-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…
Chương 11
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… câu chủ xin cậu tha cho chúng tôi đi như vậy rất nguy hiểm!Một người làm vừa cầm quả táo vừa nói với giọng van nài-Đứng im! Vẫn cái giọng âm binh đó-Cậu chủ làm ơn tha cho tôi!-Mọi người đang làm gì vậy ạ?Nhỏ vừa cười vừa chạy đến làm thu hút ánh mắt tất cả mọi người-Băng du cháu mau vào nhà đi!Nói xong ông ta lập tức quay lại nhìn Lập Khiêm với thái độ hết sức van nài-Cậu chủ tôi biết tài năng của cậu nhưng dùng tôi làm bia vẫn có chút không an toàn nhỡ cây tiêu không trúng vào quả táo mà trúng vào chỗ khác thì sao?-Được rồi nếu có thể tìm người thay thế ta có thể tha cho ông!-Để em!_nhỏ lanh chanh nhảy vào-Không được! ở đây rất nguy hiểm! mẹ cháu sẽ rất lo-Mẹ nói với cháu anh Lập Khiêm phi tiêu rất giỏi! cháu tin tưởng anh ấy nhất định anh ấy sẽ phi trúng!Nhỏ giật lấy quả táo rồi để lên đầu mình-Tránh ra!Lời Lập Khiêm đã nói thì không ai dám cãi, tất cả mọi người đều tránh ra...............sẹt......................sựt............. Cây tiêu nằm ngay chính giữa quả táo.Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm rồi cúi đầu đi ra. Nhưng lúc này gương mặt của Lập Khiêm hơi ngạc nhiên một chút. Vì sao ư? Vì nhỏ, nhỏ không hề nhắm mắt lại trái lại còn mở to nữa chứ. Còn miệng thì toe toét cười. Không hề có lấy một chút sợ hãi-woa! anh Lập khiêm giỏi quá!Nhỏ cầm quả táo tiến lại chỗ Lập Khiêm. Rút cây tiêu ra khỏi quả táo rồi nhỏ đưa quả táo ra trước mặt cậu-Anh ăn đi!Lập Khiêm cầm lấy quả táo xơi một miếng vừa ăn vừa nhìn nhỏ ngắm nghía cây tiêu.-Anh Lạp Khiêm anh cho em cây tiêu này nha?Lập Khiêm không nói gì chỉ gật đầu đột nhiên nhỏ nhìn xung quanh rồi nói thầm với Lập Khiêm-Anh Lập Khiêm em biết nhà chúng ta có một chỗ này vui lắm!Nhỏ kéo tay Lập Khiêm chạy ra phía sau nhà. Tất nhiên đây không phải là bí mật gì lớn lao đến nỗi Lập Khiêm không biết đó là gì. đây là con đường dẫn đến một khu vườn mà cậu sắp cho dựng riêng một ngôi nhà ở đó. có một chút ngạc nhiên vì không ai biết chỗ này nhưng nhỏ lại biết-Anh Lập Khiêm đến nơi rồi
câu chủ xin cậu tha cho chúng tôi đi như vậy rất nguy hiểm!
Một người làm vừa cầm quả táo vừa nói với giọng van nài
-Đứng im! Vẫn cái giọng âm binh đó
-Cậu chủ làm ơn tha cho tôi!
-Mọi người đang làm gì vậy ạ?
Nhỏ vừa cười vừa chạy đến làm thu hút ánh mắt tất cả mọi người
-Băng du cháu mau vào nhà đi!
Nói xong ông ta lập tức quay lại nhìn Lập Khiêm với thái độ hết sức van nài
-Cậu chủ tôi biết tài năng của cậu nhưng dùng tôi làm bia vẫn có chút không an toàn nhỡ cây tiêu không trúng vào quả táo mà trúng vào chỗ khác thì sao?
-Được rồi nếu có thể tìm người thay thế ta có thể tha cho ông!
-Để em!_nhỏ lanh chanh nhảy vào
-Không được! ở đây rất nguy hiểm! mẹ cháu sẽ rất lo
-Mẹ nói với cháu anh Lập Khiêm phi tiêu rất giỏi! cháu tin tưởng anh ấy nhất định anh ấy sẽ phi trúng!
Nhỏ giật lấy quả táo rồi để lên đầu mình
-Tránh ra!
Lời Lập Khiêm đã nói thì không ai dám cãi, tất cả mọi người đều tránh ra...............sẹt......................sựt............. Cây tiêu nằm ngay chính giữa quả táo.Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm rồi cúi đầu đi ra. Nhưng lúc này gương mặt của Lập Khiêm hơi ngạc nhiên một chút. Vì sao ư? Vì nhỏ, nhỏ không hề nhắm mắt lại trái lại còn mở to nữa chứ. Còn miệng thì toe toét cười. Không hề có lấy một chút sợ hãi
-woa! anh Lập khiêm giỏi quá!
Nhỏ cầm quả táo tiến lại chỗ Lập Khiêm. Rút cây tiêu ra khỏi quả táo rồi nhỏ đưa quả táo ra trước mặt cậu
-Anh ăn đi!
Lập Khiêm cầm lấy quả táo xơi một miếng vừa ăn vừa nhìn nhỏ ngắm nghía cây tiêu.
-Anh Lạp Khiêm anh cho em cây tiêu này nha?
Lập Khiêm không nói gì chỉ gật đầu đột nhiên nhỏ nhìn xung quanh rồi nói thầm với Lập Khiêm
-Anh Lập Khiêm em biết nhà chúng ta có một chỗ này vui lắm!
Nhỏ kéo tay Lập Khiêm chạy ra phía sau nhà. Tất nhiên đây không phải là bí mật gì lớn lao đến nỗi Lập Khiêm không biết đó là gì. đây là con đường dẫn đến một khu vườn mà cậu sắp cho dựng riêng một ngôi nhà ở đó. có một chút ngạc nhiên vì không ai biết chỗ này nhưng nhỏ lại biết
-Anh Lập Khiêm đến nơi rồi
Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… câu chủ xin cậu tha cho chúng tôi đi như vậy rất nguy hiểm!Một người làm vừa cầm quả táo vừa nói với giọng van nài-Đứng im! Vẫn cái giọng âm binh đó-Cậu chủ làm ơn tha cho tôi!-Mọi người đang làm gì vậy ạ?Nhỏ vừa cười vừa chạy đến làm thu hút ánh mắt tất cả mọi người-Băng du cháu mau vào nhà đi!Nói xong ông ta lập tức quay lại nhìn Lập Khiêm với thái độ hết sức van nài-Cậu chủ tôi biết tài năng của cậu nhưng dùng tôi làm bia vẫn có chút không an toàn nhỡ cây tiêu không trúng vào quả táo mà trúng vào chỗ khác thì sao?-Được rồi nếu có thể tìm người thay thế ta có thể tha cho ông!-Để em!_nhỏ lanh chanh nhảy vào-Không được! ở đây rất nguy hiểm! mẹ cháu sẽ rất lo-Mẹ nói với cháu anh Lập Khiêm phi tiêu rất giỏi! cháu tin tưởng anh ấy nhất định anh ấy sẽ phi trúng!Nhỏ giật lấy quả táo rồi để lên đầu mình-Tránh ra!Lời Lập Khiêm đã nói thì không ai dám cãi, tất cả mọi người đều tránh ra...............sẹt......................sựt............. Cây tiêu nằm ngay chính giữa quả táo.Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm rồi cúi đầu đi ra. Nhưng lúc này gương mặt của Lập Khiêm hơi ngạc nhiên một chút. Vì sao ư? Vì nhỏ, nhỏ không hề nhắm mắt lại trái lại còn mở to nữa chứ. Còn miệng thì toe toét cười. Không hề có lấy một chút sợ hãi-woa! anh Lập khiêm giỏi quá!Nhỏ cầm quả táo tiến lại chỗ Lập Khiêm. Rút cây tiêu ra khỏi quả táo rồi nhỏ đưa quả táo ra trước mặt cậu-Anh ăn đi!Lập Khiêm cầm lấy quả táo xơi một miếng vừa ăn vừa nhìn nhỏ ngắm nghía cây tiêu.-Anh Lạp Khiêm anh cho em cây tiêu này nha?Lập Khiêm không nói gì chỉ gật đầu đột nhiên nhỏ nhìn xung quanh rồi nói thầm với Lập Khiêm-Anh Lập Khiêm em biết nhà chúng ta có một chỗ này vui lắm!Nhỏ kéo tay Lập Khiêm chạy ra phía sau nhà. Tất nhiên đây không phải là bí mật gì lớn lao đến nỗi Lập Khiêm không biết đó là gì. đây là con đường dẫn đến một khu vườn mà cậu sắp cho dựng riêng một ngôi nhà ở đó. có một chút ngạc nhiên vì không ai biết chỗ này nhưng nhỏ lại biết-Anh Lập Khiêm đến nơi rồi