-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…
Chương 3
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Cô giáo bước xuống chỗ của nhỏ-Các em làm quen đi từ nay bạn này sẽ chuyển đến học cùng với lớp chúng ta-Xin chào tất cả các bạn mình tên là NGUYỄN NGỌC HÂN rất vui khi được học chung với mọi người-Thôi em sang góc kia ngồi chung với HOÀI AN đi.Nhỏ bước xuống lớp ngồi vào chỗ cô giáo chỉ.-Chào bạn! mình tên là Trần Hoài An mình rất vui khi ngồi chung với bạn!Từ bàn trên một nhỏ nhòm xuống-CòN mình là Lê Diệu Hương. Nhỏ ngồi cạnh mình là Hoàng Thiên Hà.-Chào 3 bạnMàn chào hỏi bị tạm hoãn vì thầy giáo vào lớp. 5 tiết học buổi sáng trôi qua rất bình thường, ngoại trừ màn chào hỏi hơi hóc búa.Nhưng không sao nhỏ vẫn đủ sức vượt qua một cách ngoạn mục. Đến giờ ăn trưa đây là học viện HT dạy từ lớp 10 đến hết đại học quy mô cực lớn. mỗi học sinh được nghỉ 2 tiếng trước giờ học buổi chiều. Hoài An huých tay nhỏ-Ngọc Hân xuống căn tin với bọn mình đi!-Ùm, đi thôi.Thế là nhỏ,Diệu Hương và Hoài An nắm tay vừa đi vừa nói cười xuống căn tin-sao Thiên Hà không cùng đi?-Con nhỏ đó không có chơi với tụi mình suốt ngày chỉ biết theo đuổi anh 2 của Hoài AN thôi!-Anh 2 của bạn là người thế nào mà làm Thiên hà cực khổ quá vậy sao bạn không gắn kết 2 người đó lại?-Anh mình hoàn hảo về mọi mặt chỉ là anh ấy....-Quá lạnh lùng nên có nói thế nào cũng không thể làm anh ấy cũng không thay đổi ánh mắt đá lạnh khi nhìn Thiên Hà-Ghê gớm vậy sao?-Không bao giờ anh ấy nói chuyện với người khác quá nhiều ngay cả nhóm bạn thân của anh ấy hay mình cũng vậy thôi!-Mình hơi tò mò về anh 2 của bạn rồi đấy!ah đến căn tin rồi kìa!Nhỏ chạy ùa vào căn tin. nhưng mà căn tin lúc này không còn bàn trống chỉ có mỗi một chiếc bàn tốt to đẹp ở giữa căn tin. Nhỏ ngay lập tứ ngồi vào cái bàn đó. tất cả mọi người đều quay sang nhìn nhỏ, ngay lập tức Hoài AN và Diệu Hương chạy đến chỗ của nhỏ-Ngọc Hân cậu không ngồi vào cái bàn đó đâu!-Sao lại không được? bàn rộng,đẹp.vị trí tốt, không ngồi ở đây thì ngồi ở đâu?-Nói chung là không được ngồi ở đây!-Không còn cái bàn nào khác giờ mà không ngồi ở đây thì chúng ta xuống đất ăn cơm bằng niềm tin à!Nhỏ vừa nói thì xung quanh bắt đầu ồn ào.Nhưng nhỏ không quan tâm cố sức bám chặt vào cái bàn mặc cho 2 nhỏ bạn đang kéo mình ra-Diệu Hương, Hoài An chuyện này là thế nào?-Anh Quân, anh Lâm, anh Minh, anh 2 tụi em sẽ đi ngay bạn ấy mới đến nên không biết!Dù biết có 4 chàng trai xuất hiện nhưng nhỏ vẫn không chịu đứng dậy-Mình đến trước sao phải nhường cho họ?không nhường có chết cũng không nhường!Thiên minh vừa định bước lên Hoài An chạy đến ngăn lại.Lâm thì xuống bàn nhìn nhỏ-Nể mặt Hoài An và Diệu Hương chúng tôi tha cho cô lần này mau đi đi!-Còn lâu anh khùng à? nhường cho anh rồi tôi nhịn đói à?-cô...-anh muốn đánh con gái sao, thử đi tôi sẵn sàng tiếp anh!Thiên minh giờ mới bước đến được-Cậu cãi không lại với cô ta đâu tới mình mà còn bị cô ta chơi xỏ nữa kìa!
Cô giáo bước xuống chỗ của nhỏ
-Các em làm quen đi từ nay bạn này sẽ chuyển đến học cùng với lớp chúng ta
-Xin chào tất cả các bạn mình tên là NGUYỄN NGỌC HÂN rất vui khi được học chung với mọi người
-Thôi em sang góc kia ngồi chung với HOÀI AN đi.
Nhỏ bước xuống lớp ngồi vào chỗ cô giáo chỉ.
-Chào bạn! mình tên là Trần Hoài An mình rất vui khi ngồi chung với bạn!
Từ bàn trên một nhỏ nhòm xuống
-CòN mình là Lê Diệu Hương. Nhỏ ngồi cạnh mình là Hoàng Thiên Hà.
-Chào 3 bạn
Màn chào hỏi bị tạm hoãn vì thầy giáo vào lớp. 5 tiết học buổi sáng trôi qua rất bình thường, ngoại trừ màn chào hỏi hơi hóc búa.Nhưng không sao nhỏ vẫn đủ sức vượt qua một cách ngoạn mục. Đến giờ ăn trưa đây là học viện HT dạy từ lớp 10 đến hết đại học quy mô cực lớn. mỗi học sinh được nghỉ 2 tiếng trước giờ học buổi chiều. Hoài An huých tay nhỏ
-Ngọc Hân xuống căn tin với bọn mình đi!
-Ùm, đi thôi.
Thế là nhỏ,Diệu Hương và Hoài An nắm tay vừa đi vừa nói cười xuống căn tin
-sao Thiên Hà không cùng đi?
-Con nhỏ đó không có chơi với tụi mình suốt ngày chỉ biết theo đuổi anh 2 của Hoài AN thôi!
-Anh 2 của bạn là người thế nào mà làm Thiên hà cực khổ quá vậy sao bạn không gắn kết 2 người đó lại?
-Anh mình hoàn hảo về mọi mặt chỉ là anh ấy....
-Quá lạnh lùng nên có nói thế nào cũng không thể làm anh ấy cũng không thay đổi ánh mắt đá lạnh khi nhìn Thiên Hà
-Ghê gớm vậy sao?
-Không bao giờ anh ấy nói chuyện với người khác quá nhiều ngay cả nhóm bạn thân của anh ấy hay mình cũng vậy thôi!
-Mình hơi tò mò về anh 2 của bạn rồi đấy!ah đến căn tin rồi kìa!
Nhỏ chạy ùa vào căn tin. nhưng mà căn tin lúc này không còn bàn trống chỉ có mỗi một chiếc bàn tốt to đẹp ở giữa căn tin. Nhỏ ngay lập tứ ngồi vào cái bàn đó. tất cả mọi người đều quay sang nhìn nhỏ, ngay lập tức Hoài AN và Diệu Hương chạy đến chỗ của nhỏ
-Ngọc Hân cậu không ngồi vào cái bàn đó đâu!
-Sao lại không được? bàn rộng,đẹp.vị trí tốt, không ngồi ở đây thì ngồi ở đâu?
-Nói chung là không được ngồi ở đây!
-Không còn cái bàn nào khác giờ mà không ngồi ở đây thì chúng ta xuống đất ăn cơm bằng niềm tin à!
Nhỏ vừa nói thì xung quanh bắt đầu ồn ào.Nhưng nhỏ không quan tâm cố sức bám chặt vào cái bàn mặc cho 2 nhỏ bạn đang kéo mình ra
-Diệu Hương, Hoài An chuyện này là thế nào?
-Anh Quân, anh Lâm, anh Minh, anh 2 tụi em sẽ đi ngay bạn ấy mới đến nên không biết!
Dù biết có 4 chàng trai xuất hiện nhưng nhỏ vẫn không chịu đứng dậy
-Mình đến trước sao phải nhường cho họ?không nhường có chết cũng không nhường!
Thiên minh vừa định bước lên Hoài An chạy đến ngăn lại.Lâm thì xuống bàn nhìn nhỏ
-Nể mặt Hoài An và Diệu Hương chúng tôi tha cho cô lần này mau đi đi!
-Còn lâu anh khùng à? nhường cho anh rồi tôi nhịn đói à?
-cô...
-anh muốn đánh con gái sao, thử đi tôi sẵn sàng tiếp anh!
Thiên minh giờ mới bước đến được
-Cậu cãi không lại với cô ta đâu tới mình mà còn bị cô ta chơi xỏ nữa kìa!
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Cô giáo bước xuống chỗ của nhỏ-Các em làm quen đi từ nay bạn này sẽ chuyển đến học cùng với lớp chúng ta-Xin chào tất cả các bạn mình tên là NGUYỄN NGỌC HÂN rất vui khi được học chung với mọi người-Thôi em sang góc kia ngồi chung với HOÀI AN đi.Nhỏ bước xuống lớp ngồi vào chỗ cô giáo chỉ.-Chào bạn! mình tên là Trần Hoài An mình rất vui khi ngồi chung với bạn!Từ bàn trên một nhỏ nhòm xuống-CòN mình là Lê Diệu Hương. Nhỏ ngồi cạnh mình là Hoàng Thiên Hà.-Chào 3 bạnMàn chào hỏi bị tạm hoãn vì thầy giáo vào lớp. 5 tiết học buổi sáng trôi qua rất bình thường, ngoại trừ màn chào hỏi hơi hóc búa.Nhưng không sao nhỏ vẫn đủ sức vượt qua một cách ngoạn mục. Đến giờ ăn trưa đây là học viện HT dạy từ lớp 10 đến hết đại học quy mô cực lớn. mỗi học sinh được nghỉ 2 tiếng trước giờ học buổi chiều. Hoài An huých tay nhỏ-Ngọc Hân xuống căn tin với bọn mình đi!-Ùm, đi thôi.Thế là nhỏ,Diệu Hương và Hoài An nắm tay vừa đi vừa nói cười xuống căn tin-sao Thiên Hà không cùng đi?-Con nhỏ đó không có chơi với tụi mình suốt ngày chỉ biết theo đuổi anh 2 của Hoài AN thôi!-Anh 2 của bạn là người thế nào mà làm Thiên hà cực khổ quá vậy sao bạn không gắn kết 2 người đó lại?-Anh mình hoàn hảo về mọi mặt chỉ là anh ấy....-Quá lạnh lùng nên có nói thế nào cũng không thể làm anh ấy cũng không thay đổi ánh mắt đá lạnh khi nhìn Thiên Hà-Ghê gớm vậy sao?-Không bao giờ anh ấy nói chuyện với người khác quá nhiều ngay cả nhóm bạn thân của anh ấy hay mình cũng vậy thôi!-Mình hơi tò mò về anh 2 của bạn rồi đấy!ah đến căn tin rồi kìa!Nhỏ chạy ùa vào căn tin. nhưng mà căn tin lúc này không còn bàn trống chỉ có mỗi một chiếc bàn tốt to đẹp ở giữa căn tin. Nhỏ ngay lập tứ ngồi vào cái bàn đó. tất cả mọi người đều quay sang nhìn nhỏ, ngay lập tức Hoài AN và Diệu Hương chạy đến chỗ của nhỏ-Ngọc Hân cậu không ngồi vào cái bàn đó đâu!-Sao lại không được? bàn rộng,đẹp.vị trí tốt, không ngồi ở đây thì ngồi ở đâu?-Nói chung là không được ngồi ở đây!-Không còn cái bàn nào khác giờ mà không ngồi ở đây thì chúng ta xuống đất ăn cơm bằng niềm tin à!Nhỏ vừa nói thì xung quanh bắt đầu ồn ào.Nhưng nhỏ không quan tâm cố sức bám chặt vào cái bàn mặc cho 2 nhỏ bạn đang kéo mình ra-Diệu Hương, Hoài An chuyện này là thế nào?-Anh Quân, anh Lâm, anh Minh, anh 2 tụi em sẽ đi ngay bạn ấy mới đến nên không biết!Dù biết có 4 chàng trai xuất hiện nhưng nhỏ vẫn không chịu đứng dậy-Mình đến trước sao phải nhường cho họ?không nhường có chết cũng không nhường!Thiên minh vừa định bước lên Hoài An chạy đến ngăn lại.Lâm thì xuống bàn nhìn nhỏ-Nể mặt Hoài An và Diệu Hương chúng tôi tha cho cô lần này mau đi đi!-Còn lâu anh khùng à? nhường cho anh rồi tôi nhịn đói à?-cô...-anh muốn đánh con gái sao, thử đi tôi sẵn sàng tiếp anh!Thiên minh giờ mới bước đến được-Cậu cãi không lại với cô ta đâu tới mình mà còn bị cô ta chơi xỏ nữa kìa!