Tác giả:

-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…

Chương 20

Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Chính Nam buồn cười quá mà lên tiếng-Thôi mau ăn đi!tất cả bắt đầu ăn uống trong hòa bình#####################Buổi chiều chính nam lang thang trên đường phố thì đôi mày khẽ chau lại khi nhìn thấy mẹ kế_bà Hồng_ đang ngồi cùng thư kí của ông Hải trong một quán cafe. Anh lặng lẽ bước vào trong nhưng không để họ nhìn thấy, chọn một bàn gần đó và ngồi xuống-Anh đừng tìm đứa con gái thất lạc của chủ tịch nữa!-Nhưng mà phu nhân!-Nếu không anh biết hậu quả rồi đấy!-Nhưng tôi biết phải nói sao với chủ tịch bây giờ?-Cứ nói là nó chết rồi!-Nhưng nhỡ chủ tịch biết thì phải làm sao đây?-Ông ta sẽ không biết đâu!-Nhưng......Bà Hồng bỏ tờ set trị giá 150 triệu lên bàn-Đừng làm tôi thất vọngĐợi bà ta bước đi Chính Nam mới lặng lẽ bước lại chỗ thư kí-Cậu chủ-Ùm!-Chuyện này!!!-Không sao, sét thì cứ giữ coi như thù lao cho anh nhưng người thí vẫn phải tìm-Vâng thưa cậu chủ-Đừng nói cho ai biết, anh làm được chứ!-Vâng thưa cậu chủtên thư kí nói rồi cuối đầu chào và bước ra ngoài##########Một tháng dần trôi qua trong bình lặng như cũĐiện thoại của Băng Du vang lên tiếng chuông tin nhắn-Băng Du học xong ra nhà xe anh đưa em về ngôi nhà nhỏ của chúng ta-Nhỡ có ai thấy thì sao?-đợi Trường tan hết rồi mà-Vâng em biết rồiBuổi chiều tan học Băng Du chậm rãi bước đến nhà xe.Chính Nam đang cần tìm nhỏ thế mà đầu óc nhỏ chỉ nhớ mỗi Lập Khiêm sao nhãng chuyện của hội mỹ thuật. Chính Nam nhìn thấy nhỏ từ xa mà mừng thầm trong lòng có cơ hội xả bực bội mấy hôm nay tìm mà không thấy nhỏ sẵn tiện bảo nhỏ đem bức tranh hôm trước đi triễn lãm-Băng DuChính Nam chợt dừng bước khi nghe 2 từ Băng Du.Anh có linh cảm sẽ tìm được đứa em gái tội nghiệp-Là Băng Du nhưng ở đâu?Anh nghĩ thầm mắt vẫn đảo quanh chỉ nhìn thấy Lập Khiêm đang tiến lại-Băng Du! em cứ đợi ở đây anh đi lấy xe_Lập Khiêm"-Không lẽ???"_Chính Nam quá ngạc nhiên đến không thể nhìn thẳng vào Ngọc HânNhỏ chỉ mỉm cười nhìn Lập Khiêm rồi gật đầu, anh cũng bước thẳng đến nhà xe.Chớp thời cơ chính nam tiến thẳng đến-Ngọc Hân nói cho anh biết tên thật của em là Hoàng Băng Du phải không?-Sao........... sao anh biết?_nhỏ hơi sợ-Em là con gái của cô Liên đúng không?nhỏ gật đầu-Có phải người này không?anh đưa 1 tấm ảnh ra-Sao anh có tấm hình này?-Anh hỏi có phải người trong tấm hình này là mẹ em không?-Vâng.. anh biết mẹ em đang ở đâu không?-Em........... Em chính Là Băng Du rồiAnh ôm chầm lấy nhỏ.Bất chợt Băng Du vùng vẫy-Buông tôi ra........ cứu tôi với....... cứuNhỏ la hét trong khi Chính Nam đang dâng trào cảm xúc mãnh liệt.

Chính Nam buồn cười quá mà lên tiếng

-Thôi mau ăn đi!

tất cả bắt đầu ăn uống trong hòa bình

#####################

Buổi chiều chính nam lang thang trên đường phố thì đôi mày khẽ chau lại khi nhìn thấy mẹ kế_bà Hồng_ đang ngồi cùng thư kí của ông Hải trong một quán cafe. Anh lặng lẽ bước vào trong nhưng không để họ nhìn thấy, chọn một bàn gần đó và ngồi xuống

-Anh đừng tìm đứa con gái thất lạc của chủ tịch nữa!

-Nhưng mà phu nhân!

-Nếu không anh biết hậu quả rồi đấy!

-Nhưng tôi biết phải nói sao với chủ tịch bây giờ?

-Cứ nói là nó chết rồi!

-Nhưng nhỡ chủ tịch biết thì phải làm sao đây?

-Ông ta sẽ không biết đâu!

-Nhưng......

Bà Hồng bỏ tờ set trị giá 150 triệu lên bàn

-Đừng làm tôi thất vọng

Đợi bà ta bước đi Chính Nam mới lặng lẽ bước lại chỗ thư kí

-Cậu chủ

-Ùm!

-Chuyện này!!!

-Không sao, sét thì cứ giữ coi như thù lao cho anh nhưng người thí vẫn phải tìm

-Vâng thưa cậu chủ

-Đừng nói cho ai biết, anh làm được chứ!

-Vâng thưa cậu chủ

tên thư kí nói rồi cuối đầu chào và bước ra ngoài

##########

Một tháng dần trôi qua trong bình lặng như cũ

Điện thoại của Băng Du vang lên tiếng chuông tin nhắn

-Băng Du học xong ra nhà xe anh đưa em về ngôi nhà nhỏ của chúng ta

-Nhỡ có ai thấy thì sao?

-đợi Trường tan hết rồi mà

-Vâng em biết rồi

Buổi chiều tan học Băng Du chậm rãi bước đến nhà xe.Chính Nam đang cần tìm nhỏ thế mà đầu óc nhỏ chỉ nhớ mỗi Lập Khiêm sao nhãng chuyện của hội mỹ thuật. Chính Nam nhìn thấy nhỏ từ xa mà mừng thầm trong lòng có cơ hội xả bực bội mấy hôm nay tìm mà không thấy nhỏ sẵn tiện bảo nhỏ đem bức tranh hôm trước đi triễn lãm-Băng Du

Chính Nam chợt dừng bước khi nghe 2 từ Băng Du.Anh có linh cảm sẽ tìm được đứa em gái tội nghiệp

-Là Băng Du nhưng ở đâu?

Anh nghĩ thầm mắt vẫn đảo quanh chỉ nhìn thấy Lập Khiêm đang tiến lại

-Băng Du! em cứ đợi ở đây anh đi lấy xe_Lập Khiêm

"-Không lẽ???"_Chính Nam quá ngạc nhiên đến không thể nhìn thẳng vào Ngọc Hân

Nhỏ chỉ mỉm cười nhìn Lập Khiêm rồi gật đầu, anh cũng bước thẳng đến nhà xe.Chớp thời cơ chính nam tiến thẳng đến

-Ngọc Hân nói cho anh biết tên thật của em là Hoàng Băng Du phải không?

-Sao........... sao anh biết?_nhỏ hơi sợ

-Em là con gái của cô Liên đúng không?

nhỏ gật đầu

-Có phải người này không?

anh đưa 1 tấm ảnh ra

-Sao anh có tấm hình này?

-Anh hỏi có phải người trong tấm hình này là mẹ em không?

-Vâng.. anh biết mẹ em đang ở đâu không?

-Em........... Em chính Là Băng Du rồi

Anh ôm chầm lấy nhỏ.Bất chợt Băng Du vùng vẫy

-Buông tôi ra........ cứu tôi với....... cứu

Nhỏ la hét trong khi Chính Nam đang dâng trào cảm xúc mãnh liệt.

Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Chính Nam buồn cười quá mà lên tiếng-Thôi mau ăn đi!tất cả bắt đầu ăn uống trong hòa bình#####################Buổi chiều chính nam lang thang trên đường phố thì đôi mày khẽ chau lại khi nhìn thấy mẹ kế_bà Hồng_ đang ngồi cùng thư kí của ông Hải trong một quán cafe. Anh lặng lẽ bước vào trong nhưng không để họ nhìn thấy, chọn một bàn gần đó và ngồi xuống-Anh đừng tìm đứa con gái thất lạc của chủ tịch nữa!-Nhưng mà phu nhân!-Nếu không anh biết hậu quả rồi đấy!-Nhưng tôi biết phải nói sao với chủ tịch bây giờ?-Cứ nói là nó chết rồi!-Nhưng nhỡ chủ tịch biết thì phải làm sao đây?-Ông ta sẽ không biết đâu!-Nhưng......Bà Hồng bỏ tờ set trị giá 150 triệu lên bàn-Đừng làm tôi thất vọngĐợi bà ta bước đi Chính Nam mới lặng lẽ bước lại chỗ thư kí-Cậu chủ-Ùm!-Chuyện này!!!-Không sao, sét thì cứ giữ coi như thù lao cho anh nhưng người thí vẫn phải tìm-Vâng thưa cậu chủ-Đừng nói cho ai biết, anh làm được chứ!-Vâng thưa cậu chủtên thư kí nói rồi cuối đầu chào và bước ra ngoài##########Một tháng dần trôi qua trong bình lặng như cũĐiện thoại của Băng Du vang lên tiếng chuông tin nhắn-Băng Du học xong ra nhà xe anh đưa em về ngôi nhà nhỏ của chúng ta-Nhỡ có ai thấy thì sao?-đợi Trường tan hết rồi mà-Vâng em biết rồiBuổi chiều tan học Băng Du chậm rãi bước đến nhà xe.Chính Nam đang cần tìm nhỏ thế mà đầu óc nhỏ chỉ nhớ mỗi Lập Khiêm sao nhãng chuyện của hội mỹ thuật. Chính Nam nhìn thấy nhỏ từ xa mà mừng thầm trong lòng có cơ hội xả bực bội mấy hôm nay tìm mà không thấy nhỏ sẵn tiện bảo nhỏ đem bức tranh hôm trước đi triễn lãm-Băng DuChính Nam chợt dừng bước khi nghe 2 từ Băng Du.Anh có linh cảm sẽ tìm được đứa em gái tội nghiệp-Là Băng Du nhưng ở đâu?Anh nghĩ thầm mắt vẫn đảo quanh chỉ nhìn thấy Lập Khiêm đang tiến lại-Băng Du! em cứ đợi ở đây anh đi lấy xe_Lập Khiêm"-Không lẽ???"_Chính Nam quá ngạc nhiên đến không thể nhìn thẳng vào Ngọc HânNhỏ chỉ mỉm cười nhìn Lập Khiêm rồi gật đầu, anh cũng bước thẳng đến nhà xe.Chớp thời cơ chính nam tiến thẳng đến-Ngọc Hân nói cho anh biết tên thật của em là Hoàng Băng Du phải không?-Sao........... sao anh biết?_nhỏ hơi sợ-Em là con gái của cô Liên đúng không?nhỏ gật đầu-Có phải người này không?anh đưa 1 tấm ảnh ra-Sao anh có tấm hình này?-Anh hỏi có phải người trong tấm hình này là mẹ em không?-Vâng.. anh biết mẹ em đang ở đâu không?-Em........... Em chính Là Băng Du rồiAnh ôm chầm lấy nhỏ.Bất chợt Băng Du vùng vẫy-Buông tôi ra........ cứu tôi với....... cứuNhỏ la hét trong khi Chính Nam đang dâng trào cảm xúc mãnh liệt.

Chương 20