Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…
Chương 243: Ta có thể hôn ngươi không?[3]
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 253. Ta có thể hôn ngươi không?[3]Lâm Hồi Âm để đồ lên bàn, rút một đôi đũa đưa cho Dạ Huyền, Dạ Huyền nhìn động tác của nàng, cũng học nàng lấy một đôi đũa, đưa cho nàng.Lâm Hồi Âm thấy trong tay hai người đều có đũa liền rụt đôi đũa vốn định đưa cho hắn về, Dạ Huyền nhíu mi, vươn tay, cướp chiếc đũa của nàng, sau đó lại nhét đôi đũa mình vừa lấy đưa cho Lâm Hồi Âm.Lâm Hồi Âm nắm đôi đũa Dạ Huyền đưa cho, cảm thấy cái gã này đúng là kỳ quái.Lúc Dạ Huyền và Lâm Hồi Âm ăn cơm, trao đổi không nhiều lắm, đại đa số đều chỉ ăn cơm, ăn xong, hai người đứng dậy, về phòng.Việc ai người nấy làm.Nhưng mà hôm nay, cơm nước xong, hai người cùng nhau đi về, púc đến phòng nàng, Dạ Huyền đi phía sau đột nhiên gọi:“Hồi Âm.”Lâm Hồi Âm dừng chân, nghiêng đầu, nhìn Dạ Huyền,“Ừ?” một tiếng.Dạ Huyền nhìn trúc trong phòng, cúi người, ghé bên tai Lâm Hồi Âm, thấp giọng nói:“Ngươi biết thuật ẩn thân không?"Hắn cách nàng rất gần, khí nóng phun bên tai khiến da thịt nàng tê dại, Lâm Hồi Âm theo bản năng lui về phía sau, gật gật đầu, nói:“Biết.”“Theo ta làm chuyện xấu đi.” Dạ Huyền rất bình tĩnh.Lâm Hồi Âm chưa bao giờ gặp người nào mà bảo làm chuyện xấu lại có thể bình tĩnh như thêd, nàng biết Dạ Huyền tâm ngoan thủ lạt, nhưng nghĩ có khi nào hắn bảo mình làm bia đỡ đạn cho hắn giết người, lập tức khoát tay, nói:“Chuyện giết người ta không làm."“Không phải giết người.” Dạ Huyền giải thích một câu, lập tức đã bắt tay Lâm Hồi Âm, mang nàng bay lên không, Lâm Hồi Âm ghé vào trên đám mây, nhìn Dạ Huyền:“Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?"Dạ Huyền không hé răng, chính là khống chế được đám mây, bay về phía đỉnh, đợi đến khi tới gần, Lâm Hồi Âm mới biết, Dạ Huyền mang nàng tới Trường Sinh điện, nàng lập tức trốn sau lưng gắn:“Ngươi dẫn ta đến Trường Sinh điện làm cái gì? Tiên phi nương nương nếu nhìn thấy ta, ta khẳng định đã chết.......”Dạ Huyền vươn tay, bắt Lâm Hồi Âm, kéo nàng đến trước mặt mình:“Ngươi không phải biết thuật ẩn thân sao?"Dạ Huyền cười khẽ, mặc niệm một câu khẩu quyết, biến thành trạng thái ẩn thân, mang Lâm Hồi Âm nhanh nhẹn rơi xuống trong sân Trường Sinh điện.
253. Ta có thể hôn ngươi không?[3]
Lâm Hồi Âm để đồ lên bàn, rút một đôi đũa đưa cho Dạ Huyền, Dạ Huyền nhìn động tác của nàng, cũng học nàng lấy một đôi đũa, đưa cho nàng.
Lâm Hồi Âm thấy trong tay hai người đều có đũa liền rụt đôi đũa vốn định đưa cho hắn về, Dạ Huyền nhíu mi, vươn tay, cướp chiếc đũa của nàng, sau đó lại nhét đôi đũa mình vừa lấy đưa cho Lâm Hồi Âm.
Lâm Hồi Âm nắm đôi đũa Dạ Huyền đưa cho, cảm thấy cái gã này đúng là kỳ quái.
Lúc Dạ Huyền và Lâm Hồi Âm ăn cơm, trao đổi không nhiều lắm, đại đa số đều chỉ ăn cơm, ăn xong, hai người đứng dậy, về phòng.
Việc ai người nấy làm.
Nhưng mà hôm nay, cơm nước xong, hai người cùng nhau đi về, púc đến phòng nàng, Dạ Huyền đi phía sau đột nhiên gọi:“Hồi Âm.”
Lâm Hồi Âm dừng chân, nghiêng đầu, nhìn Dạ Huyền,“Ừ?” một tiếng.
Dạ Huyền nhìn trúc trong phòng, cúi người, ghé bên tai Lâm Hồi Âm, thấp giọng nói:“Ngươi biết thuật ẩn thân không?"
Hắn cách nàng rất gần, khí nóng phun bên tai khiến da thịt nàng tê dại, Lâm Hồi Âm theo bản năng lui về phía sau, gật gật đầu, nói:“Biết.”
“Theo ta làm chuyện xấu đi.” Dạ Huyền rất bình tĩnh.
Lâm Hồi Âm chưa bao giờ gặp người nào mà bảo làm chuyện xấu lại có thể bình tĩnh như thêd, nàng biết Dạ Huyền tâm ngoan thủ lạt, nhưng nghĩ có khi nào hắn bảo mình làm bia đỡ đạn cho hắn giết người, lập tức khoát tay, nói:“Chuyện giết người ta không làm."
“Không phải giết người.” Dạ Huyền giải thích một câu, lập tức đã bắt tay Lâm Hồi Âm, mang nàng bay lên không, Lâm Hồi Âm ghé vào trên đám mây, nhìn Dạ Huyền:“Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?"
Dạ Huyền không hé răng, chính là khống chế được đám mây, bay về phía đỉnh, đợi đến khi tới gần, Lâm Hồi Âm mới biết, Dạ Huyền mang nàng tới Trường Sinh điện, nàng lập tức trốn sau lưng gắn:“Ngươi dẫn ta đến Trường Sinh điện làm cái gì? Tiên phi nương nương nếu nhìn thấy ta, ta khẳng định đã chết.......”
Dạ Huyền vươn tay, bắt Lâm Hồi Âm, kéo nàng đến trước mặt mình:“Ngươi không phải biết thuật ẩn thân sao?"
Dạ Huyền cười khẽ, mặc niệm một câu khẩu quyết, biến thành trạng thái ẩn thân, mang Lâm Hồi Âm nhanh nhẹn rơi xuống trong sân Trường Sinh điện.
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 253. Ta có thể hôn ngươi không?[3]Lâm Hồi Âm để đồ lên bàn, rút một đôi đũa đưa cho Dạ Huyền, Dạ Huyền nhìn động tác của nàng, cũng học nàng lấy một đôi đũa, đưa cho nàng.Lâm Hồi Âm thấy trong tay hai người đều có đũa liền rụt đôi đũa vốn định đưa cho hắn về, Dạ Huyền nhíu mi, vươn tay, cướp chiếc đũa của nàng, sau đó lại nhét đôi đũa mình vừa lấy đưa cho Lâm Hồi Âm.Lâm Hồi Âm nắm đôi đũa Dạ Huyền đưa cho, cảm thấy cái gã này đúng là kỳ quái.Lúc Dạ Huyền và Lâm Hồi Âm ăn cơm, trao đổi không nhiều lắm, đại đa số đều chỉ ăn cơm, ăn xong, hai người đứng dậy, về phòng.Việc ai người nấy làm.Nhưng mà hôm nay, cơm nước xong, hai người cùng nhau đi về, púc đến phòng nàng, Dạ Huyền đi phía sau đột nhiên gọi:“Hồi Âm.”Lâm Hồi Âm dừng chân, nghiêng đầu, nhìn Dạ Huyền,“Ừ?” một tiếng.Dạ Huyền nhìn trúc trong phòng, cúi người, ghé bên tai Lâm Hồi Âm, thấp giọng nói:“Ngươi biết thuật ẩn thân không?"Hắn cách nàng rất gần, khí nóng phun bên tai khiến da thịt nàng tê dại, Lâm Hồi Âm theo bản năng lui về phía sau, gật gật đầu, nói:“Biết.”“Theo ta làm chuyện xấu đi.” Dạ Huyền rất bình tĩnh.Lâm Hồi Âm chưa bao giờ gặp người nào mà bảo làm chuyện xấu lại có thể bình tĩnh như thêd, nàng biết Dạ Huyền tâm ngoan thủ lạt, nhưng nghĩ có khi nào hắn bảo mình làm bia đỡ đạn cho hắn giết người, lập tức khoát tay, nói:“Chuyện giết người ta không làm."“Không phải giết người.” Dạ Huyền giải thích một câu, lập tức đã bắt tay Lâm Hồi Âm, mang nàng bay lên không, Lâm Hồi Âm ghé vào trên đám mây, nhìn Dạ Huyền:“Ngươi muốn dẫn ta đi đâu?"Dạ Huyền không hé răng, chính là khống chế được đám mây, bay về phía đỉnh, đợi đến khi tới gần, Lâm Hồi Âm mới biết, Dạ Huyền mang nàng tới Trường Sinh điện, nàng lập tức trốn sau lưng gắn:“Ngươi dẫn ta đến Trường Sinh điện làm cái gì? Tiên phi nương nương nếu nhìn thấy ta, ta khẳng định đã chết.......”Dạ Huyền vươn tay, bắt Lâm Hồi Âm, kéo nàng đến trước mặt mình:“Ngươi không phải biết thuật ẩn thân sao?"Dạ Huyền cười khẽ, mặc niệm một câu khẩu quyết, biến thành trạng thái ẩn thân, mang Lâm Hồi Âm nhanh nhẹn rơi xuống trong sân Trường Sinh điện.