Tác giả:

Có người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón…

Chương 111

Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Đã qua thật lâu mà Bạch Tiểu Trì vẫn còn th* d*c.Điền Đạt Đan đưa cho một chai nước uống: “Nhìn không ra cậu rất có can đảm nhé. Thật đẹp trai.”Bạch Tiểu Trì nhận đồ uống: “Trước đó anh xử lý tên chủ nhà trọ kia cũng rất đẹp trai.”“Cảm ơn cậu ra mặt giúp tôi, ngay cả câu thích đàn ông thế này cũng nói ra ngoài được.” Điền Đạt Đan vỗ vai hắn: “Lần này xem như tôi nợ cậu.”Bạch Tiểu Trì há há miệng.Cuối cùng vẫn nuốt lời muốn nói vào: “Làm gì có nợ với không nợ. Nếu nói nợ thì vẫn là tôi đã làm mất công việc của anh rồi, anh có hận tôi không?”Điền Đạt Đan cúi đầu cười một tràng.“Bạch Tiểu Trì.”“Sao?”“Bây giờ cậu mất việc, có hối hận chưa?”“Hối hận?” Bạch Tiểu Trì mạnh mẽ tỏ ra đẹp trai: “Ông đây đã sớm muốn nghỉ rồi.”“Sau này có một khoảng thời gian là tìm việc, ăn bữa trước không có bữa sau… Cậu không hối hận?”“Chậc, ai hối hận người đó làm cháu.”Điền Đạt Đan chọc hắn: “Quả trứng thêm vào bánh pancake mỗi ngày kia cũng không quan trọng?”Bạch Tiểu Trì giả vờ liếc Điền Đạt Đan một cái.Quả trứng gà kia vẫn rất quan trọng trong lòng Bạch Tiểu Trì.Nhưng chưa quan trọng bằng anh.

Đã qua thật lâu mà Bạch Tiểu Trì vẫn còn th* d*c.

Điền Đạt Đan đưa cho một chai nước uống: “Nhìn không ra cậu rất có can đảm nhé. Thật đẹp trai.”

Bạch Tiểu Trì nhận đồ uống: “Trước đó anh xử lý tên chủ nhà trọ kia cũng rất đẹp trai.”

“Cảm ơn cậu ra mặt giúp tôi, ngay cả câu thích đàn ông thế này cũng nói ra ngoài được.” Điền Đạt Đan vỗ vai hắn: “Lần này xem như tôi nợ cậu.”

Bạch Tiểu Trì há há miệng.

Cuối cùng vẫn nuốt lời muốn nói vào: “Làm gì có nợ với không nợ. Nếu nói nợ thì vẫn là tôi đã làm mất công việc của anh rồi, anh có hận tôi không?”

Điền Đạt Đan cúi đầu cười một tràng.

“Bạch Tiểu Trì.”

“Sao?”

“Bây giờ cậu mất việc, có hối hận chưa?”

“Hối hận?” Bạch Tiểu Trì mạnh mẽ tỏ ra đẹp trai: “Ông đây đã sớm muốn nghỉ rồi.”

“Sau này có một khoảng thời gian là tìm việc, ăn bữa trước không có bữa sau… Cậu không hối hận?”

“Chậc, ai hối hận người đó làm cháu.”

Điền Đạt Đan chọc hắn: “Quả trứng thêm vào bánh pancake mỗi ngày kia cũng không quan trọng?”

Bạch Tiểu Trì giả vờ liếc Điền Đạt Đan một cái.

Quả trứng gà kia vẫn rất quan trọng trong lòng Bạch Tiểu Trì.

Nhưng chưa quan trọng bằng anh.

Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Đã qua thật lâu mà Bạch Tiểu Trì vẫn còn th* d*c.Điền Đạt Đan đưa cho một chai nước uống: “Nhìn không ra cậu rất có can đảm nhé. Thật đẹp trai.”Bạch Tiểu Trì nhận đồ uống: “Trước đó anh xử lý tên chủ nhà trọ kia cũng rất đẹp trai.”“Cảm ơn cậu ra mặt giúp tôi, ngay cả câu thích đàn ông thế này cũng nói ra ngoài được.” Điền Đạt Đan vỗ vai hắn: “Lần này xem như tôi nợ cậu.”Bạch Tiểu Trì há há miệng.Cuối cùng vẫn nuốt lời muốn nói vào: “Làm gì có nợ với không nợ. Nếu nói nợ thì vẫn là tôi đã làm mất công việc của anh rồi, anh có hận tôi không?”Điền Đạt Đan cúi đầu cười một tràng.“Bạch Tiểu Trì.”“Sao?”“Bây giờ cậu mất việc, có hối hận chưa?”“Hối hận?” Bạch Tiểu Trì mạnh mẽ tỏ ra đẹp trai: “Ông đây đã sớm muốn nghỉ rồi.”“Sau này có một khoảng thời gian là tìm việc, ăn bữa trước không có bữa sau… Cậu không hối hận?”“Chậc, ai hối hận người đó làm cháu.”Điền Đạt Đan chọc hắn: “Quả trứng thêm vào bánh pancake mỗi ngày kia cũng không quan trọng?”Bạch Tiểu Trì giả vờ liếc Điền Đạt Đan một cái.Quả trứng gà kia vẫn rất quan trọng trong lòng Bạch Tiểu Trì.Nhưng chưa quan trọng bằng anh.

Chương 111