Có người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón…
Chương 112
Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Giờ con heo Bạch Tiểu Trì muốn đi vây quanh kia đang loanh quanh ở trên đường cái.Tiền thuê nhà cần đưa, điện nước không thể bỏ, tiền lương chưa có, Điền Đạt Đan cũng bị buộc vào đường cùng.Hiện tại chỉ cần có người cho gã tiền, để gã đi bày quán vỉa hè gã cũng đồng ý.Mà buôn bán nhỏ cũng đâu dễ làm. Mọi người nhìn chút từng quán từng quán bày trên con đường này, chẳng có cái nào không giả vở ra khí thế “Tôi chuyên nghiệp nhất”.Quán thứ nhất là của thầy tướng số, một ông cụ bày trên quầy tiền đồng la bàn, cạnh đó treo tấm bảng: “Đoán mệnh tổ truyền, bảo đảm linh.”Quán thứ hai là bán thuốc hoang dã, một ông chú bày trên quầy một đám cây mề đất hoang, bên cạnh treo bảng:”Chữa bệnh tổ truyền, thuốc đến bệnh hết.”Quầy thứ ba là dán màng điện thoại di động, một chàng trai treo một đống vỏ di dộng tự vỗ cán ở trên quầy, bên cạnh cũng treo bảng : “Dán màng tổ truyền, tuyệt không lên bọt”.Điền Đạt Đan cảm thấy một trận đau “trứng”.Gã chẳng có tay nghề gì tổ truyền.Gã đâu phải hai đời giàu có, tổ tiên cũng không phải quan to hiển vinh gì, làm méo gì có đồ gia truyền để lại cho gã.Gã chỉ có mấy cái nhiễm sắc thể gia truyền. Mà cái thứ không đáng tiền ấy gã muốn để lại cho Bạch Tiểu Trì.
Giờ con heo Bạch Tiểu Trì muốn đi vây quanh kia đang loanh quanh ở trên đường cái.
Tiền thuê nhà cần đưa, điện nước không thể bỏ, tiền lương chưa có, Điền Đạt Đan cũng bị buộc vào đường cùng.
Hiện tại chỉ cần có người cho gã tiền, để gã đi bày quán vỉa hè gã cũng đồng ý.
Mà buôn bán nhỏ cũng đâu dễ làm. Mọi người nhìn chút từng quán từng quán bày trên con đường này, chẳng có cái nào không giả vở ra khí thế “Tôi chuyên nghiệp nhất”.
Quán thứ nhất là của thầy tướng số, một ông cụ bày trên quầy tiền đồng la bàn, cạnh đó treo tấm bảng: “Đoán mệnh tổ truyền, bảo đảm linh.”
Quán thứ hai là bán thuốc hoang dã, một ông chú bày trên quầy một đám cây mề đất hoang, bên cạnh treo bảng:”Chữa bệnh tổ truyền, thuốc đến bệnh hết.”
Quầy thứ ba là dán màng điện thoại di động, một chàng trai treo một đống vỏ di dộng tự vỗ cán ở trên quầy, bên cạnh cũng treo bảng : “Dán màng tổ truyền, tuyệt không lên bọt”.
Điền Đạt Đan cảm thấy một trận đau “trứng”.
Gã chẳng có tay nghề gì tổ truyền.
Gã đâu phải hai đời giàu có, tổ tiên cũng không phải quan to hiển vinh gì, làm méo gì có đồ gia truyền để lại cho gã.
Gã chỉ có mấy cái nhiễm sắc thể gia truyền. Mà cái thứ không đáng tiền ấy gã muốn để lại cho Bạch Tiểu Trì.
Đi Trả Thù Xã Hội Sớm Muộn Phải Kết ThúcTác giả: Ngư CầuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Đoản VănCó người thích vẽ, có người thích hát, cũng có người thích trả thù xã hội. Ví dụ như Bạch Tiểu Trì. Dù sao trả thù xã hội là phương thức giải trí ít chi phí. Bạch Tiểu Trì chỉ cần một cái máy vi tính, một cái máy thu hình, và một đôi tất lưới kh*** g**, là có thể dễ dàng khiến một tên đàn ông không cứng nổi. Hắn chỉ cần mở một tài khoản hoạt động lâu năm, thay một cái ảnh chân dung mỹ nữ lộ ra nửa b* ng*c cùng với tên tài khoản muộn tao[1] lộ liễu, sau đấy tìm một thằng đàn ông cô đơn tịch mịch nửa đêm vẫn ở trên mạng, gõ ra một câu: “Anh đẹp trai, chat *** không?” Nếu như vậy mà còn chưa mắc câu thì chính là trò hài cả thiên hạ, cái “trứng” *** khắp thiên hạ rồi. Tiếp đó Bạch Tiểu Trì sẽ gặp kiệt bảo lẻ loi nhiều năm chỉ có tay phải làm bạn ở trên màn hình. Lúc này hắn chỉ cần cười xấu xa, lộ ra chân nhỏ đi tất lưới.Không cần phần mềm chỉnh ảnh, 10 đồng tiền freeship ảnh avatar chất lượng cao, làm mịn da các kiểu. Cả người Bạch Tiểu Trì nơi dễ nhìn nhất chính là đôi tay của hắn, ngón… Giờ con heo Bạch Tiểu Trì muốn đi vây quanh kia đang loanh quanh ở trên đường cái.Tiền thuê nhà cần đưa, điện nước không thể bỏ, tiền lương chưa có, Điền Đạt Đan cũng bị buộc vào đường cùng.Hiện tại chỉ cần có người cho gã tiền, để gã đi bày quán vỉa hè gã cũng đồng ý.Mà buôn bán nhỏ cũng đâu dễ làm. Mọi người nhìn chút từng quán từng quán bày trên con đường này, chẳng có cái nào không giả vở ra khí thế “Tôi chuyên nghiệp nhất”.Quán thứ nhất là của thầy tướng số, một ông cụ bày trên quầy tiền đồng la bàn, cạnh đó treo tấm bảng: “Đoán mệnh tổ truyền, bảo đảm linh.”Quán thứ hai là bán thuốc hoang dã, một ông chú bày trên quầy một đám cây mề đất hoang, bên cạnh treo bảng:”Chữa bệnh tổ truyền, thuốc đến bệnh hết.”Quầy thứ ba là dán màng điện thoại di động, một chàng trai treo một đống vỏ di dộng tự vỗ cán ở trên quầy, bên cạnh cũng treo bảng : “Dán màng tổ truyền, tuyệt không lên bọt”.Điền Đạt Đan cảm thấy một trận đau “trứng”.Gã chẳng có tay nghề gì tổ truyền.Gã đâu phải hai đời giàu có, tổ tiên cũng không phải quan to hiển vinh gì, làm méo gì có đồ gia truyền để lại cho gã.Gã chỉ có mấy cái nhiễm sắc thể gia truyền. Mà cái thứ không đáng tiền ấy gã muốn để lại cho Bạch Tiểu Trì.