Tác giả:

Tôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không…

Chương 4: Yêu thích

Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Mạch Dịch xưa này đều là người thích truy cứu đến cùng.Điều ấy tôi không là gì, nhưng mà lần này cậu ấy không hỏi nhiều.Chuyện này thật sự làm tôi bất an.Điện thoại để ở đầu giường, hôm qua đã xóa sạch tin nhắn ở trong hôm nay phát hiện lại có tin nhắn mới.Số điện thoại của Hứa TiêuEm chỉ nói ngắn gọn:” Hai giờ chiều nay, đến với em nhé?”Tôi lảo đảo bước vào gian phòng, ngẩng đầu nhìn thấy Mạch Dịch.…Thú thật là tôi bị dọa cho hoảng sợ.Tôi hỏi: “Em không đi làm sao?” đồng thời tôi cũng tỉnh táo hẳn sau cơn uể oải.Cậu lắc đầu, dẫn tôi đến phòng ăn, vừa xới cơm vừa nói: “Hôm nay nghỉ.”Tôi uống nước rồi mỉm cười: “Chỉ nghỉ hôm nay sao?”Cậu cong khóe mắt mỉm cười, nhưng không biết trong lòng có vui hay không: “Cũng không lâu lắm, chỉ nghỉ khoảng một tuần.” Nói xong cậu nhìn tôi, sâu trong ánh mắt là vẻ chờ mong: “Anh đi với em được không?” Giọng nói êm như ru nhưng nghe thật buồn.Trái tim tôi nhói đau….Sau khi cơm nước tôi thừa dịp Mạnh Dịch rửa bát, liền nhắn tin trả lời Hứa Tiêu: “Không được, anh có việc bận rồi.”Nếu như chiều nay tôi ra ngoài, chắc chắn hy vọng của cùng của Mạnh Dịch cũng bị bóp nghẹn.Giờ nhìn thẳng vào cậu ấy cũng thật khó khăn với tôi.

Mạch Dịch xưa này đều là người thích truy cứu đến cùng.

Điều ấy tôi không là gì, nhưng mà lần này cậu ấy không hỏi nhiều.

Chuyện này thật sự làm tôi bất an.

Điện thoại để ở đầu giường, hôm qua đã xóa sạch tin nhắn ở trong hôm nay phát hiện lại có tin nhắn mới.

Số điện thoại của Hứa Tiêu

Em chỉ nói ngắn gọn:” Hai giờ chiều nay, đến với em nhé?”

Tôi lảo đảo bước vào gian phòng, ngẩng đầu nhìn thấy Mạch Dịch.

…Thú thật là tôi bị dọa cho hoảng sợ.

Tôi hỏi: “Em không đi làm sao?” đồng thời tôi cũng tỉnh táo hẳn sau cơn uể oải.

Cậu lắc đầu, dẫn tôi đến phòng ăn, vừa xới cơm vừa nói: “Hôm nay nghỉ.”

Tôi uống nước rồi mỉm cười: “Chỉ nghỉ hôm nay sao?”

Cậu cong khóe mắt mỉm cười, nhưng không biết trong lòng có vui hay không: “Cũng không lâu lắm, chỉ nghỉ khoảng một tuần.” Nói xong cậu nhìn tôi, sâu trong ánh mắt là vẻ chờ mong: “Anh đi với em được không?” Giọng nói êm như ru nhưng nghe thật buồn.

Trái tim tôi nhói đau

….

Sau khi cơm nước tôi thừa dịp Mạnh Dịch rửa bát, liền nhắn tin trả lời Hứa Tiêu: “Không được, anh có việc bận rồi.”

Nếu như chiều nay tôi ra ngoài, chắc chắn hy vọng của cùng của Mạnh Dịch cũng bị bóp nghẹn.

Giờ nhìn thẳng vào cậu ấy cũng thật khó khăn với tôi.

Cái Gọi Là Tâm SựTác giả: Lạc Hà Văn NhiTruyện Đam MỹTôi yêu Mạnh Dịch Đã từ rất lâu rồi, cho tới tận bây giờ Dưới ánh đèn phòng, tôi âu yếm da thịt Hứa Tiêu, giờ đã là mười một giờ, bóng đêm chiếm lĩnh không gian. Em quyến rũ tôi, để tôi khám phá thân thể em mà gương mặt vẫn cứ ngượng ngùng. Ánh đèn làm tôi nhìn rõ gương mặt em, em hỏi tôi: “Anh phải về sao?” Tôi nháy mắt với em: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại đầu đường xó chợ.” Hứa Tiêu nhìn chằm chằm tôi, hơi hé miệng: “Cần gì phải về? Ở đây ngủ với em không được sao?” Em chậm rãi nói. Tôi xoa đầu em. Cũng may là em không quá cao nên tôi mới có thể làm động tác ấy. Đôi môi cong lên thành nụ cười hiền, tôi đáp: “Làm sao được, anh phải về rồi, không sợ ba mẹ về nhìn thấy rồi mắng em sao?” Quan trọng nhất là tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi *** quá độ. Hứa Tiếu nghe tôi nói, môi mím lại rồi cất tiếng: “Nhà em hôm nay không có ai.” Vậy sao, không có ai ư…. Tôi vừa mặc lại quần áo, vừa nói: “Ba mẹ em đâu? Đi công tác rồi sao? Trùng hợp thật, ba mẹ anh cũng đang đi công tác.” Em đáp: “Không… Mạch Dịch xưa này đều là người thích truy cứu đến cùng.Điều ấy tôi không là gì, nhưng mà lần này cậu ấy không hỏi nhiều.Chuyện này thật sự làm tôi bất an.Điện thoại để ở đầu giường, hôm qua đã xóa sạch tin nhắn ở trong hôm nay phát hiện lại có tin nhắn mới.Số điện thoại của Hứa TiêuEm chỉ nói ngắn gọn:” Hai giờ chiều nay, đến với em nhé?”Tôi lảo đảo bước vào gian phòng, ngẩng đầu nhìn thấy Mạch Dịch.…Thú thật là tôi bị dọa cho hoảng sợ.Tôi hỏi: “Em không đi làm sao?” đồng thời tôi cũng tỉnh táo hẳn sau cơn uể oải.Cậu lắc đầu, dẫn tôi đến phòng ăn, vừa xới cơm vừa nói: “Hôm nay nghỉ.”Tôi uống nước rồi mỉm cười: “Chỉ nghỉ hôm nay sao?”Cậu cong khóe mắt mỉm cười, nhưng không biết trong lòng có vui hay không: “Cũng không lâu lắm, chỉ nghỉ khoảng một tuần.” Nói xong cậu nhìn tôi, sâu trong ánh mắt là vẻ chờ mong: “Anh đi với em được không?” Giọng nói êm như ru nhưng nghe thật buồn.Trái tim tôi nhói đau….Sau khi cơm nước tôi thừa dịp Mạnh Dịch rửa bát, liền nhắn tin trả lời Hứa Tiêu: “Không được, anh có việc bận rồi.”Nếu như chiều nay tôi ra ngoài, chắc chắn hy vọng của cùng của Mạnh Dịch cũng bị bóp nghẹn.Giờ nhìn thẳng vào cậu ấy cũng thật khó khăn với tôi.

Chương 4: Yêu thích