-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…
Chương 2
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Chưa đâu, anh nghe cho rõ nè! con gái sinh ra không phải sinh con trai muốn nghĩ gì thì nghĩ đâu. Không biết anh nghĩ thế nào chứ thật ra trước lúc sinh anh ra thì mẹ anh cũng là con gái đấy, thiệt là vô phước vì sinh ra đứa con trai đại đại nổ như anh đấy.-Cô....cô....Hắn lấy tay chỉ thẳng vào mặt nhỏ một hành động hết sức quen thuộc nhỏ hất tay của hắn ra-Cô gì mà cô? tôi không có dại mà mới sáng sớm lại đi đo đường cho anh xem đâu.-Ai mà biết được cô đang nghĩ gì trong đầu? Mẹ tôi là người rất tuyệt vời, là con gái bà nhất định phải hơn xa cô rồi.Hắn vừa nói xong nhỏ liền lấy trong ví ra một cái thẻ đưa vào tay hắn.-Hùm.... cô còn nói không phải cố ý sao? giờ còn đưa cả thư tình cho tôi. tôi chưa bao giờ thấy người con gái nào trơ trẽn như cô đấy!Nhỏ lại tiếp tục lấy một cái thẻ nữa bỏ vào tay hắn.Đột nhiên xe dừng lại quá nhanh, cả hai đang ngồi đối diện va đầu vào nhau một cái bốp rồi ôm đầu Lần này cả 2 cùng đồng thanh kêu lên-Chú à.....-Chú xin lỗi 2 đứa tại cổng trường đông quá.Thôi 2 đứa vào trường đi!lại đồng thanh chập 2-VângNgọc Hân bước xuống xe nhìn vào bàn tay đang nắm thẻ của hắn mà cười nhẹ.-Cười cái gì?-Tôi cười ai đó có mắt không tròng có tai mà không có màng nhĩ...-Cô... ý cô là tôi đó hả?-đó là anh nói không phải tôi nói đó nhaNhỏ đi cà nhắc vào. Hắn nhìn vào 2 tấm thẻ. Đó không phải là thư tình mà là 2 tấm danh thiếp.Một của bác sĩ khám tai, một của bác sĩ khám mắt. ngay lập tức hắn đuổi theo nhỏ, vì chân bị thương nên nhỏ không đi nhanh được-Này....này....này... cô có đứng lại cho tôi không?-tôi tên là NGUYỄN NGỌC HÂN không phải là này. cái đồ đại đại nổ-Tôi tên là HỒ THIÊN MINH không phải là đại đại nổ.-kêu tôi lại làm gì thưa thiếu gia HỒ THIÊN NGA?-Cô... 2 cái danh thiếp này là sao hả?-à!!! thì tôi giới thiệu cho anh 2 bs giỏi để khám bệnh đó mà.tôi nói mẹ anh sinh ra anh đúng là vô phước vậy mà anh cũng không nghe, cho anh đi khám mắt vì tôi thấy mắt anh nặng rồi đó nhìn danh thiếp thành thư tình. Tôi có tốt bụng không thiếu gia HỒ THIÊN NGA?-Im đi đồ NGỌC NÁT nhà cô.-Anh mới là cái đồ HỒ THIÊN NGA bất lịch sự....2 người cãi nhau quyết liệt mà không biết mọi người đứng xung quanh "chiêm ngưỡng" rất đông-2 em đang làm gì vậy?Cô giám thị bước đến, cả 2 nhìn nhau và hiểu ra vấn đề. Hắn khoát vai nhỏ cười tươi-Đâu có gì đâu cô tụi em chỉ đang bàn luận về mấy miếng NGỌC NÁT thôi ạ1-Cả chuyện về bản HỒ THIÊN NGA nữa ạ!-Em là hs mới phải không?-Vâng ạ!-Thiên Minh em là hội trưởng hội học sinh đưa Ngọc Hân lên lớp 11k1 đi!-Vâng thưa cô tụi em đi đây!-anh mà cũng làm hội trưởng sao?-Im đi cô làm tôi bực rồi đấy.- Thiên nga cũng biết bực sao?-Cô... đến lớ 11k1 rồi đi đi cho tôi rảnh nợ đời-Hứ... đi đi rồi tôi nhận hết nợ cho anhNhỏ bước vào lớp còn hắn thì đi tiếp
Chưa đâu, anh nghe cho rõ nè! con gái sinh ra không phải sinh con trai muốn nghĩ gì thì nghĩ đâu. Không biết anh nghĩ thế nào chứ thật ra trước lúc sinh anh ra thì mẹ anh cũng là con gái đấy, thiệt là vô phước vì sinh ra đứa con trai đại đại nổ như anh đấy.
-Cô....cô....
Hắn lấy tay chỉ thẳng vào mặt nhỏ một hành động hết sức quen thuộc nhỏ hất tay của hắn ra
-Cô gì mà cô? tôi không có dại mà mới sáng sớm lại đi đo đường cho anh xem đâu.
-Ai mà biết được cô đang nghĩ gì trong đầu? Mẹ tôi là người rất tuyệt vời, là con gái bà nhất định phải hơn xa cô rồi.
Hắn vừa nói xong nhỏ liền lấy trong ví ra một cái thẻ đưa vào tay hắn.
-Hùm.... cô còn nói không phải cố ý sao? giờ còn đưa cả thư tình cho tôi. tôi chưa bao giờ thấy người con gái nào trơ trẽn như cô đấy!
Nhỏ lại tiếp tục lấy một cái thẻ nữa bỏ vào tay hắn.Đột nhiên xe dừng lại quá nhanh, cả hai đang ngồi đối diện va đầu vào nhau một cái bốp rồi ôm đầu Lần này cả 2 cùng đồng thanh kêu lên
-Chú à.....
-Chú xin lỗi 2 đứa tại cổng trường đông quá.Thôi 2 đứa vào trường đi!
lại đồng thanh chập 2
-Vâng
Ngọc Hân bước xuống xe nhìn vào bàn tay đang nắm thẻ của hắn mà cười nhẹ.
-Cười cái gì?
-Tôi cười ai đó có mắt không tròng có tai mà không có màng nhĩ...
-Cô... ý cô là tôi đó hả?
-đó là anh nói không phải tôi nói đó nha
Nhỏ đi cà nhắc vào. Hắn nhìn vào 2 tấm thẻ. Đó không phải là thư tình mà là 2 tấm danh thiếp.Một của bác sĩ khám tai, một của bác sĩ khám mắt. ngay lập tức hắn đuổi theo nhỏ, vì chân bị thương nên nhỏ không đi nhanh được
-Này....này....này... cô có đứng lại cho tôi không?
-tôi tên là NGUYỄN NGỌC HÂN không phải là này. cái đồ đại đại nổ
-Tôi tên là HỒ THIÊN MINH không phải là đại đại nổ.
-kêu tôi lại làm gì thưa thiếu gia HỒ THIÊN NGA?
-Cô... 2 cái danh thiếp này là sao hả?
-à!!! thì tôi giới thiệu cho anh 2 bs giỏi để khám bệnh đó mà.tôi nói mẹ anh sinh ra anh đúng là vô phước vậy mà anh cũng không nghe, cho anh đi khám mắt vì tôi thấy mắt anh nặng rồi đó nhìn danh thiếp thành thư tình. Tôi có tốt bụng không thiếu gia HỒ THIÊN NGA?
-Im đi đồ NGỌC NÁT nhà cô.
-Anh mới là cái đồ HỒ THIÊN NGA bất lịch sự....
2 người cãi nhau quyết liệt mà không biết mọi người đứng xung quanh "chiêm ngưỡng" rất đông
-2 em đang làm gì vậy?
Cô giám thị bước đến, cả 2 nhìn nhau và hiểu ra vấn đề. Hắn khoát vai nhỏ cười tươi
-Đâu có gì đâu cô tụi em chỉ đang bàn luận về mấy miếng NGỌC NÁT thôi ạ1
-Cả chuyện về bản HỒ THIÊN NGA nữa ạ!
-Em là hs mới phải không?
-Vâng ạ!
-Thiên Minh em là hội trưởng hội học sinh đưa Ngọc Hân lên lớp 11k1 đi!
-Vâng thưa cô tụi em đi đây!
-anh mà cũng làm hội trưởng sao?-Im đi cô làm tôi bực rồi đấy.
- Thiên nga cũng biết bực sao?
-Cô... đến lớ 11k1 rồi đi đi cho tôi rảnh nợ đời
-Hứ... đi đi rồi tôi nhận hết nợ cho anh
Nhỏ bước vào lớp còn hắn thì đi tiếp
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Chưa đâu, anh nghe cho rõ nè! con gái sinh ra không phải sinh con trai muốn nghĩ gì thì nghĩ đâu. Không biết anh nghĩ thế nào chứ thật ra trước lúc sinh anh ra thì mẹ anh cũng là con gái đấy, thiệt là vô phước vì sinh ra đứa con trai đại đại nổ như anh đấy.-Cô....cô....Hắn lấy tay chỉ thẳng vào mặt nhỏ một hành động hết sức quen thuộc nhỏ hất tay của hắn ra-Cô gì mà cô? tôi không có dại mà mới sáng sớm lại đi đo đường cho anh xem đâu.-Ai mà biết được cô đang nghĩ gì trong đầu? Mẹ tôi là người rất tuyệt vời, là con gái bà nhất định phải hơn xa cô rồi.Hắn vừa nói xong nhỏ liền lấy trong ví ra một cái thẻ đưa vào tay hắn.-Hùm.... cô còn nói không phải cố ý sao? giờ còn đưa cả thư tình cho tôi. tôi chưa bao giờ thấy người con gái nào trơ trẽn như cô đấy!Nhỏ lại tiếp tục lấy một cái thẻ nữa bỏ vào tay hắn.Đột nhiên xe dừng lại quá nhanh, cả hai đang ngồi đối diện va đầu vào nhau một cái bốp rồi ôm đầu Lần này cả 2 cùng đồng thanh kêu lên-Chú à.....-Chú xin lỗi 2 đứa tại cổng trường đông quá.Thôi 2 đứa vào trường đi!lại đồng thanh chập 2-VângNgọc Hân bước xuống xe nhìn vào bàn tay đang nắm thẻ của hắn mà cười nhẹ.-Cười cái gì?-Tôi cười ai đó có mắt không tròng có tai mà không có màng nhĩ...-Cô... ý cô là tôi đó hả?-đó là anh nói không phải tôi nói đó nhaNhỏ đi cà nhắc vào. Hắn nhìn vào 2 tấm thẻ. Đó không phải là thư tình mà là 2 tấm danh thiếp.Một của bác sĩ khám tai, một của bác sĩ khám mắt. ngay lập tức hắn đuổi theo nhỏ, vì chân bị thương nên nhỏ không đi nhanh được-Này....này....này... cô có đứng lại cho tôi không?-tôi tên là NGUYỄN NGỌC HÂN không phải là này. cái đồ đại đại nổ-Tôi tên là HỒ THIÊN MINH không phải là đại đại nổ.-kêu tôi lại làm gì thưa thiếu gia HỒ THIÊN NGA?-Cô... 2 cái danh thiếp này là sao hả?-à!!! thì tôi giới thiệu cho anh 2 bs giỏi để khám bệnh đó mà.tôi nói mẹ anh sinh ra anh đúng là vô phước vậy mà anh cũng không nghe, cho anh đi khám mắt vì tôi thấy mắt anh nặng rồi đó nhìn danh thiếp thành thư tình. Tôi có tốt bụng không thiếu gia HỒ THIÊN NGA?-Im đi đồ NGỌC NÁT nhà cô.-Anh mới là cái đồ HỒ THIÊN NGA bất lịch sự....2 người cãi nhau quyết liệt mà không biết mọi người đứng xung quanh "chiêm ngưỡng" rất đông-2 em đang làm gì vậy?Cô giám thị bước đến, cả 2 nhìn nhau và hiểu ra vấn đề. Hắn khoát vai nhỏ cười tươi-Đâu có gì đâu cô tụi em chỉ đang bàn luận về mấy miếng NGỌC NÁT thôi ạ1-Cả chuyện về bản HỒ THIÊN NGA nữa ạ!-Em là hs mới phải không?-Vâng ạ!-Thiên Minh em là hội trưởng hội học sinh đưa Ngọc Hân lên lớp 11k1 đi!-Vâng thưa cô tụi em đi đây!-anh mà cũng làm hội trưởng sao?-Im đi cô làm tôi bực rồi đấy.- Thiên nga cũng biết bực sao?-Cô... đến lớ 11k1 rồi đi đi cho tôi rảnh nợ đời-Hứ... đi đi rồi tôi nhận hết nợ cho anhNhỏ bước vào lớp còn hắn thì đi tiếp