Tác giả:

Đêm đen đến đáng sợ, thời tiết lại oi bức đến mức làm người ta có chút không thở nổi, không có một chút cảm giác mát mẻ, đột nhiên, phía đường chân trời, sấm sét ầm ầm, từng đạo ánh sáng chói mắt chiếu dài trên đất, cùng với đó là âm thanh vang ầm ầm của chớp, gió bão thổi mạnh lá cây va vào nhau, hết cơn gió này lại đến cơn gió khác theo sát nhau, bão táp tựa như diều đứt dây lao thẳng xuống đất, thực mãnh liệt, thực điên cuồng, khiến ban đêm càng trở nên dữ tợn, làm người hoảng sợ. Ở phía nam Xa Xích quốc, trong một rừng cây phong, dưới gốc cây đại thụ lớn phải cần đến hai người mới ôm hết, có một nữ tử tuyệt sắc mặc một thân hỉ bào đỏ thẫm rách rưới, chậm rãi bị bão táp đánh tỉnh, ngón tay chậm rãi cử động, mắt đẹp chậm rãi mở, vừa mở mắt lại phải nhắm mắt lại vì nước mưa quá lớn, để mặc mưa bão tàn sát bừa bãi. Lam Tử Duyệt giật giật thân mình đau nhức, toàn thân giống như bị xe nghiền qua, đặc biệt là eo, đau nhức dữ dội, trong lòng một mảnh mờ mịt, sao lại thế này? Cô chẳng qua…

Chương 29: Ngươi đã hiểu lầm

Thiên Tài Bảo Bảo, Mẫu Thân Thần YTác giả: Đa KỳTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐêm đen đến đáng sợ, thời tiết lại oi bức đến mức làm người ta có chút không thở nổi, không có một chút cảm giác mát mẻ, đột nhiên, phía đường chân trời, sấm sét ầm ầm, từng đạo ánh sáng chói mắt chiếu dài trên đất, cùng với đó là âm thanh vang ầm ầm của chớp, gió bão thổi mạnh lá cây va vào nhau, hết cơn gió này lại đến cơn gió khác theo sát nhau, bão táp tựa như diều đứt dây lao thẳng xuống đất, thực mãnh liệt, thực điên cuồng, khiến ban đêm càng trở nên dữ tợn, làm người hoảng sợ. Ở phía nam Xa Xích quốc, trong một rừng cây phong, dưới gốc cây đại thụ lớn phải cần đến hai người mới ôm hết, có một nữ tử tuyệt sắc mặc một thân hỉ bào đỏ thẫm rách rưới, chậm rãi bị bão táp đánh tỉnh, ngón tay chậm rãi cử động, mắt đẹp chậm rãi mở, vừa mở mắt lại phải nhắm mắt lại vì nước mưa quá lớn, để mặc mưa bão tàn sát bừa bãi. Lam Tử Duyệt giật giật thân mình đau nhức, toàn thân giống như bị xe nghiền qua, đặc biệt là eo, đau nhức dữ dội, trong lòng một mảnh mờ mịt, sao lại thế này? Cô chẳng qua… “Này! Ngươi, ngươi lại đem chiêu này ra đối phó Bổn thiếu chủ, ngươi đứng lại cho Bổn thiếu chủ, Bổn thiếu chủ quyết định không tìm ngươi tính sổ, Lam Dịch Dịch, ngươi đứng lại cho Bổn thiếu chủ, bằng không ta xin thề,  không tiếp tục mua đùi gà cho ngươi ăn, Lam Thành Thành, ngươi nếu như chạy, bổn công tử bảo đảm, tuyệt đối sẽ không sẽ dạy ngươi điều khiển lực tâm pháp.”“Thiếu chủ, đừng gọi nữa, gọi nữa cũng hết tác dụng, ba người mẹ con các nàng không nghe được.” Tùy tùng đuổi theo Niên Sùng c*̃ng không kịp thở ra nói, hắn thực sự là quá bội phục thiếu chủ nhà mình rồi, như thế nào lại đi yêu thích ba mẹ con các nàng? Dưới cái nhìn của hắn, không có gì tốt đẹp cả? Lam Mân Côi không hề có một chút ôn nhu của nữ nhân, nếu nói cái gì nhìn tạm được, chính là đôi huynh đệ đặc biệt kia được người ta yêu thích.“A…! A…!” Niên Bình Sùng quay về trên đường cái gào thét vài tiếng, phát tiết cơn giận của mình, người đi trên đường bị Niên Bình Sùng dọa sợ cho rằng hắn là người điên, mỗi người đều cách xa hắn mà đi.” Lam Mân Côi, ngươi chờ cho Bổn thiếu chủ? Bổn thiếu chủ nhất định sẽ đuổi kịp ngươi, đến thời điểm, xem Bổn thiếu chủ làm sao trừng trị ngươi.” Niên Bình Sùng thở phì phò quát.Lam Tử Thiên lúc này mới chú ý tướng mạo trên người nam tử, thân cao bảy thước, búi tóc đen vãn với ngọc Quan Trung, chặn ngang một cái trâm ngọc, cái trán cao, mắt sáng ngời, mũi cao, môi rất gợi cảm, ngọc thụ lâm phong, * thái độ lỗi lạc.“Này! Ngươi nhìn ta làm gì chứ?” Niên Bình Sùng hậu tri hậu giác cảm thấy Lam Tử Thiên nhìn hắn, lẽ nào vị này có sở thích đặc biệt? Lẽ nào hắn là nam nữ ăn sạch, Niên Bình Sùng tự tin sờ sờ chính gương mặt tuấn mỹ của mình, quay về phía Lam Tử Thiên cười đến có thâm ý khác.“Huynh đài, tại hạ không hề có ý tứ gì khác, chỉ là muốn biết huynh đài tìm vị cô nương kia làm gì mà thôi?” Lam Tử Thiên nho nhã lễ độ, chắp tay lễ hỏi, vẻ mặt khiêm tốn, làm cho người ta hảo cảm.“Cái gì cô nương? Nàng đã là mẹ hài tử, Bổn thiếu chủ nói cho ngươi biết, nàng chính là một người đàn bà chanh chua, căn bản không có một điểm dáng dấp nữ nhân ôn nhu, còn có? Nàng có hai đứa con trai thiên tài, yêu cầu tuyển cha đặc biệt cao, ngươi vẫn là lên đứng ở một bên đi! Bổn thiếu chủ vẫn đang đứng ở chỗ này?” Niên Bình Sùng đẩy Lam Tử Thiên một cái, xem Lam Tử Thiên trở thành kẻ địch, trong nháy mắt, Niên Bình Sùng biến sắc, nhìn Niên Bình Sùng vô cùng không vừa mắt, ngữ khí càng là không tốt.“A! Huynh đài, ngươi đã hiểu lầm, nàng là người thân của tại hạ, tại hạ chỉ muốn làm rõ giữa các ngươi có phải có hiểu lầm gì đó không thôi, cũng không hề có ý tứ gì khác.” Lam Tử Thiên không hề để ý sắc mặt Niên Bình Sùng, hắn biết nam tử này sẽ không làm thương tổn Duyệt Nhi, từ trong giọng nói của hắn đến có thể cảm giác được hắn hết sức bảo vệ Duyệt Nhi.“Người thân, ngươi là người thân gì của nàng, Bổn thiếu chủ làm sao không biết nàng còn có người thân?” Trong đầu Niên Bình Sùng nhìn Lam Tử Thiên, có chút không tin hỏi, sớm không đến muộn không đến lại đến đúng lúc này, làm sao lại gặp phải thân nhân của nàng ở đây?“Sau này huynh đài sẽ biết, bất quá bây giờ chúng ta có phải lên đi theo Duyệt Nhi không, đã muộn nhưng  vẫn đuổi kịp.” Lam Tử Thiên hảo tâm nhắc nhở, Duyệt Nhi, lần này trở về, ca ca nhất định sẽ bảo vệ ngươi thật tốt, sẽ không để cho ngươi bị thương tổn.“Ồ! Nha! Đi nhanh đi! Nàng lừa ta, rõ ràng nói xong rồi chúng ta cùng đi đại hội luyện đan, kết quả nàng thừa dịp Bổn thiếu chủ không để ý, liền mang theo hai tiểu tử bảo bối đi trước, thực sự là tức chết Bổn thiếu chủ.” Niên Bình Sùng vừa nhắc tới chuyện này liền tức giận, hai tay chống nạnh, có chút bộ dáng cà lơ phất phơ.

“Này! Ngươi, ngươi lại đem chiêu này ra đối phó Bổn thiếu chủ, ngươi đứng lại cho Bổn thiếu chủ, Bổn thiếu chủ quyết định không tìm ngươi tính sổ, Lam Dịch Dịch, ngươi đứng lại cho Bổn thiếu chủ, bằng không ta xin thề,  không tiếp tục mua đùi gà cho ngươi ăn, Lam Thành Thành, ngươi nếu như chạy, bổn công tử bảo đảm, tuyệt đối sẽ không sẽ dạy ngươi điều khiển lực tâm pháp.”

“Thiếu chủ, đừng gọi nữa, gọi nữa cũng hết tác dụng, ba người mẹ con các nàng không nghe được.” Tùy tùng đuổi theo Niên Sùng c*̃ng không kịp thở ra nói, hắn thực sự là quá bội phục thiếu chủ nhà mình rồi, như thế nào lại đi yêu thích ba mẹ con các nàng? Dưới cái nhìn của hắn, không có gì tốt đẹp cả? Lam Mân Côi không hề có một chút ôn nhu của nữ nhân, nếu nói cái gì nhìn tạm được, chính là đôi huynh đệ đặc biệt kia được người ta yêu thích.

“A…! A…!” Niên Bình Sùng quay về trên đường cái gào thét vài tiếng, phát tiết cơn giận của mình, người đi trên đường bị Niên Bình Sùng dọa sợ cho rằng hắn là người điên, mỗi người đều cách xa hắn mà đi.

” Lam Mân Côi, ngươi chờ cho Bổn thiếu chủ? Bổn thiếu chủ nhất định sẽ đuổi kịp ngươi, đến thời điểm, xem Bổn thiếu chủ làm sao trừng trị ngươi.” Niên Bình Sùng thở phì phò quát.

Lam Tử Thiên lúc này mới chú ý tướng mạo trên người nam tử, thân cao bảy thước, búi tóc đen vãn với ngọc Quan Trung, chặn ngang một cái trâm ngọc, cái trán cao, mắt sáng ngời, mũi cao, môi rất gợi cảm, ngọc thụ lâm phong, * thái độ lỗi lạc.

“Này! Ngươi nhìn ta làm gì chứ?” Niên Bình Sùng hậu tri hậu giác cảm thấy Lam Tử Thiên nhìn hắn, lẽ nào vị này có sở thích đặc biệt? Lẽ nào hắn là nam nữ ăn sạch, Niên Bình Sùng tự tin sờ sờ chính gương mặt tuấn mỹ của mình, quay về phía Lam Tử Thiên cười đến có thâm ý khác.

“Huynh đài, tại hạ không hề có ý tứ gì khác, chỉ là muốn biết huynh đài tìm vị cô nương kia làm gì mà thôi?” Lam Tử Thiên nho nhã lễ độ, chắp tay lễ hỏi, vẻ mặt khiêm tốn, làm cho người ta hảo cảm.

“Cái gì cô nương? Nàng đã là mẹ hài tử, Bổn thiếu chủ nói cho ngươi biết, nàng chính là một người đàn bà chanh chua, căn bản không có một điểm dáng dấp nữ nhân ôn nhu, còn có? Nàng có hai đứa con trai thiên tài, yêu cầu tuyển cha đặc biệt cao, ngươi vẫn là lên đứng ở một bên đi! Bổn thiếu chủ vẫn đang đứng ở chỗ này?” Niên Bình Sùng đẩy Lam Tử Thiên một cái, xem Lam Tử Thiên trở thành kẻ địch, trong nháy mắt, Niên Bình Sùng biến sắc, nhìn Niên Bình Sùng vô cùng không vừa mắt, ngữ khí càng là không tốt.

“A! Huynh đài, ngươi đã hiểu lầm, nàng là người thân của tại hạ, tại hạ chỉ muốn làm rõ giữa các ngươi có phải có hiểu lầm gì đó không thôi, cũng không hề có ý tứ gì khác.” Lam Tử Thiên không hề để ý sắc mặt Niên Bình Sùng, hắn biết nam tử này sẽ không làm thương tổn Duyệt Nhi, từ trong giọng nói của hắn đến có thể cảm giác được hắn hết sức bảo vệ Duyệt Nhi.

“Người thân, ngươi là người thân gì của nàng, Bổn thiếu chủ làm sao không biết nàng còn có người thân?” Trong đầu Niên Bình Sùng nhìn Lam Tử Thiên, có chút không tin hỏi, sớm không đến muộn không đến lại đến đúng lúc này, làm sao lại gặp phải thân nhân của nàng ở đây?

“Sau này huynh đài sẽ biết, bất quá bây giờ chúng ta có phải lên đi theo Duyệt Nhi không, đã muộn nhưng  vẫn đuổi kịp.” Lam Tử Thiên hảo tâm nhắc nhở, Duyệt Nhi, lần này trở về, ca ca nhất định sẽ bảo vệ ngươi thật tốt, sẽ không để cho ngươi bị thương tổn.

“Ồ! Nha! Đi nhanh đi! Nàng lừa ta, rõ ràng nói xong rồi chúng ta cùng đi đại hội luyện đan, kết quả nàng thừa dịp Bổn thiếu chủ không để ý, liền mang theo hai tiểu tử bảo bối đi trước, thực sự là tức chết Bổn thiếu chủ.” Niên Bình Sùng vừa nhắc tới chuyện này liền tức giận, hai tay chống nạnh, có chút bộ dáng cà lơ phất phơ.

Thiên Tài Bảo Bảo, Mẫu Thân Thần YTác giả: Đa KỳTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐêm đen đến đáng sợ, thời tiết lại oi bức đến mức làm người ta có chút không thở nổi, không có một chút cảm giác mát mẻ, đột nhiên, phía đường chân trời, sấm sét ầm ầm, từng đạo ánh sáng chói mắt chiếu dài trên đất, cùng với đó là âm thanh vang ầm ầm của chớp, gió bão thổi mạnh lá cây va vào nhau, hết cơn gió này lại đến cơn gió khác theo sát nhau, bão táp tựa như diều đứt dây lao thẳng xuống đất, thực mãnh liệt, thực điên cuồng, khiến ban đêm càng trở nên dữ tợn, làm người hoảng sợ. Ở phía nam Xa Xích quốc, trong một rừng cây phong, dưới gốc cây đại thụ lớn phải cần đến hai người mới ôm hết, có một nữ tử tuyệt sắc mặc một thân hỉ bào đỏ thẫm rách rưới, chậm rãi bị bão táp đánh tỉnh, ngón tay chậm rãi cử động, mắt đẹp chậm rãi mở, vừa mở mắt lại phải nhắm mắt lại vì nước mưa quá lớn, để mặc mưa bão tàn sát bừa bãi. Lam Tử Duyệt giật giật thân mình đau nhức, toàn thân giống như bị xe nghiền qua, đặc biệt là eo, đau nhức dữ dội, trong lòng một mảnh mờ mịt, sao lại thế này? Cô chẳng qua… “Này! Ngươi, ngươi lại đem chiêu này ra đối phó Bổn thiếu chủ, ngươi đứng lại cho Bổn thiếu chủ, Bổn thiếu chủ quyết định không tìm ngươi tính sổ, Lam Dịch Dịch, ngươi đứng lại cho Bổn thiếu chủ, bằng không ta xin thề,  không tiếp tục mua đùi gà cho ngươi ăn, Lam Thành Thành, ngươi nếu như chạy, bổn công tử bảo đảm, tuyệt đối sẽ không sẽ dạy ngươi điều khiển lực tâm pháp.”“Thiếu chủ, đừng gọi nữa, gọi nữa cũng hết tác dụng, ba người mẹ con các nàng không nghe được.” Tùy tùng đuổi theo Niên Sùng c*̃ng không kịp thở ra nói, hắn thực sự là quá bội phục thiếu chủ nhà mình rồi, như thế nào lại đi yêu thích ba mẹ con các nàng? Dưới cái nhìn của hắn, không có gì tốt đẹp cả? Lam Mân Côi không hề có một chút ôn nhu của nữ nhân, nếu nói cái gì nhìn tạm được, chính là đôi huynh đệ đặc biệt kia được người ta yêu thích.“A…! A…!” Niên Bình Sùng quay về trên đường cái gào thét vài tiếng, phát tiết cơn giận của mình, người đi trên đường bị Niên Bình Sùng dọa sợ cho rằng hắn là người điên, mỗi người đều cách xa hắn mà đi.” Lam Mân Côi, ngươi chờ cho Bổn thiếu chủ? Bổn thiếu chủ nhất định sẽ đuổi kịp ngươi, đến thời điểm, xem Bổn thiếu chủ làm sao trừng trị ngươi.” Niên Bình Sùng thở phì phò quát.Lam Tử Thiên lúc này mới chú ý tướng mạo trên người nam tử, thân cao bảy thước, búi tóc đen vãn với ngọc Quan Trung, chặn ngang một cái trâm ngọc, cái trán cao, mắt sáng ngời, mũi cao, môi rất gợi cảm, ngọc thụ lâm phong, * thái độ lỗi lạc.“Này! Ngươi nhìn ta làm gì chứ?” Niên Bình Sùng hậu tri hậu giác cảm thấy Lam Tử Thiên nhìn hắn, lẽ nào vị này có sở thích đặc biệt? Lẽ nào hắn là nam nữ ăn sạch, Niên Bình Sùng tự tin sờ sờ chính gương mặt tuấn mỹ của mình, quay về phía Lam Tử Thiên cười đến có thâm ý khác.“Huynh đài, tại hạ không hề có ý tứ gì khác, chỉ là muốn biết huynh đài tìm vị cô nương kia làm gì mà thôi?” Lam Tử Thiên nho nhã lễ độ, chắp tay lễ hỏi, vẻ mặt khiêm tốn, làm cho người ta hảo cảm.“Cái gì cô nương? Nàng đã là mẹ hài tử, Bổn thiếu chủ nói cho ngươi biết, nàng chính là một người đàn bà chanh chua, căn bản không có một điểm dáng dấp nữ nhân ôn nhu, còn có? Nàng có hai đứa con trai thiên tài, yêu cầu tuyển cha đặc biệt cao, ngươi vẫn là lên đứng ở một bên đi! Bổn thiếu chủ vẫn đang đứng ở chỗ này?” Niên Bình Sùng đẩy Lam Tử Thiên một cái, xem Lam Tử Thiên trở thành kẻ địch, trong nháy mắt, Niên Bình Sùng biến sắc, nhìn Niên Bình Sùng vô cùng không vừa mắt, ngữ khí càng là không tốt.“A! Huynh đài, ngươi đã hiểu lầm, nàng là người thân của tại hạ, tại hạ chỉ muốn làm rõ giữa các ngươi có phải có hiểu lầm gì đó không thôi, cũng không hề có ý tứ gì khác.” Lam Tử Thiên không hề để ý sắc mặt Niên Bình Sùng, hắn biết nam tử này sẽ không làm thương tổn Duyệt Nhi, từ trong giọng nói của hắn đến có thể cảm giác được hắn hết sức bảo vệ Duyệt Nhi.“Người thân, ngươi là người thân gì của nàng, Bổn thiếu chủ làm sao không biết nàng còn có người thân?” Trong đầu Niên Bình Sùng nhìn Lam Tử Thiên, có chút không tin hỏi, sớm không đến muộn không đến lại đến đúng lúc này, làm sao lại gặp phải thân nhân của nàng ở đây?“Sau này huynh đài sẽ biết, bất quá bây giờ chúng ta có phải lên đi theo Duyệt Nhi không, đã muộn nhưng  vẫn đuổi kịp.” Lam Tử Thiên hảo tâm nhắc nhở, Duyệt Nhi, lần này trở về, ca ca nhất định sẽ bảo vệ ngươi thật tốt, sẽ không để cho ngươi bị thương tổn.“Ồ! Nha! Đi nhanh đi! Nàng lừa ta, rõ ràng nói xong rồi chúng ta cùng đi đại hội luyện đan, kết quả nàng thừa dịp Bổn thiếu chủ không để ý, liền mang theo hai tiểu tử bảo bối đi trước, thực sự là tức chết Bổn thiếu chủ.” Niên Bình Sùng vừa nhắc tới chuyện này liền tức giận, hai tay chống nạnh, có chút bộ dáng cà lơ phất phơ.

Chương 29: Ngươi đã hiểu lầm