé đi cái áo nhuộm đầy máu trước ngực mình. Hắn, thật sự không thể chịu nổi nữa, Lạc Vô Song, tôi cần em 4 người đàn ông vạm vỡ trân trân đứng nhìn khung cảnh đầy thương tâm trước mắt này. “ Lão đại “ Bọn hắn chẳng lẽ không thể làm gì cho lão đại sao? Không, không được. Bọn hắn không thể chịu thêm k*ch th*ch như vậy nữa. Lạc Vô Song, bọn hắn phải đi tìm… Anh... anh, nếu không phải anh là người đã cứu sống tôi thì tôi đã một phát g**t ch*t anh “Lạc Vô Song ôm lấy miệng mình, hàng nước mắt lăn dài trên má. Tên đàn ông đáng ghét này, cô ghét hắn, ghét hắn huhuhuhu” Vô Song, tôi nói sai rồi, em đừng khóc nữa “Lạc Vô Song thấy bộ dáng khua tay múa chân của anh, nhịn không được khóc càng lớn hơn. Cô muốn cho anh biết sự lợi hại của cô, sự lợi hại của những giọt nước mắt thần thánh của phụ nữ.Còn bên kia, Diễm Kì bối rối, anh không thể tưởng tượng nổi là cô sẽ khóc, nhìn những giọt nước mắt đã thấm đẫm đôi mắt của cô, hắn thật đau lòng muốn chết. Ôi, ôi hắn phải làm sao đây a???” Hahaha, Diễm Kì, bộ dạng của anh trông thật tức cười, tôi... tôi “Hàm răng cắn chặt lấy môi, Diễm Kì cảm thấy đầu mình sắp bốc khói đến nơi rồi. Người phụ nữ này vậy mà gạt anh” Diễm Kì, tôi nói cho anh biết, thật sự là tôi muốn một phát đạp chết anh, anh... vậy vậy mà lại bảo tôi là sắc nữ, nếu nếu như anh không phải ân nhân cứu mạng tôi, thì tôi sẽ g**t ch*t anh “Ân nhân cứu mang cô? Không phải chứ? Anh mà lại là người tốt thế chắc, có lẽ nếu như ai đó bị làm sao anh cũng sẽ chỉ cắn răng cứu người phụ nữ ồn ào trước mắt này thôi, còn những người khác??? Hừ, thật nằm mơ giữa ban ngày” Em nói tôi là tôi cứu em? “” Đúng vậy, chẳng lẽ không phải sao? Trong tiểu thuyết ngôn tình không phải là nam chính cũng gặp nữ chính trong lúc hoạn nạn rồi anh hùng cứu mĩ nhân sao? Sau đó anh ta liền nói là: Em định phủi mông bỏ chạy sao? Em hãy nhớ rằng tôi là người đã cứu mạng em. Từ từ, từ từ đã nếu như sự thật là như vậy thì chẳng lẽ anh cứu tôi từ chỗ chết ra vì anh yêu tôi sao? Không, không được, tôi không thể lấy thân báo đáp anh, hay, hay là vì lòng tự trọng của chính mình nên nên anh không dám nói ra tôi là ân nhân của anh, là người đã cứu sống anh, mà thay vào đó nói rằng anh cứu tôi. “Diễm Kì bày ra một bộ mặt thốn không thể thốn hơn mà nhìn chằm chằm Lạc Vô Song, anh thật sự muốn b*p ch*t người phụ nữ này để xem thử trong não cô có gì, kiểu suy luận “ logic “ này thật là... cái gì mà nam chính vì yêu nữ chính, à mà có lẽ là đúng, anh cũng là vì yêu cô nên mới có lòng giúp cô thoát khỏi vị hôn phu cạn bã kia, còn từ nam - nữ chính này, anh thích.” Có phải anh cảm thấy tôi rất thông minh không? Ôi thôi, anh không cần phải khen tôi đâu, tôi biết là mình thông minh từ bé mà haha “Diễm Kì: “...”Nhìn vẻ mặt đắc ý từ trên nhìn xuống của cô, môi anh hơi cong lên một đường cong hoàn mĩ, bàn tay rắn chắc lặng lẽ dơ lên, kèm theo đó là những giọt nước rơi xuống. Ôm lấy eo thon nhỏ của cô gái đang để linh hồn bay lên trời kia, kéo xuống.” Bùm “Cô trừng lớn đôi mắt của mình lên, khuôn mặt không thể tin nổi nhìn người đàn ông đang mỉm cười dịu dàng trước mắt kia. Vài lọn tóc ướt sũng dán chặt vào khuôn mặt tuấn tú mê người, v*m ng*c r*n ch*c không tì vết, anh nghiêng người tựa vào bồn tắm, nhìn cô.” Vô Song, em không cảm thấy là rất không công bằng khi đứng trong phòng tắm mà nói chuyện với người đàn ông tuấn tú mê người đang khỏa thân sao? Hôm nay tôi thật sự đã lỗ vốn rất nhiều nha, em đã nhìn hết của tôi rồi “Nói xong, đôi mắt còn hơi nhếch lên, bộ dạng cao ngạo nhìn b* ng*c cao vút bị thấm nước của cô. Mỉm cười một cách ái muội.

Anh... anh, nếu không phải anh là người đã cứu sống tôi thì tôi đã một phát g**t ch*t anh “

Lạc Vô Song ôm lấy miệng mình, hàng nước mắt lăn dài trên má. Tên đàn ông đáng ghét này, cô ghét hắn, ghét hắn huhuhuhu

” Vô Song, tôi nói sai rồi, em đừng khóc nữa “

Lạc Vô Song thấy bộ dáng khua tay múa chân của anh, nhịn không được khóc
càng lớn hơn. Cô muốn cho anh biết sự lợi hại của cô, sự lợi hại của
những giọt nước mắt thần thánh của phụ nữ.

Còn bên kia, Diễm
Kì bối rối, anh không thể tưởng tượng nổi là cô sẽ khóc, nhìn những giọt nước mắt đã thấm đẫm đôi mắt của cô, hắn thật đau lòng muốn chết. Ôi,
ôi hắn phải làm sao đây a???

” Hahaha, Diễm Kì, bộ dạng của anh trông thật tức cười, tôi... tôi “

Hàm răng cắn chặt lấy môi, Diễm Kì cảm thấy đầu mình sắp bốc khói đến nơi rồi. Người phụ nữ này vậy mà gạt anh

” Diễm Kì, tôi nói cho anh biết, thật sự là tôi muốn một phát đạp chết
anh, anh... vậy vậy mà lại bảo tôi là sắc nữ, nếu nếu như anh không phải ân nhân cứu mạng tôi, thì tôi sẽ g**t ch*t anh “

Ân nhân cứu
mang cô? Không phải chứ? Anh mà lại là người tốt thế chắc, có lẽ nếu như ai đó bị làm sao anh cũng sẽ chỉ cắn răng cứu người phụ nữ ồn ào trước
mắt này thôi, còn những người khác??? Hừ, thật nằm mơ giữa ban ngày

” Em nói tôi là tôi cứu em? “

” Đúng vậy, chẳng lẽ không phải sao? Trong tiểu thuyết ngôn tình không
phải là nam chính cũng gặp nữ chính trong lúc hoạn nạn rồi anh hùng cứu
mĩ nhân sao? Sau đó anh ta liền nói là: Em định phủi mông bỏ chạy sao? Em hãy nhớ rằng tôi là người đã cứu mạng em. Từ từ, từ từ đã nếu như sự thật là như vậy thì chẳng lẽ anh cứu tôi từ chỗ chết ra vì anh yêu tôi
sao? Không, không được, tôi không thể lấy thân báo đáp anh, hay, hay là
vì lòng tự trọng của chính mình nên nên anh không dám nói ra tôi là ân
nhân của anh, là người đã cứu sống anh, mà thay vào đó nói rằng anh cứu
tôi. “

Diễm Kì bày ra một bộ mặt thốn không thể thốn hơn mà
nhìn chằm chằm Lạc Vô Song, anh thật sự muốn b*p ch*t người phụ nữ này
để xem thử trong não cô có gì, kiểu suy luận “ logic “ này thật là...
cái gì mà nam chính vì yêu nữ chính, à mà có lẽ là đúng, anh cũng là vì
yêu cô nên mới có lòng giúp cô thoát khỏi vị hôn phu cạn bã kia, còn từ
nam - nữ chính này, anh thích.

” Có phải anh cảm thấy tôi rất
thông minh không? Ôi thôi, anh không cần phải khen tôi đâu, tôi biết là
mình thông minh từ bé mà haha “

Diễm Kì: “...”

Nhìn
vẻ mặt đắc ý từ trên nhìn xuống của cô, môi anh hơi cong lên một đường
cong hoàn mĩ, bàn tay rắn chắc lặng lẽ dơ lên, kèm theo đó là những giọt nước rơi xuống. Ôm lấy eo thon nhỏ của cô gái đang để linh hồn bay lên
trời kia, kéo xuống.

” Bùm “

Cô trừng lớn đôi mắt của
mình lên, khuôn mặt không thể tin nổi nhìn người đàn ông đang mỉm cười
dịu dàng trước mắt kia. Vài lọn tóc ướt sũng dán chặt vào khuôn mặt tuấn tú mê người, v*m ng*c r*n ch*c không tì vết, anh nghiêng người tựa vào
bồn tắm, nhìn cô.

” Vô Song, em không cảm thấy là rất không
công bằng khi đứng trong phòng tắm mà nói chuyện với người đàn ông tuấn
tú mê người đang khỏa thân sao? Hôm nay tôi thật sự đã lỗ vốn rất nhiều
nha, em đã nhìn hết của tôi rồi “

Nói xong, đôi mắt còn hơi nhếch lên, bộ dạng cao ngạo nhìn b* ng*c cao vút bị thấm nước của cô. Mỉm cười một cách ái muội.

Căn Bệnh Mang Tên EmTác giả: Nam phụ bệnh hoạnTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcBóng tối dần ập đến, thứ ánh sáng dịu nhẹ của mặt trăng dần bị che lấp đi, nhường đường cho màu đỏ tươi kia xuất hiện Phía xa xa, tiếng hét, gầm gừ man rợ vang lên. Tiếng dây xích lộp bộp như ẩn như hiện làm lòng người càng thêm sợ hãi. Trong căn phòng lạnh lẽo tối tăm kia có một người đàn ông đau đớn vật vã ở đó. Chân tay hắn đều bị khóa chặt lại bằng xích sắt, cổ tay hắn chi chít những vết thương mang theo mùi máu tanh và màu đỏ tươi. Mang theo nỗi thống khổ ngập tràn, hắn hét lên như một con dã thú, gân xanh nổi lên trên chiếc cổ trắng, đôi mắt hắn vằn đầy tơ máu. Đột nhiên, hắn quỳ sập xuống, hét lên một tiếng tràn đầy đau đớn rồi xé đi cái áo nhuộm đầy máu trước ngực mình. Hắn, thật sự không thể chịu nổi nữa, Lạc Vô Song, tôi cần em 4 người đàn ông vạm vỡ trân trân đứng nhìn khung cảnh đầy thương tâm trước mắt này. “ Lão đại “ Bọn hắn chẳng lẽ không thể làm gì cho lão đại sao? Không, không được. Bọn hắn không thể chịu thêm k*ch th*ch như vậy nữa. Lạc Vô Song, bọn hắn phải đi tìm… Anh... anh, nếu không phải anh là người đã cứu sống tôi thì tôi đã một phát g**t ch*t anh “Lạc Vô Song ôm lấy miệng mình, hàng nước mắt lăn dài trên má. Tên đàn ông đáng ghét này, cô ghét hắn, ghét hắn huhuhuhu” Vô Song, tôi nói sai rồi, em đừng khóc nữa “Lạc Vô Song thấy bộ dáng khua tay múa chân của anh, nhịn không được khóc càng lớn hơn. Cô muốn cho anh biết sự lợi hại của cô, sự lợi hại của những giọt nước mắt thần thánh của phụ nữ.Còn bên kia, Diễm Kì bối rối, anh không thể tưởng tượng nổi là cô sẽ khóc, nhìn những giọt nước mắt đã thấm đẫm đôi mắt của cô, hắn thật đau lòng muốn chết. Ôi, ôi hắn phải làm sao đây a???” Hahaha, Diễm Kì, bộ dạng của anh trông thật tức cười, tôi... tôi “Hàm răng cắn chặt lấy môi, Diễm Kì cảm thấy đầu mình sắp bốc khói đến nơi rồi. Người phụ nữ này vậy mà gạt anh” Diễm Kì, tôi nói cho anh biết, thật sự là tôi muốn một phát đạp chết anh, anh... vậy vậy mà lại bảo tôi là sắc nữ, nếu nếu như anh không phải ân nhân cứu mạng tôi, thì tôi sẽ g**t ch*t anh “Ân nhân cứu mang cô? Không phải chứ? Anh mà lại là người tốt thế chắc, có lẽ nếu như ai đó bị làm sao anh cũng sẽ chỉ cắn răng cứu người phụ nữ ồn ào trước mắt này thôi, còn những người khác??? Hừ, thật nằm mơ giữa ban ngày” Em nói tôi là tôi cứu em? “” Đúng vậy, chẳng lẽ không phải sao? Trong tiểu thuyết ngôn tình không phải là nam chính cũng gặp nữ chính trong lúc hoạn nạn rồi anh hùng cứu mĩ nhân sao? Sau đó anh ta liền nói là: Em định phủi mông bỏ chạy sao? Em hãy nhớ rằng tôi là người đã cứu mạng em. Từ từ, từ từ đã nếu như sự thật là như vậy thì chẳng lẽ anh cứu tôi từ chỗ chết ra vì anh yêu tôi sao? Không, không được, tôi không thể lấy thân báo đáp anh, hay, hay là vì lòng tự trọng của chính mình nên nên anh không dám nói ra tôi là ân nhân của anh, là người đã cứu sống anh, mà thay vào đó nói rằng anh cứu tôi. “Diễm Kì bày ra một bộ mặt thốn không thể thốn hơn mà nhìn chằm chằm Lạc Vô Song, anh thật sự muốn b*p ch*t người phụ nữ này để xem thử trong não cô có gì, kiểu suy luận “ logic “ này thật là... cái gì mà nam chính vì yêu nữ chính, à mà có lẽ là đúng, anh cũng là vì yêu cô nên mới có lòng giúp cô thoát khỏi vị hôn phu cạn bã kia, còn từ nam - nữ chính này, anh thích.” Có phải anh cảm thấy tôi rất thông minh không? Ôi thôi, anh không cần phải khen tôi đâu, tôi biết là mình thông minh từ bé mà haha “Diễm Kì: “...”Nhìn vẻ mặt đắc ý từ trên nhìn xuống của cô, môi anh hơi cong lên một đường cong hoàn mĩ, bàn tay rắn chắc lặng lẽ dơ lên, kèm theo đó là những giọt nước rơi xuống. Ôm lấy eo thon nhỏ của cô gái đang để linh hồn bay lên trời kia, kéo xuống.” Bùm “Cô trừng lớn đôi mắt của mình lên, khuôn mặt không thể tin nổi nhìn người đàn ông đang mỉm cười dịu dàng trước mắt kia. Vài lọn tóc ướt sũng dán chặt vào khuôn mặt tuấn tú mê người, v*m ng*c r*n ch*c không tì vết, anh nghiêng người tựa vào bồn tắm, nhìn cô.” Vô Song, em không cảm thấy là rất không công bằng khi đứng trong phòng tắm mà nói chuyện với người đàn ông tuấn tú mê người đang khỏa thân sao? Hôm nay tôi thật sự đã lỗ vốn rất nhiều nha, em đã nhìn hết của tôi rồi “Nói xong, đôi mắt còn hơi nhếch lên, bộ dạng cao ngạo nhìn b* ng*c cao vút bị thấm nước của cô. Mỉm cười một cách ái muội.

Chương 7: Tắm uyên ương? (1)