-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…
Chương 10
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… chiếc xe đi đến trước một khu biệt thự sang và cách đây 2 km không hề có một ngôi nhà nào cả. Anh bước xuống xe đi tiếp vào bên trong, đi vòng qua khu biệt thự và thẳng đến phía trước theo một con đường nhỏ 2 bên là những thảm cỏ xanh tươi và thẳng tắp đâu đó xen kẻ rất nhiều hoa anh thảo.điểm cuối của con đường là một ngôi nhà nhỏ với lối kiến trúc rất độc đáo. Anh không bước vào mà chỉ ngồi lên chiếc xích đu phía bên ngoài cửa. Đôi mắt anh khẽ nhắm lại và đưa hồn vào khoảng kí ức lúc 11 tuổi"-Cậu chủ!tôi có chuyện muốn xin phép cậu_bà Lan: người làm trong nhà-Nói đi_Khiêm lạnh lùng lên tiếng-Vì khó khăn nên tôi muốn xin cậu cho phép con gái tôi được đến đây sông.tôi hứa nhấtđịnh nó sẽ không làm phiền cậu đâu!Dù hơi khó chịu nhưng Khiêm vẫn gật đầu đồng ý vì bà Lan là người chăm sóc cậu từ nhỏ-Cảm ơn cậu chủ!bà ta cúi đầu rồi bước ra ngoài.2 tiếng sau trên tay bà dắt theo một cô bé xinh xinh từ từ bước vào, bà dẫn cô bé đến trước mặt Lập Khiêm-Con mau chào cậu chủ đi!bà Lan giục-Xin chào-Tên_từng tảng băng như rơi ra trong miệng của cậu-em tên là hoàng Băng Du-Thôi xin phép cậu chủ tôi không làm phiền cậu nữa!Khiêm chỉ gật đầu. Bà dắt nhỏ vào trong phòng-Con phải ngoan không được làm hư đồ đạc ở trong nhà,không được làm phiền cậu chủ nữa biết không?-Vâng ạ! nhưng con có thể ra vườn chơi không?-Được nhưng mà không được pha hoa!-vâng ạ!Nhỏ chạy vội ra bên ngoài. Tất cả những gì ở đây đều làm nhỏ thích thú hoa co, hồ nước,tất cả như một bức tranhNhỏ bước dần ra phía sau và vô tình nhìn thấy một cảnh tượng
chiếc xe đi đến trước một khu biệt thự sang và cách đây 2 km không hề có một ngôi nhà nào cả. Anh bước xuống xe đi tiếp vào bên trong, đi vòng qua khu biệt thự và thẳng đến phía trước theo một con đường nhỏ 2 bên là những thảm cỏ xanh tươi và thẳng tắp đâu đó xen kẻ rất nhiều hoa anh thảo.điểm cuối của con đường là một ngôi nhà nhỏ với lối kiến trúc rất độc đáo. Anh không bước vào mà chỉ ngồi lên chiếc xích đu phía bên ngoài cửa. Đôi mắt anh khẽ nhắm lại và đưa hồn vào khoảng kí ức lúc 11 tuổi
"-Cậu chủ!tôi có chuyện muốn xin phép cậu_bà Lan: người làm trong nhà
-Nói đi_Khiêm lạnh lùng lên tiếng
-Vì khó khăn nên tôi muốn xin cậu cho phép con gái tôi được đến đây sông.tôi hứa nhấtđịnh nó sẽ không làm phiền cậu đâu!
Dù hơi khó chịu nhưng Khiêm vẫn gật đầu đồng ý vì bà Lan là người chăm sóc cậu từ nhỏ
-Cảm ơn cậu chủ!
bà ta cúi đầu rồi bước ra ngoài.2 tiếng sau trên tay bà dắt theo một cô bé xinh xinh từ từ bước vào, bà dẫn cô bé đến trước mặt Lập Khiêm
-Con mau chào cậu chủ đi!
bà Lan giục
-Xin chào
-Tên_từng tảng băng như rơi ra trong miệng của cậu
-em tên là hoàng Băng Du
-Thôi xin phép cậu chủ tôi không làm phiền cậu nữa!
Khiêm chỉ gật đầu. Bà dắt nhỏ vào trong phòng
-Con phải ngoan không được làm hư đồ đạc ở trong nhà,không được làm phiền cậu chủ nữa biết không?
-Vâng ạ! nhưng con có thể ra vườn chơi không?
-Được nhưng mà không được pha hoa!
-vâng ạ!
Nhỏ chạy vội ra bên ngoài. Tất cả những gì ở đây đều làm nhỏ thích thú hoa co, hồ nước,tất cả như một bức tranh
Nhỏ bước dần ra phía sau và vô tình nhìn thấy một cảnh tượng
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… chiếc xe đi đến trước một khu biệt thự sang và cách đây 2 km không hề có một ngôi nhà nào cả. Anh bước xuống xe đi tiếp vào bên trong, đi vòng qua khu biệt thự và thẳng đến phía trước theo một con đường nhỏ 2 bên là những thảm cỏ xanh tươi và thẳng tắp đâu đó xen kẻ rất nhiều hoa anh thảo.điểm cuối của con đường là một ngôi nhà nhỏ với lối kiến trúc rất độc đáo. Anh không bước vào mà chỉ ngồi lên chiếc xích đu phía bên ngoài cửa. Đôi mắt anh khẽ nhắm lại và đưa hồn vào khoảng kí ức lúc 11 tuổi"-Cậu chủ!tôi có chuyện muốn xin phép cậu_bà Lan: người làm trong nhà-Nói đi_Khiêm lạnh lùng lên tiếng-Vì khó khăn nên tôi muốn xin cậu cho phép con gái tôi được đến đây sông.tôi hứa nhấtđịnh nó sẽ không làm phiền cậu đâu!Dù hơi khó chịu nhưng Khiêm vẫn gật đầu đồng ý vì bà Lan là người chăm sóc cậu từ nhỏ-Cảm ơn cậu chủ!bà ta cúi đầu rồi bước ra ngoài.2 tiếng sau trên tay bà dắt theo một cô bé xinh xinh từ từ bước vào, bà dẫn cô bé đến trước mặt Lập Khiêm-Con mau chào cậu chủ đi!bà Lan giục-Xin chào-Tên_từng tảng băng như rơi ra trong miệng của cậu-em tên là hoàng Băng Du-Thôi xin phép cậu chủ tôi không làm phiền cậu nữa!Khiêm chỉ gật đầu. Bà dắt nhỏ vào trong phòng-Con phải ngoan không được làm hư đồ đạc ở trong nhà,không được làm phiền cậu chủ nữa biết không?-Vâng ạ! nhưng con có thể ra vườn chơi không?-Được nhưng mà không được pha hoa!-vâng ạ!Nhỏ chạy vội ra bên ngoài. Tất cả những gì ở đây đều làm nhỏ thích thú hoa co, hồ nước,tất cả như một bức tranhNhỏ bước dần ra phía sau và vô tình nhìn thấy một cảnh tượng