-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…
Chương 6
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Cả 2 tức tốc chạy đi thật nhanh.Mỗi bước chân của họ như có ngọn gió đẩy rất nhanh bây giờ thì họ giống như vận đông viên thể thao cấp quốc gia hơn và người thắng trong cuộc thi này là...........Lập khiêm. Anh bế nhỏ lên thật nhanh đến phòng y tế tuy có chút thất vong nhưng Thiên minh vẫn đi theo.sau khi khám xong.cả 2 cùng đồng thanh-Cô ấy có sao không?-hình như là quá sốc việc gì đó thêm vào việc bị thương ngoài da nữa nên mới ngất. nhưng 2 em yên tâm sau khi ổn định và truyền thêm bình nước này là không sao rồi!-cảm ơn côCô y tá thì bước ra ngoài cùng lúc cả bọn kia vừa chạy đến.Thiên Minh và Lập Khiêm ngồi xuống ghế 4 người kia cũng ngồi theo- Ngọc hân có sao không?-Chỉ là chấn động nhẹ thôi một lát nữa sẽ tỉnhThiên minh lên tiếng để trấn an mọi người.1 tiếng trôi qua môi của nhỏ mấp máy-Anh Lập...........kh.... khiêm.........đừng..........đi....màLập khiêm và thiên minh vội chạy tới-Anh........... Lập.......... Khiem đừng....đi-Anh biết rồi anh sẽ không đi đâu hếtLập khiêm nắm chặt tay nhỏ và đâu đây có một đôi mắt tràn đầy sự thất vọng.Thiên minh bước ra ngoài đi đâu đó một lát sau 4 người kia cũng lên lớp.Ổ một góc sân thể dục thiên minh đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá-Là mùa đông rồiHắn cười nhẹ nụ cười buồn. Thật sự bây giờ chính hắn cũng không hiểu rõ chính bản thân mình nữa. Tại sao lại lo lắng cho đứa con gái mà hắn nghĩ là ghét nhất trên đời? Sao phải quan tâm cho ngọc nát luôn cãi nhau với hắn?Sao phải đau lòng khi người bế ngọc hân không phải là hắn mà là lập khiêm? Sao lại bỏ đi khi nhỏ gọi tên lập khiêm?-Taiiiiiiiii.....................saoooooooooooooooo.............hắn hét lớn
Cả 2 tức tốc chạy đi thật nhanh.Mỗi bước chân của họ như có ngọn gió đẩy rất nhanh bây giờ thì họ giống như vận đông viên thể thao cấp quốc gia hơn và người thắng trong cuộc thi này là...........Lập khiêm. Anh bế nhỏ lên thật nhanh đến phòng y tế tuy có chút thất vong nhưng Thiên minh vẫn đi theo.
sau khi khám xong.cả 2 cùng đồng thanh
-Cô ấy có sao không?
-hình như là quá sốc việc gì đó thêm vào việc bị thương ngoài da nữa nên mới ngất. nhưng 2 em yên tâm sau khi ổn định và truyền thêm bình nước này là không sao rồi!
-cảm ơn cô
Cô y tá thì bước ra ngoài cùng lúc cả bọn kia vừa chạy đến.Thiên Minh và Lập Khiêm ngồi xuống ghế 4 người kia cũng ngồi theo
- Ngọc hân có sao không?
-Chỉ là chấn động nhẹ thôi một lát nữa sẽ tỉnh
Thiên minh lên tiếng để trấn an mọi người.1 tiếng trôi qua môi của nhỏ mấp máy
-Anh Lập...........kh.... khiêm.........đừng..........đi....mà
Lập khiêm và thiên minh vội chạy tới
-Anh........... Lập.......... Khiem đừng....đi
-Anh biết rồi anh sẽ không đi đâu hết
Lập khiêm nắm chặt tay nhỏ và đâu đây có một đôi mắt tràn đầy sự thất vọng.Thiên minh bước ra ngoài đi đâu đó một lát sau 4 người kia cũng lên lớp.
Ổ một góc sân thể dục thiên minh đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá
-Là mùa đông rồi
Hắn cười nhẹ nụ cười buồn. Thật sự bây giờ chính hắn cũng không hiểu rõ chính bản thân mình nữa. Tại sao lại lo lắng cho đứa con gái mà hắn nghĩ là ghét nhất trên đời? Sao phải quan tâm cho ngọc nát luôn cãi nhau với hắn?Sao phải đau lòng khi người bế ngọc hân không phải là hắn mà là lập khiêm? Sao lại bỏ đi khi nhỏ gọi tên lập khiêm?
-Taiiiiiiiii.....................saoooooooooooooooo.............
hắn hét lớn
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Cả 2 tức tốc chạy đi thật nhanh.Mỗi bước chân của họ như có ngọn gió đẩy rất nhanh bây giờ thì họ giống như vận đông viên thể thao cấp quốc gia hơn và người thắng trong cuộc thi này là...........Lập khiêm. Anh bế nhỏ lên thật nhanh đến phòng y tế tuy có chút thất vong nhưng Thiên minh vẫn đi theo.sau khi khám xong.cả 2 cùng đồng thanh-Cô ấy có sao không?-hình như là quá sốc việc gì đó thêm vào việc bị thương ngoài da nữa nên mới ngất. nhưng 2 em yên tâm sau khi ổn định và truyền thêm bình nước này là không sao rồi!-cảm ơn côCô y tá thì bước ra ngoài cùng lúc cả bọn kia vừa chạy đến.Thiên Minh và Lập Khiêm ngồi xuống ghế 4 người kia cũng ngồi theo- Ngọc hân có sao không?-Chỉ là chấn động nhẹ thôi một lát nữa sẽ tỉnhThiên minh lên tiếng để trấn an mọi người.1 tiếng trôi qua môi của nhỏ mấp máy-Anh Lập...........kh.... khiêm.........đừng..........đi....màLập khiêm và thiên minh vội chạy tới-Anh........... Lập.......... Khiem đừng....đi-Anh biết rồi anh sẽ không đi đâu hếtLập khiêm nắm chặt tay nhỏ và đâu đây có một đôi mắt tràn đầy sự thất vọng.Thiên minh bước ra ngoài đi đâu đó một lát sau 4 người kia cũng lên lớp.Ổ một góc sân thể dục thiên minh đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế đá-Là mùa đông rồiHắn cười nhẹ nụ cười buồn. Thật sự bây giờ chính hắn cũng không hiểu rõ chính bản thân mình nữa. Tại sao lại lo lắng cho đứa con gái mà hắn nghĩ là ghét nhất trên đời? Sao phải quan tâm cho ngọc nát luôn cãi nhau với hắn?Sao phải đau lòng khi người bế ngọc hân không phải là hắn mà là lập khiêm? Sao lại bỏ đi khi nhỏ gọi tên lập khiêm?-Taiiiiiiiii.....................saoooooooooooooooo.............hắn hét lớn