-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…
Chương 5
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Lập khiêm lên tiếng trước-cô muốn gì?-Muốn sao băng-tự đi mà tìm-không làm được-vậy thì im lặng đi-không thích-vậy cô thích gì?-thích nói chuyện-không thích-vậy anh thích gì?-thích im lặng-không được-cô đi lên trời đi-không đi được-có sao băng đấy-chưa chắc sẽ cóCuối cùng cả 2 cùng ngưng lại nhưng thái lâm vẫn tiếp tục thắc mắc-còn 2 câu cuối có nghĩa là gì?nhỏ nhấp ngụm nước rồi nói tiếp-có nghĩa là anh ta chịu nói chuyện rồiCả bọn cùng đồng thanh kêu lên-trời ơi-bạn là người đầu tiên hiểu anh mình nói gì và làm anh ấy bó tay đấyNhỏ lóng ngóng làm đổ nước vào người-bạn lóng ngóng làm đổ nước vào người kìa giống như con nít vậy!vừa nói Diệu hương vừa lấy khăn giấy lau cho nhỏ-cảm ơn bạn nha.Diệu Hương đưa tay lau vết nước dính trên cổ nhỏ- đây là gì vậy?-ý bạn là gì?-Sợi dây chuyền cỏ 4 lá này đẹp thật đấy! cậu mua nó ở đâu vậy?- Mình cũng không rõ nữa!Nhỏ lấy sợi dây chuyền ra, trong ánh sáng nó lấp lánh vô cùng-Sợi dây chuyền đó,....cô... lấy nó.Lập khiêm không ngưng nhìn vào sợi dây chuyền. vừa lúc tiếng trống vào lớp vang lên. nhỏ cùng mọi người trong bàn đứng lên. bước ra ngoài.lập khiêm lập tức chạy theo-Em chính là băng du mà.phải không?-anh đang nói cái gì vậy?Lập khiêm dùng tay giữ chặt vai nhỏ lại-- em đúng là băng du rồiAnh ôm nhỏ thật chặt mặt cho xung quanh có bao nhiêu người nhòm ngó, bàn tán-Mau buông tôi ra tôi tên là nguyễn ngọc hâncảm thấy không ổn cả bọn tách Lập khiêm ra-Bình tĩnh đi anh 2Diệu hương vội đỡ nhỏ lên lớp mặt cho Lập khiêm có gào thét thế nào-bă.........ng du.................. s..... sao em có thể quên anh được.............Anh gục xuống và gào thét nước mắt tuôn tràn người đứng bên cạnh cũng có thể cảm nhận được nỗi đau chia cắt ấy ghê gớm như thế nào- Bình tĩnh đi lập khiêmCả bọn vừa giữ vừa khuyên nhưng có lẽ trong tai của anh bây giờ đã không thể nghe được gì nữa rồi Diệu hương chợt chạy vội lại-Mọi người mau......... ma đến giúp.............em đi! Ngọc.............Hân...........- Ngọc Hân làm sao em mau nói điThiên minh hét lên-Ngọc Hân ngất ở đằng kia em không để bạn ấy đến phòng y tế đượcThiên minh và Lập Khiêm vội lao nhanh ra theo hướng mà Diệu Hương chỉ
Lập khiêm lên tiếng trước
-cô muốn gì?
-Muốn sao băng
-tự đi mà tìm
-không làm được
-vậy thì im lặng đi
-không thích
-vậy cô thích gì?
-thích nói chuyện
-không thích
-vậy anh thích gì?
-thích im lặng
-không được
-cô đi lên trời đi
-không đi được
-có sao băng đấy
-chưa chắc sẽ có
Cuối cùng cả 2 cùng ngưng lại nhưng thái lâm vẫn tiếp tục thắc mắc
-còn 2 câu cuối có nghĩa là gì?
nhỏ nhấp ngụm nước rồi nói tiếp
-có nghĩa là anh ta chịu nói chuyện rồi
Cả bọn cùng đồng thanh kêu lên
-trời ơi
-bạn là người đầu tiên hiểu anh mình nói gì và làm anh ấy bó tay đấy
Nhỏ lóng ngóng làm đổ nước vào người
-bạn lóng ngóng làm đổ nước vào người kìa giống như con nít vậy!
vừa nói Diệu hương vừa lấy khăn giấy lau cho nhỏ
-cảm ơn bạn nha.
Diệu Hương đưa tay lau vết nước dính trên cổ nhỏ
- đây là gì vậy?
-ý bạn là gì?
-Sợi dây chuyền cỏ 4 lá này đẹp thật đấy! cậu mua nó ở đâu vậy?
- Mình cũng không rõ nữa!
Nhỏ lấy sợi dây chuyền ra, trong ánh sáng nó lấp lánh vô cùng
-Sợi dây chuyền đó,....cô... lấy nó.
Lập khiêm không ngưng nhìn vào sợi dây chuyền. vừa lúc tiếng trống vào lớp vang lên. nhỏ cùng mọi người trong bàn đứng lên. bước ra ngoài.lập khiêm lập tức chạy theo
-Em chính là băng du mà.phải không?
-anh đang nói cái gì vậy?
Lập khiêm dùng tay giữ chặt vai nhỏ lại
-- em đúng là băng du rồi
Anh ôm nhỏ thật chặt mặt cho xung quanh có bao nhiêu người nhòm ngó, bàn tán
-Mau buông tôi ra tôi tên là nguyễn ngọc hân
cảm thấy không ổn cả bọn tách Lập khiêm ra
-Bình tĩnh đi anh 2
Diệu hương vội đỡ nhỏ lên lớp mặt cho Lập khiêm có gào thét thế nào
-bă.........ng du.................. s..... sao em có thể quên anh được.............
Anh gục xuống và gào thét nước mắt tuôn tràn người đứng bên cạnh cũng có thể cảm nhận được nỗi đau chia cắt ấy ghê gớm như thế nào
- Bình tĩnh đi lập khiêm
Cả bọn vừa giữ vừa khuyên nhưng có lẽ trong tai của anh bây giờ đã không thể nghe được gì nữa rồi Diệu hương chợt chạy vội lại
-Mọi người mau......... ma đến giúp.............em đi! Ngọc.............Hân...........
- Ngọc Hân làm sao em mau nói đi
Thiên minh hét lên
-Ngọc Hân ngất ở đằng kia em không để bạn ấy đến phòng y tế được
Thiên minh và Lập Khiêm vội lao nhanh ra theo hướng mà Diệu Hương chỉ
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Lập khiêm lên tiếng trước-cô muốn gì?-Muốn sao băng-tự đi mà tìm-không làm được-vậy thì im lặng đi-không thích-vậy cô thích gì?-thích nói chuyện-không thích-vậy anh thích gì?-thích im lặng-không được-cô đi lên trời đi-không đi được-có sao băng đấy-chưa chắc sẽ cóCuối cùng cả 2 cùng ngưng lại nhưng thái lâm vẫn tiếp tục thắc mắc-còn 2 câu cuối có nghĩa là gì?nhỏ nhấp ngụm nước rồi nói tiếp-có nghĩa là anh ta chịu nói chuyện rồiCả bọn cùng đồng thanh kêu lên-trời ơi-bạn là người đầu tiên hiểu anh mình nói gì và làm anh ấy bó tay đấyNhỏ lóng ngóng làm đổ nước vào người-bạn lóng ngóng làm đổ nước vào người kìa giống như con nít vậy!vừa nói Diệu hương vừa lấy khăn giấy lau cho nhỏ-cảm ơn bạn nha.Diệu Hương đưa tay lau vết nước dính trên cổ nhỏ- đây là gì vậy?-ý bạn là gì?-Sợi dây chuyền cỏ 4 lá này đẹp thật đấy! cậu mua nó ở đâu vậy?- Mình cũng không rõ nữa!Nhỏ lấy sợi dây chuyền ra, trong ánh sáng nó lấp lánh vô cùng-Sợi dây chuyền đó,....cô... lấy nó.Lập khiêm không ngưng nhìn vào sợi dây chuyền. vừa lúc tiếng trống vào lớp vang lên. nhỏ cùng mọi người trong bàn đứng lên. bước ra ngoài.lập khiêm lập tức chạy theo-Em chính là băng du mà.phải không?-anh đang nói cái gì vậy?Lập khiêm dùng tay giữ chặt vai nhỏ lại-- em đúng là băng du rồiAnh ôm nhỏ thật chặt mặt cho xung quanh có bao nhiêu người nhòm ngó, bàn tán-Mau buông tôi ra tôi tên là nguyễn ngọc hâncảm thấy không ổn cả bọn tách Lập khiêm ra-Bình tĩnh đi anh 2Diệu hương vội đỡ nhỏ lên lớp mặt cho Lập khiêm có gào thét thế nào-bă.........ng du.................. s..... sao em có thể quên anh được.............Anh gục xuống và gào thét nước mắt tuôn tràn người đứng bên cạnh cũng có thể cảm nhận được nỗi đau chia cắt ấy ghê gớm như thế nào- Bình tĩnh đi lập khiêmCả bọn vừa giữ vừa khuyên nhưng có lẽ trong tai của anh bây giờ đã không thể nghe được gì nữa rồi Diệu hương chợt chạy vội lại-Mọi người mau......... ma đến giúp.............em đi! Ngọc.............Hân...........- Ngọc Hân làm sao em mau nói điThiên minh hét lên-Ngọc Hân ngất ở đằng kia em không để bạn ấy đến phòng y tế đượcThiên minh và Lập Khiêm vội lao nhanh ra theo hướng mà Diệu Hương chỉ