Năm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi…
Chương 244: Ta có thể hôn ngươi không?[4]
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 254. Ta có thể hôn ngươi không?[4]Trong Trường Sinh điện, phần đông là đệ tử Thần sơn và thị nữ, thuật ẩn thân chính là một thủ thuật che mắt, gặp người có tiên pháp cao minh sẽ dễ dàng bị nhìn thấu, cho nên Dạ Huyền liền lặng yên không một tiếng động mang Lâm Hồi Âm theo, nhờ cây cối che khuất, đi đến một khu nhà phía sau Trường Sinh điện. Đại môn mở rộng, có rất nhiều thị nữ ra ra vào vào, Dạ Huyền và Lâm Hồi Âm còn không có tới gần đại điện, đã nghe được bên trong truyền đến âm thanh ngạo mạn:“Quần áo này bảo thủ quá, đổi cho ta bộ kia!”Lâm Hồi Âm rất quen thuộc, không phải Liên Y thì là ai?Ngay sau đó nàng lại nghe thấy tiếng Liên Y truyền ra:“Bộ này hở hang quá, có vẻ không đủ đoan trang, không được, không được, tiếp tục đổi bộ khác!”Lâm Hồi Âm không biết Dạ Huyền rốt cuộc là ở bên trái hay bên phải mình, lung tung nhing, sau đó liền cảm giác được mình bị Dạ Huyền một đường tha vào trong điện.Lâm Hồi Âm ẩn thân, người bên ngoài nhìn không thấy nàng, nhưng là nàng lại có thể thấy được cảnh bên trong, rất nhiều thị nữ ôm nhiều kiện quần áo, đứng trước mặt Liên Y, nàng đang chọn từng bộ, chọn đến một bộ ưng ý liền đi vào hậu đường để thay.Lâm Hồi Âm không hiểu Dạ Huyền mang mình tới nơi này làm cái gì, chẳng lẽ chỉ để xem Liên Y thay đồ.Mà Dạ Huyền cũng trầm mặc.Một lât sau, Liên Y mới lựa chọn được một bộ váy dài sắc nước, nhìn mình trong gương mà rất vừa lòng:“Chọn bộ này đi!”Thị nữ rõ ràng thở nhẹ một hơi, không ngừng tán thưởng:“Công chúa mặc bộ này thật xinh đẹp!”“Công chúa chắc chắn sẽ là người xinh đẹp nhất trong tiệc mừng sinh nhật của thái tử hôm nay.”Liên Y bị sung sướng, trên mặt rốt cục nở cười:“Bản cung đi tắm rửa, các ngươi giúp ta chuẩn bị.”“Vâng, thưa công chúa.”“Đúng rồi, quà ta chuẩn bị tặng thái tử ca ca, các ngươi đặt ở đâu? Đóng gói chưa?"“Rồi ạ, công chúa.” Một thị nữ lên tiếng, ôm hòm vàng đến trước mặt Liên Y, Liên Y mở ra, bên trong có bảy này chiếu xạ, toàn bộ phòng lưu quang tràn đầy, Liên Y lúc này mới cong môi vừa lòng cười,:“Nhớ bảo quản cho tốt, đừng để ai chạm vào, nếu làm hỏng các ngươi không bồi thường được đâu."Liên Y lập tức đi theo kia nữ vào hậu đường, khi trở ra, mặc một kiện áo mỏng, đi thẳng đến phòng tắm.Dạ Huyền buông tay Lâm Hồi Âm, túm nàng hướng về phía hậu đường đi đến.
254. Ta có thể hôn ngươi không?[4]
Trong Trường Sinh điện, phần đông là đệ tử Thần sơn và thị nữ, thuật ẩn thân chính là một thủ thuật che mắt, gặp người có tiên pháp cao minh sẽ dễ dàng bị nhìn thấu, cho nên Dạ Huyền liền lặng yên không một tiếng động mang Lâm Hồi Âm theo, nhờ cây cối che khuất, đi đến một khu nhà phía sau Trường Sinh điện. Đại môn mở rộng, có rất nhiều thị nữ ra ra vào vào, Dạ Huyền và Lâm Hồi Âm còn không có tới gần đại điện, đã nghe được bên trong truyền đến âm thanh ngạo mạn:“Quần áo này bảo thủ quá, đổi cho ta bộ kia!”
Lâm Hồi Âm rất quen thuộc, không phải Liên Y thì là ai?
Ngay sau đó nàng lại nghe thấy tiếng Liên Y truyền ra:“Bộ này hở hang quá, có vẻ không đủ đoan trang, không được, không được, tiếp tục đổi bộ khác!”
Lâm Hồi Âm không biết Dạ Huyền rốt cuộc là ở bên trái hay bên phải mình, lung tung nhing, sau đó liền cảm giác được mình bị Dạ Huyền một đường tha vào trong điện.
Lâm Hồi Âm ẩn thân, người bên ngoài nhìn không thấy nàng, nhưng là nàng lại có thể thấy được cảnh bên trong, rất nhiều thị nữ ôm nhiều kiện quần áo, đứng trước mặt Liên Y, nàng đang chọn từng bộ, chọn đến một bộ ưng ý liền đi vào hậu đường để thay.
Lâm Hồi Âm không hiểu Dạ Huyền mang mình tới nơi này làm cái gì, chẳng lẽ chỉ để xem Liên Y thay đồ.
Mà Dạ Huyền cũng trầm mặc.
Một lât sau, Liên Y mới lựa chọn được một bộ váy dài sắc nước, nhìn mình trong gương mà rất vừa lòng:“Chọn bộ này đi!”
Thị nữ rõ ràng thở nhẹ một hơi, không ngừng tán thưởng:“Công chúa mặc bộ này thật xinh đẹp!”
“Công chúa chắc chắn sẽ là người xinh đẹp nhất trong tiệc mừng sinh nhật của thái tử hôm nay.”
Liên Y bị sung sướng, trên mặt rốt cục nở cười:“Bản cung đi tắm rửa, các ngươi giúp ta chuẩn bị.”
“Vâng, thưa công chúa.”
“Đúng rồi, quà ta chuẩn bị tặng thái tử ca ca, các ngươi đặt ở đâu? Đóng gói chưa?"
“Rồi ạ, công chúa.” Một thị nữ lên tiếng, ôm hòm vàng đến trước mặt Liên Y, Liên Y mở ra, bên trong có bảy này chiếu xạ, toàn bộ phòng lưu quang tràn đầy, Liên Y lúc này mới cong môi vừa lòng cười,:“Nhớ bảo quản cho tốt, đừng để ai chạm vào, nếu làm hỏng các ngươi không bồi thường được đâu."
Liên Y lập tức đi theo kia nữ vào hậu đường, khi trở ra, mặc một kiện áo mỏng, đi thẳng đến phòng tắm.
Dạ Huyền buông tay Lâm Hồi Âm, túm nàng hướng về phía hậu đường đi đến.
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy HiểmTác giả: Diệp Phi DạTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNăm ngày Đã muốn lên tục trong năm ngày rồi. Mỗi khi đến nửa đêm vào giờ tý, lúc toàn bộ thế giới rối tinh rối mù, nàng sẽ bị người ta bắt cóc. Bây giờ là đêm thứ sáu. Lâm Hồi Âm nghĩ, nàng sẽ tuyệt đối không để chuyện này xảy ra lần thứ sáu. Ngoài cửa sổ, ánh trăng mông lung như nước, nương theo bầu trời chiếu xuống. Lâm Hồi Âm nhờ vào ánh trăng trong sáng ấy, không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào đồng hồ cát ở trước mặt. Hạt cát nhỏ màu lam, lẳng lặng chảy xuống, ngay lập tức thấy đáy, như tuyên bố rằng giờ tý sắp đến. Đồng thời cũng cho thấy việc người bắt cóc nàng sắp xuất hiện. Toàn thân Lâm Hồi Âm dâng lên một chút khẩn trương, tay nắm ở vạt áo hơi hơi dùng sức. Đồng hồ cát màu xanh, chỉ còn lại vài hạt cát nhẹ nhàng Ngũ, tứ, tam, nhị,… Trong lòng Lâm Hồi Âm yên lặng đếm, không gian xung quanh an tĩnh kỳ lạ. Nàng cảm thấy tim mình như ngừng đập. Nhất… Lâm Hồi Âm vừa đếm đến con số này, những hạt cát màu xanh ở trước mặt cũng biến mất. Giờ tý đã đến ____ Lâm Hồi Âm phòng bị mím môi… 254. Ta có thể hôn ngươi không?[4]Trong Trường Sinh điện, phần đông là đệ tử Thần sơn và thị nữ, thuật ẩn thân chính là một thủ thuật che mắt, gặp người có tiên pháp cao minh sẽ dễ dàng bị nhìn thấu, cho nên Dạ Huyền liền lặng yên không một tiếng động mang Lâm Hồi Âm theo, nhờ cây cối che khuất, đi đến một khu nhà phía sau Trường Sinh điện. Đại môn mở rộng, có rất nhiều thị nữ ra ra vào vào, Dạ Huyền và Lâm Hồi Âm còn không có tới gần đại điện, đã nghe được bên trong truyền đến âm thanh ngạo mạn:“Quần áo này bảo thủ quá, đổi cho ta bộ kia!”Lâm Hồi Âm rất quen thuộc, không phải Liên Y thì là ai?Ngay sau đó nàng lại nghe thấy tiếng Liên Y truyền ra:“Bộ này hở hang quá, có vẻ không đủ đoan trang, không được, không được, tiếp tục đổi bộ khác!”Lâm Hồi Âm không biết Dạ Huyền rốt cuộc là ở bên trái hay bên phải mình, lung tung nhing, sau đó liền cảm giác được mình bị Dạ Huyền một đường tha vào trong điện.Lâm Hồi Âm ẩn thân, người bên ngoài nhìn không thấy nàng, nhưng là nàng lại có thể thấy được cảnh bên trong, rất nhiều thị nữ ôm nhiều kiện quần áo, đứng trước mặt Liên Y, nàng đang chọn từng bộ, chọn đến một bộ ưng ý liền đi vào hậu đường để thay.Lâm Hồi Âm không hiểu Dạ Huyền mang mình tới nơi này làm cái gì, chẳng lẽ chỉ để xem Liên Y thay đồ.Mà Dạ Huyền cũng trầm mặc.Một lât sau, Liên Y mới lựa chọn được một bộ váy dài sắc nước, nhìn mình trong gương mà rất vừa lòng:“Chọn bộ này đi!”Thị nữ rõ ràng thở nhẹ một hơi, không ngừng tán thưởng:“Công chúa mặc bộ này thật xinh đẹp!”“Công chúa chắc chắn sẽ là người xinh đẹp nhất trong tiệc mừng sinh nhật của thái tử hôm nay.”Liên Y bị sung sướng, trên mặt rốt cục nở cười:“Bản cung đi tắm rửa, các ngươi giúp ta chuẩn bị.”“Vâng, thưa công chúa.”“Đúng rồi, quà ta chuẩn bị tặng thái tử ca ca, các ngươi đặt ở đâu? Đóng gói chưa?"“Rồi ạ, công chúa.” Một thị nữ lên tiếng, ôm hòm vàng đến trước mặt Liên Y, Liên Y mở ra, bên trong có bảy này chiếu xạ, toàn bộ phòng lưu quang tràn đầy, Liên Y lúc này mới cong môi vừa lòng cười,:“Nhớ bảo quản cho tốt, đừng để ai chạm vào, nếu làm hỏng các ngươi không bồi thường được đâu."Liên Y lập tức đi theo kia nữ vào hậu đường, khi trở ra, mặc một kiện áo mỏng, đi thẳng đến phòng tắm.Dạ Huyền buông tay Lâm Hồi Âm, túm nàng hướng về phía hậu đường đi đến.