Giọt giọt. Vân Thiên Vũ cảm thấy có âm thanh vang bên tai mình, nàng cố gắng mở mắt. Nhìn thấy là một chiếc đồng hồ đung đưa. Hướng tới là một khuôn mặt phóng đại tinh xảo, lông mày đen chau chuốt tinh tế, con ngươi đen nhánh như hồ nước sâu, phía dưới sống nũi thẳng tắp là bờ môi khêu gợi, giờ phút này đôi môi bày ra độ cong duyên dáng, đang cười yếu ớt nhìn nàng. Thấy nàng mở mắt, dịu dàng nói: “Vũ nhi ngươi đã tỉnh?” Vân Thiên Vũ cau mày nhìn hắn, muốn ngồi dậy. Nhưng nàng vừa động mới phát hiện ra một chuyện đáng sợ, nàng bị người dùng xích sắt khóa trên một cái giường, tay chân đều bị khóa lại, vừa động cũng không nhúc nhích được. Vẻ mặt Vân Thiên Vũ thay đổi, thật nhanh ngẩng đầu nhìn nam nhân trước mặt, lạnh lùng lên tiếng: Dao Quang, ngươi đang làm gì?” Dao Quang, là nam nhân nàng ba tháng trước nhặt về, nàng sở dĩ nhặt hắn về, là bởi vì hắn hôn mê ở hiện trường cha nuôi chết, nàng muốn tra rõ cha nuôi chết như thế nào, cho nên liền đem hắn về, chẳng qua là hắn mất trí nhớ.…

Chương 1085: Ngọa hổ tàng long

Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu ThưTác giả: Ngư Tiểu ĐồngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiọt giọt. Vân Thiên Vũ cảm thấy có âm thanh vang bên tai mình, nàng cố gắng mở mắt. Nhìn thấy là một chiếc đồng hồ đung đưa. Hướng tới là một khuôn mặt phóng đại tinh xảo, lông mày đen chau chuốt tinh tế, con ngươi đen nhánh như hồ nước sâu, phía dưới sống nũi thẳng tắp là bờ môi khêu gợi, giờ phút này đôi môi bày ra độ cong duyên dáng, đang cười yếu ớt nhìn nàng. Thấy nàng mở mắt, dịu dàng nói: “Vũ nhi ngươi đã tỉnh?” Vân Thiên Vũ cau mày nhìn hắn, muốn ngồi dậy. Nhưng nàng vừa động mới phát hiện ra một chuyện đáng sợ, nàng bị người dùng xích sắt khóa trên một cái giường, tay chân đều bị khóa lại, vừa động cũng không nhúc nhích được. Vẻ mặt Vân Thiên Vũ thay đổi, thật nhanh ngẩng đầu nhìn nam nhân trước mặt, lạnh lùng lên tiếng: Dao Quang, ngươi đang làm gì?” Dao Quang, là nam nhân nàng ba tháng trước nhặt về, nàng sở dĩ nhặt hắn về, là bởi vì hắn hôn mê ở hiện trường cha nuôi chết, nàng muốn tra rõ cha nuôi chết như thế nào, cho nên liền đem hắn về, chẳng qua là hắn mất trí nhớ.… U Minh lầu.Chỉ nghe tên thôi cũng khiến người khác thấy sợ, lại càng không muốn đi vào trong, toàn bộ đều tối thăm thẳm, giống như đang đi vào một khách đ**m ma.Ai nấy đều có một loại cảm giác không dám thở mạnh, nhưng mặc dù như vậy, khách đ**m cũng đã chật cứng người. Tuy rằng nơi này giống khách đ**m ma, nhưng dù sao vẫn tốt hơn ở bên ngoài. Đoàn người của Lạc Li vừa đến, trong lầu vốn vắng vẻ đột nhiên có một thân ảnh lóe sáng xuất hiện.Người này sắc mặt trắng bệch, thân hình thấp bé, bỗng nhiên xuất hiện đã dọa người khác nhảy dựng, mà người này hù dọa người khác như vậy, chẳng những không cảm thấy áy náy, còn đắc ý cười hắc hắc, tính tình vô cùng cổ quái.Lạc Li cũng không tức giận, nhanh chóng lấy ra một viên tín vật nói: "Lúc trước ta đặc biệt kêu người đặt trước mười gian phòng ở chỗ này, không biết hiện tại có thể vào ở được chưa?" Tên tiểu quỷ kia nhận tín vật, nhìn một chút rồi nói: "Đi thẳng hướng đông đến lầu hai, sau đó hướng nam có mười gian phòng, đó chính là phòng của mọi người."Tên tiểu quỷ nói xong phất tay, hành lang lầu một liền xuất hiện một cầu thang hướng về phía trước, sau đó tiểu quỷ này cũng không thèm nhìn đám người Lạc Li, xoay người rời đi.Lạc Li xoay người nhìn mọi người nói: "Lúc trước ta đã truyền tin cho người nơi này, bảo bọn họ đặt trước mười gian phòng ở đây, chúng ta lần này đến đây vừa đúng mười người, một người ở một phòng, bây giờ mọi người cùng nhau đi lên lầu chọn một gian đi." Lạc Li nói xong nhìn Tiêu Cửu Uyên, Tiêu Cửu Uyên cũng không thèm nhìn gã, hắn liếc mắt nhìn Vân Thiên Vũ, sau đó đi lên lầu.Vân Thiên Vũ đi theo hắn lên lầu, đám người Đào Yêu ở phía sau nhìn cảnh tượng như vậy thì vô cùng buồn bực, lại nhất thời không thể nói ra.Chỉ là sau khi Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ lên lầu, Phượng Vô Nhai ở phía sau cũng mang theo thuộc hạ lên lầu, lúc này sắc mặt Lạc Li khó coi, mười người mười gian phòng, tên này cũng đi lên thì làm sao chia. Lạc Li đưa tay ra ngăn Phượng Vô Nhai lại: "Xin lỗi, chỗ của chúng ta không có phòng của ngươi.""Ta đi chung với bọn họ, chúng ta là năm người phân đội nhỏ, nếu ngươi mời Viêm Thiên ở nơi này, ta tất nhiên cũng phải ở nơi này, nếu như ngươi không đồng ý cho ta ở, bọn họ cũng sẽ không ở."Lạc Li nghe y nói xong, thiếu chút nữa đã tức chết, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Uyên ở phía trước thì phát hiện hắn dường như không nghe thấy, chỉ đưa Vân Thiên Vũ đi lên lầu hai. Lạc Li muốn nói gì đó, Phượng Vô Nhai sớm đã đẩy gã ra, mang theo đồng bọn đi lên lầu hai.Đội viên ở phía sau Lạc Li rốt cuộc nhịn không được nổi giận."Lão đại, bọn họ quá kiêu ngạo rồi, tại sao chúng ta phải nhường nhịn bọn họ như vậy." "Nếu bọn họ muốn phân năm người thành một đội nhỏ thì cứ để bọn họ tạo đội đi, ta cũng muốn xem bọn họ dựa vào cái gì để tồn tại được ở Kim Giác Châu, chẳng lẽ chỉ bằng mấy linh tướng sao?""Ngươi cần gì phải để ý tới bọn họ."Lạc Li cười khổ, thật ra gã cũng không muốn quản đâu, nhưng mấu chốt thân phận của Viêm Thiên thì đặt ở chỗ nào đây, gia chủ trong gia tộc đã hạ lệnh rõ ràng, bảo gã chăm sóc tốt Viêm Thiên. Gã có thể làm gì nữa đây? "Được rồi, chúng ta đi lên đi, đừng cãi nhau nữa, để tránh ồn ào đến người khác."Đám người Đào Yêu nghe thấy như vậy thì không dám lên tiếng nữa. Bên trong Kim Giác Châu là ngọa hổ tàng long, sơ sẩy một cái, trêu chọc đến đại nhân vật không nên trêu chọc thì bọn họ có thể sẽ xui xẻo, cho nên mấy người bực mình đi thẳng đến lầu hai.Lạc Li ở phía sau đội ngũ, ánh mắt u ám ngẩng đầu nhìn lên lầu hai. Thật ra Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ còn có Phượng Vô Nhai cũng không chiếm phòng của người khác.Tiêu Cửu Uyên hiếm lắm mới có lòng tốt để Cổ Dao ở cùng một phòng với hắn, Cổ Dao nhường lại phòng cho Phượng Vô Nhai, Phượng Vô Nhai mang theo đồng bọn ở chung một gian phòng.Kết quả là bọn họ cũng không chiếm dụng phòng của người khác. 

U Minh lầu.

Chỉ nghe tên thôi cũng khiến người khác thấy sợ, lại càng không muốn đi vào trong, toàn bộ đều tối thăm thẳm, giống như đang đi vào một khách đ**m ma.

Ai nấy đều có một loại cảm giác không dám thở mạnh, nhưng mặc dù như vậy, khách đ**m cũng đã chật cứng người. Tuy rằng nơi này giống khách đ**m ma, nhưng dù sao vẫn tốt hơn ở bên ngoài. 

Đoàn người của Lạc Li vừa đến, trong lầu vốn vắng vẻ đột nhiên có một thân ảnh lóe sáng xuất hiện.

Người này sắc mặt trắng bệch, thân hình thấp bé, bỗng nhiên xuất hiện đã dọa người khác nhảy dựng, mà người này hù dọa người khác như vậy, chẳng những không cảm thấy áy náy, còn đắc ý cười hắc hắc, tính tình vô cùng cổ quái.

Lạc Li cũng không tức giận, nhanh chóng lấy ra một viên tín vật nói: "Lúc trước ta đặc biệt kêu người đặt trước mười gian phòng ở chỗ này, không biết hiện tại có thể vào ở được chưa?" 

Tên tiểu quỷ kia nhận tín vật, nhìn một chút rồi nói: "Đi thẳng hướng đông đến lầu hai, sau đó hướng nam có mười gian phòng, đó chính là phòng của mọi người."

Tên tiểu quỷ nói xong phất tay, hành lang lầu một liền xuất hiện một cầu thang hướng về phía trước, sau đó tiểu quỷ này cũng không thèm nhìn đám người Lạc Li, xoay người rời đi.

Lạc Li xoay người nhìn mọi người nói: "Lúc trước ta đã truyền tin cho người nơi này, bảo bọn họ đặt trước mười gian phòng ở đây, chúng ta lần này đến đây vừa đúng mười người, một người ở một phòng, bây giờ mọi người cùng nhau đi lên lầu chọn một gian đi." 

Lạc Li nói xong nhìn Tiêu Cửu Uyên, Tiêu Cửu Uyên cũng không thèm nhìn gã, hắn liếc mắt nhìn Vân Thiên Vũ, sau đó đi lên lầu.

Vân Thiên Vũ đi theo hắn lên lầu, đám người Đào Yêu ở phía sau nhìn cảnh tượng như vậy thì vô cùng buồn bực, lại nhất thời không thể nói ra.

Chỉ là sau khi Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ lên lầu, Phượng Vô Nhai ở phía sau cũng mang theo thuộc hạ lên lầu, lúc này sắc mặt Lạc Li khó coi, mười người mười gian phòng, tên này cũng đi lên thì làm sao chia. 

Lạc Li đưa tay ra ngăn Phượng Vô Nhai lại: "Xin lỗi, chỗ của chúng ta không có phòng của ngươi."

"Ta đi chung với bọn họ, chúng ta là năm người phân đội nhỏ, nếu ngươi mời Viêm Thiên ở nơi này, ta tất nhiên cũng phải ở nơi này, nếu như ngươi không đồng ý cho ta ở, bọn họ cũng sẽ không ở."

Lạc Li nghe y nói xong, thiếu chút nữa đã tức chết, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Uyên ở phía trước thì phát hiện hắn dường như không nghe thấy, chỉ đưa Vân Thiên Vũ đi lên lầu hai. 

Lạc Li muốn nói gì đó, Phượng Vô Nhai sớm đã đẩy gã ra, mang theo đồng bọn đi lên lầu hai.

Đội viên ở phía sau Lạc Li rốt cuộc nhịn không được nổi giận.

"Lão đại, bọn họ quá kiêu ngạo rồi, tại sao chúng ta phải nhường nhịn bọn họ như vậy." 

"Nếu bọn họ muốn phân năm người thành một đội nhỏ thì cứ để bọn họ tạo đội đi, ta cũng muốn xem bọn họ dựa vào cái gì để tồn tại được ở Kim Giác Châu, chẳng lẽ chỉ bằng mấy linh tướng sao?"

"Ngươi cần gì phải để ý tới bọn họ."

Lạc Li cười khổ, thật ra gã cũng không muốn quản đâu, nhưng mấu chốt thân phận của Viêm Thiên thì đặt ở chỗ nào đây, gia chủ trong gia tộc đã hạ lệnh rõ ràng, bảo gã chăm sóc tốt Viêm Thiên. Gã có thể làm gì nữa đây? 

"Được rồi, chúng ta đi lên đi, đừng cãi nhau nữa, để tránh ồn ào đến người khác."

Đám người Đào Yêu nghe thấy như vậy thì không dám lên tiếng nữa. Bên trong Kim Giác Châu là ngọa hổ tàng long, sơ sẩy một cái, trêu chọc đến đại nhân vật không nên trêu chọc thì bọn họ có thể sẽ xui xẻo, cho nên mấy người bực mình đi thẳng đến lầu hai.

Lạc Li ở phía sau đội ngũ, ánh mắt u ám ngẩng đầu nhìn lên lầu hai. 

Thật ra Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ còn có Phượng Vô Nhai cũng không chiếm phòng của người khác.

Tiêu Cửu Uyên hiếm lắm mới có lòng tốt để Cổ Dao ở cùng một phòng với hắn, Cổ Dao nhường lại phòng cho Phượng Vô Nhai, Phượng Vô Nhai mang theo đồng bọn ở chung một gian phòng.

Kết quả là bọn họ cũng không chiếm dụng phòng của người khác. 

Thú Phi Thiên Hạ: Thần Y Đại Tiểu ThưTác giả: Ngư Tiểu ĐồngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngGiọt giọt. Vân Thiên Vũ cảm thấy có âm thanh vang bên tai mình, nàng cố gắng mở mắt. Nhìn thấy là một chiếc đồng hồ đung đưa. Hướng tới là một khuôn mặt phóng đại tinh xảo, lông mày đen chau chuốt tinh tế, con ngươi đen nhánh như hồ nước sâu, phía dưới sống nũi thẳng tắp là bờ môi khêu gợi, giờ phút này đôi môi bày ra độ cong duyên dáng, đang cười yếu ớt nhìn nàng. Thấy nàng mở mắt, dịu dàng nói: “Vũ nhi ngươi đã tỉnh?” Vân Thiên Vũ cau mày nhìn hắn, muốn ngồi dậy. Nhưng nàng vừa động mới phát hiện ra một chuyện đáng sợ, nàng bị người dùng xích sắt khóa trên một cái giường, tay chân đều bị khóa lại, vừa động cũng không nhúc nhích được. Vẻ mặt Vân Thiên Vũ thay đổi, thật nhanh ngẩng đầu nhìn nam nhân trước mặt, lạnh lùng lên tiếng: Dao Quang, ngươi đang làm gì?” Dao Quang, là nam nhân nàng ba tháng trước nhặt về, nàng sở dĩ nhặt hắn về, là bởi vì hắn hôn mê ở hiện trường cha nuôi chết, nàng muốn tra rõ cha nuôi chết như thế nào, cho nên liền đem hắn về, chẳng qua là hắn mất trí nhớ.… U Minh lầu.Chỉ nghe tên thôi cũng khiến người khác thấy sợ, lại càng không muốn đi vào trong, toàn bộ đều tối thăm thẳm, giống như đang đi vào một khách đ**m ma.Ai nấy đều có một loại cảm giác không dám thở mạnh, nhưng mặc dù như vậy, khách đ**m cũng đã chật cứng người. Tuy rằng nơi này giống khách đ**m ma, nhưng dù sao vẫn tốt hơn ở bên ngoài. Đoàn người của Lạc Li vừa đến, trong lầu vốn vắng vẻ đột nhiên có một thân ảnh lóe sáng xuất hiện.Người này sắc mặt trắng bệch, thân hình thấp bé, bỗng nhiên xuất hiện đã dọa người khác nhảy dựng, mà người này hù dọa người khác như vậy, chẳng những không cảm thấy áy náy, còn đắc ý cười hắc hắc, tính tình vô cùng cổ quái.Lạc Li cũng không tức giận, nhanh chóng lấy ra một viên tín vật nói: "Lúc trước ta đặc biệt kêu người đặt trước mười gian phòng ở chỗ này, không biết hiện tại có thể vào ở được chưa?" Tên tiểu quỷ kia nhận tín vật, nhìn một chút rồi nói: "Đi thẳng hướng đông đến lầu hai, sau đó hướng nam có mười gian phòng, đó chính là phòng của mọi người."Tên tiểu quỷ nói xong phất tay, hành lang lầu một liền xuất hiện một cầu thang hướng về phía trước, sau đó tiểu quỷ này cũng không thèm nhìn đám người Lạc Li, xoay người rời đi.Lạc Li xoay người nhìn mọi người nói: "Lúc trước ta đã truyền tin cho người nơi này, bảo bọn họ đặt trước mười gian phòng ở đây, chúng ta lần này đến đây vừa đúng mười người, một người ở một phòng, bây giờ mọi người cùng nhau đi lên lầu chọn một gian đi." Lạc Li nói xong nhìn Tiêu Cửu Uyên, Tiêu Cửu Uyên cũng không thèm nhìn gã, hắn liếc mắt nhìn Vân Thiên Vũ, sau đó đi lên lầu.Vân Thiên Vũ đi theo hắn lên lầu, đám người Đào Yêu ở phía sau nhìn cảnh tượng như vậy thì vô cùng buồn bực, lại nhất thời không thể nói ra.Chỉ là sau khi Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ lên lầu, Phượng Vô Nhai ở phía sau cũng mang theo thuộc hạ lên lầu, lúc này sắc mặt Lạc Li khó coi, mười người mười gian phòng, tên này cũng đi lên thì làm sao chia. Lạc Li đưa tay ra ngăn Phượng Vô Nhai lại: "Xin lỗi, chỗ của chúng ta không có phòng của ngươi.""Ta đi chung với bọn họ, chúng ta là năm người phân đội nhỏ, nếu ngươi mời Viêm Thiên ở nơi này, ta tất nhiên cũng phải ở nơi này, nếu như ngươi không đồng ý cho ta ở, bọn họ cũng sẽ không ở."Lạc Li nghe y nói xong, thiếu chút nữa đã tức chết, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Tiêu Cửu Uyên ở phía trước thì phát hiện hắn dường như không nghe thấy, chỉ đưa Vân Thiên Vũ đi lên lầu hai. Lạc Li muốn nói gì đó, Phượng Vô Nhai sớm đã đẩy gã ra, mang theo đồng bọn đi lên lầu hai.Đội viên ở phía sau Lạc Li rốt cuộc nhịn không được nổi giận."Lão đại, bọn họ quá kiêu ngạo rồi, tại sao chúng ta phải nhường nhịn bọn họ như vậy." "Nếu bọn họ muốn phân năm người thành một đội nhỏ thì cứ để bọn họ tạo đội đi, ta cũng muốn xem bọn họ dựa vào cái gì để tồn tại được ở Kim Giác Châu, chẳng lẽ chỉ bằng mấy linh tướng sao?""Ngươi cần gì phải để ý tới bọn họ."Lạc Li cười khổ, thật ra gã cũng không muốn quản đâu, nhưng mấu chốt thân phận của Viêm Thiên thì đặt ở chỗ nào đây, gia chủ trong gia tộc đã hạ lệnh rõ ràng, bảo gã chăm sóc tốt Viêm Thiên. Gã có thể làm gì nữa đây? "Được rồi, chúng ta đi lên đi, đừng cãi nhau nữa, để tránh ồn ào đến người khác."Đám người Đào Yêu nghe thấy như vậy thì không dám lên tiếng nữa. Bên trong Kim Giác Châu là ngọa hổ tàng long, sơ sẩy một cái, trêu chọc đến đại nhân vật không nên trêu chọc thì bọn họ có thể sẽ xui xẻo, cho nên mấy người bực mình đi thẳng đến lầu hai.Lạc Li ở phía sau đội ngũ, ánh mắt u ám ngẩng đầu nhìn lên lầu hai. Thật ra Tiêu Cửu Uyên và Vân Thiên Vũ còn có Phượng Vô Nhai cũng không chiếm phòng của người khác.Tiêu Cửu Uyên hiếm lắm mới có lòng tốt để Cổ Dao ở cùng một phòng với hắn, Cổ Dao nhường lại phòng cho Phượng Vô Nhai, Phượng Vô Nhai mang theo đồng bọn ở chung một gian phòng.Kết quả là bọn họ cũng không chiếm dụng phòng của người khác. 

Chương 1085: Ngọa hổ tàng long