Tác giả:

-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ…

Chương 21

Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Nghe tiếng hét khiếp đảm của Băng Du lập tức chạy đến rồi kéo Băng Du ra-Em có sao không?_Lập Khiêm nhỏ nhẹ hỏi-Vẫn không........ không sao_Vì sợ nên nhỏ cứ ấp a ấp úng mãiĐột nhiên Lập Khiêm quay lại ánh mắt tóe lửa nhìn chằm chằm như muốn thiêu đốt Chính Nam không bằng vậy-Anh bị cái gì vậy?Không để ý đến Lập Khiêm, Chính Nam nhìn thẳng Băng Du ánh mắt chân thành-Băng du, anh xin lỗi vì đã không chăm sóc tốt cho em, đã để cho em chịu nhiều cực khổ bên ngoài nhưng từ nay anh sẽ chăm sóc và bảo vệ cho em thật tốt-Anh đang nói cái gì vậy?_ lập khiêm sốt ruột-Anh chính..... là....... là_ do cảm xúc quá lớn nên cổ họng chính nam như có một cỗ khí nóng tràn ngập làm anh không thể nói một cách bình thường-Có gì anh mau nói đi-Anh chính là anh trai của em, Băng Du à!!!!-Anh đang nói cái gì vậy anh trai của tôi bây giờ cũng đã 25 tuổi rồi.Nói đi sao anh lại có tấm hình của mẹ tôi?Hơi bị kích động nên nhỏ nói hơi lớn tiếng-Bà Liên thật ra không phải là mẹ của em-Anh đang nói cái gì vậy chứ??? Tại sao mẹ tôi lại không phải là mẹ tôi?-Em bình tĩnh lại đi! Em là Hoàng Băng Du!!! Là con cháu nhà họ Hoàng, Lần này anh về nước mục đích cũng chỉ để tìm em thôi! Em gái!!!_Chính Nam bình tĩnh giải thích-Anh nói dối.... tôi không phải.... không phải....Xúc động tăng lên, trời đất như hòa làm một, mặt đất dưới chân như biến mất, mọi thứ xung quanh đều xoay vòng, nhỏ ngã gục trong vòng tay của Lập Khiêm-Băng du... Băng duChính nam thét lên-Anh mau đi lấy xe đi. Nhanh lên_Lập khiêm hét lên ra lệnhTrước cửa phòng cấp cứuCả 2 người đàn ông rơi vào trầm lặng. Người làm nhà Lập Khiêm đột nhiên bước đến-Cậu chủ, ông chủ muốn cậu về trụ sở ở Hà Nội giải quyết một số việc của tập đoàn_Ông cung kính cất tiếng-Nhưng mà..-Không sao cậu cứ đi đi ở đây có tôi là được rồi_Chính Nam cảm thấy khó sử-Nhưng-Tôi là anh trai con bé không lẽ không chăm sóc cho em gái mình được sao?-Vậy tôi đi trướcAnh khẽ xoay người bước đi, đến ngã rẽ khuất anh khẽ xoay lại nhìn của phòng cấp cứu3 tiếng sau, Trong phòng bệnh của nhỏ rất đông đủ, Diệu Hương,Hoài An, Lâm,Quân, Nam,Minh, Và cả ông hảiĐôi mắt nhỏ nhẹ nhàng mở ra, chập choạng với ánh sáng-Băng du con tỉnh rồi sao?_Ông Hải ân cần nắm lấy bàn tay đang truyền kim của nhỏ-Là anh 2 đây!!! em có đau ở đâu không?_Chính nam cũng lo lắng không kém4 Người kia nghe thấy cách xưng hô này không khỏi sốc. Hoài An là người đầu tiên hết sốc-Ngọc Hân bạn có sao không?Nhỏ vẫn im lặng không trả lời lại làm mọi người lo lắng hơn-Nè ngọc Hân nói gì đi chứ cứ im lặng như vậy làm tụi này sợ lắm đấy_Thiên Minh nhìn nhỏNhỏ vẫn im lặng không nói gì, đôi mắt khẽ đưa quanh tìm bóng hình Lập Khiêm nhưng không thấyThấy mãi mà nhỏ không nói chuyện, ba nuôi của nhỏ bảo tất cả mọi người ra ngoài để nhỏ có thể ổn địnhBa nuôi của Băng du nói chuyện một lát với ông Hải rồi cũng lặng lẽ bước đi.Ông Hải quay lại chỗ của mọi người-Bây giờ cũng trễ rồi, các cháu về trước đi. 1` lát nữa bác và thằng Nam làm thủ tục xuất viện cho Băng Du xong thì sẽ đưa con bé về nhà bác!!!Cảm thấy ở lại cũng không giúp được gì, cả đám cuối đầu chào ông hải-Vậy chúng cháu về trước Vài hôm nữa sẽ tới thăm Ngọc Hân-Được rồi cảm ơn các cháu đã lo cho Băng Du, các cháu về cẩn thận-Chào bácCả đám bước đi-Ba muốn đưa con bé về biệt thự riêng trước rồi mới đưa về nhà chúng ta-Ông nói vậy cũng được sao? Bộ con bé là con riêng của ông hay sao phải giấu giếm phu nhân và tiểu thư của ông?-Ba chỉ là nghĩ cho Băng du thôi-Không cần kiểu quan tâm đó của ông!!! tôi sẽ đưa nó về nhà. Người nên sống ở biệt thự riêng là mẹ con bà ta kìa

Nghe tiếng hét khiếp đảm của Băng Du lập tức chạy đến rồi kéo Băng Du ra

-Em có sao không?_Lập Khiêm nhỏ nhẹ hỏi

-Vẫn không........ không sao_Vì sợ nên nhỏ cứ ấp a ấp úng mãi

Đột nhiên Lập Khiêm quay lại ánh mắt tóe lửa nhìn chằm chằm như muốn thiêu đốt Chính Nam không bằng vậy

-Anh bị cái gì vậy?

Không để ý đến Lập Khiêm, Chính Nam nhìn thẳng Băng Du ánh mắt chân thành

-Băng du, anh xin lỗi vì đã không chăm sóc tốt cho em, đã để cho em chịu nhiều cực khổ bên ngoài nhưng từ nay anh sẽ chăm sóc và bảo vệ cho em thật tốt

-Anh đang nói cái gì vậy?_ lập khiêm sốt ruột

-Anh chính..... là....... là_ do cảm xúc quá lớn nên cổ họng chính nam như có một cỗ khí nóng tràn ngập làm anh không thể nói một cách bình thường

-Có gì anh mau nói đi

-Anh chính là anh trai của em, Băng Du à!!!!

-Anh đang nói cái gì vậy anh trai của tôi bây giờ cũng đã 25 tuổi rồi.Nói đi sao anh lại có tấm hình của mẹ tôi?

Hơi bị kích động nên nhỏ nói hơi lớn tiếng

-Bà Liên thật ra không phải là mẹ của em

-Anh đang nói cái gì vậy chứ??? Tại sao mẹ tôi lại không phải là mẹ tôi?

-Em bình tĩnh lại đi! Em là Hoàng Băng Du!!! Là con cháu nhà họ Hoàng, Lần này anh về nước mục đích cũng chỉ để tìm em thôi! Em gái!!!_Chính Nam bình tĩnh giải thích

-Anh nói dối.... tôi không phải.... không phải....

Xúc động tăng lên, trời đất như hòa làm một, mặt đất dưới chân như biến mất, mọi thứ xung quanh đều xoay vòng, nhỏ ngã gục trong vòng tay của Lập Khiêm

-Băng du... Băng du

Chính nam thét lên

-Anh mau đi lấy xe đi. Nhanh lên_Lập khiêm hét lên ra lệnhTrước cửa phòng cấp cứu

Cả 2 người đàn ông rơi vào trầm lặng. Người làm nhà Lập Khiêm đột nhiên bước đến

-Cậu chủ, ông chủ muốn cậu về trụ sở ở Hà Nội giải quyết một số việc của tập đoàn_Ông cung kính cất tiếng

-Nhưng mà..

-Không sao cậu cứ đi đi ở đây có tôi là được rồi_Chính Nam cảm thấy khó sử

-Nhưng

-Tôi là anh trai con bé không lẽ không chăm sóc cho em gái mình được sao?

-Vậy tôi đi trước

Anh khẽ xoay người bước đi, đến ngã rẽ khuất anh khẽ xoay lại nhìn của phòng cấp cứu

3 tiếng sau, Trong phòng bệnh của nhỏ rất đông đủ, Diệu Hương,Hoài An, Lâm,Quân, Nam,Minh, Và cả ông hải

Đôi mắt nhỏ nhẹ nhàng mở ra, chập choạng với ánh sáng

-Băng du con tỉnh rồi sao?_Ông Hải ân cần nắm lấy bàn tay đang truyền kim của nhỏ

-Là anh 2 đây!!! em có đau ở đâu không?_Chính nam cũng lo lắng không kém

4 Người kia nghe thấy cách xưng hô này không khỏi sốc. Hoài An là người đầu tiên hết sốc

-Ngọc Hân bạn có sao không?

Nhỏ vẫn im lặng không trả lời lại làm mọi người lo lắng hơn

-Nè ngọc Hân nói gì đi chứ cứ im lặng như vậy làm tụi này sợ lắm đấy_Thiên Minh nhìn nhỏ

Nhỏ vẫn im lặng không nói gì, đôi mắt khẽ đưa quanh tìm bóng hình Lập Khiêm nhưng không thấy

Thấy mãi mà nhỏ không nói chuyện, ba nuôi của nhỏ bảo tất cả mọi người ra ngoài để nhỏ có thể ổn định

Ba nuôi của Băng du nói chuyện một lát với ông Hải rồi cũng lặng lẽ bước đi.Ông Hải quay lại chỗ của mọi người

-Bây giờ cũng trễ rồi, các cháu về trước đi. 1` lát nữa bác và thằng Nam làm thủ tục xuất viện cho Băng Du xong thì sẽ đưa con bé về nhà bác!!!

Cảm thấy ở lại cũng không giúp được gì, cả đám cuối đầu chào ông hải

-Vậy chúng cháu về trước Vài hôm nữa sẽ tới thăm Ngọc Hân

-Được rồi cảm ơn các cháu đã lo cho Băng Du, các cháu về cẩn thận

-Chào bác

Cả đám bước đi

-Ba muốn đưa con bé về biệt thự riêng trước rồi mới đưa về nhà chúng ta

-Ông nói vậy cũng được sao? Bộ con bé là con riêng của ông hay sao phải giấu giếm phu nhân và tiểu thư của ông?

-Ba chỉ là nghĩ cho Băng du thôi

-Không cần kiểu quan tâm đó của ông!!! tôi sẽ đưa nó về nhà. Người nên sống ở biệt thự riêng là mẹ con bà ta kìa

Con Đường Hạnh PhúcTác giả: Hoa tím dạiTruyện Ngôn Tình-Ông vì người đàn bà đó mà bỏ rơi mẹ con tôi sao?_Người phụ nữ lên tiếng. -Tôi xin lỗi. Con tôi sẽ nuôi, vẫn cho nó gặp bà, hàng tháng tôi cũng sẽ cấp tiền cho bà._Tiếng người đàn ông nhẹ giọng. -Hoàng Chính Hải tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho ông, mãi mãi không bao giờ tha thứ cho ông...._Người phụ nư thét lên Bà ta biến mất trong làn khói trắng. -Bích Diệu... Bích diệu.... Ông ta hét lên, tỉnh lại, mở mắt ra nhìn lại xung quanh -Thì ra chỉ là mơ. Đã 17 năm rồi sao bà vẫn chưa tha cho tôi. ***** Sáng hôm sau ở một ngôi nhà nhỏ. -Chúc ba, mẹ một buổi sáng vui vẻ_nhỏ lên tiếng -hôm nay là ngày đầu tiên đến trường con đừng nên đi trễ. -Vâng ạ! Con đang rất chờ đợi đây_nhỏ vừa ăn vừa nói -Có cần ba đưa con đến trường không? -Ba à! Con lớn rồi mà, tự con có thể đi đến trường được. -Nếu như con lớn rồi thì sao có thể vừa ăn vừa nói như vậy chứ?_Mẹ nhỏ vừa nói vừa đưa ly sữa cho nhỏ._Con uống đi rồi đi học. Nhỏ vừa uống sữa vừa cầm chiếc cặp, uống xong nhỏ lập tức mang cặp vào. -thưa ba mẹ… Nghe tiếng hét khiếp đảm của Băng Du lập tức chạy đến rồi kéo Băng Du ra-Em có sao không?_Lập Khiêm nhỏ nhẹ hỏi-Vẫn không........ không sao_Vì sợ nên nhỏ cứ ấp a ấp úng mãiĐột nhiên Lập Khiêm quay lại ánh mắt tóe lửa nhìn chằm chằm như muốn thiêu đốt Chính Nam không bằng vậy-Anh bị cái gì vậy?Không để ý đến Lập Khiêm, Chính Nam nhìn thẳng Băng Du ánh mắt chân thành-Băng du, anh xin lỗi vì đã không chăm sóc tốt cho em, đã để cho em chịu nhiều cực khổ bên ngoài nhưng từ nay anh sẽ chăm sóc và bảo vệ cho em thật tốt-Anh đang nói cái gì vậy?_ lập khiêm sốt ruột-Anh chính..... là....... là_ do cảm xúc quá lớn nên cổ họng chính nam như có một cỗ khí nóng tràn ngập làm anh không thể nói một cách bình thường-Có gì anh mau nói đi-Anh chính là anh trai của em, Băng Du à!!!!-Anh đang nói cái gì vậy anh trai của tôi bây giờ cũng đã 25 tuổi rồi.Nói đi sao anh lại có tấm hình của mẹ tôi?Hơi bị kích động nên nhỏ nói hơi lớn tiếng-Bà Liên thật ra không phải là mẹ của em-Anh đang nói cái gì vậy chứ??? Tại sao mẹ tôi lại không phải là mẹ tôi?-Em bình tĩnh lại đi! Em là Hoàng Băng Du!!! Là con cháu nhà họ Hoàng, Lần này anh về nước mục đích cũng chỉ để tìm em thôi! Em gái!!!_Chính Nam bình tĩnh giải thích-Anh nói dối.... tôi không phải.... không phải....Xúc động tăng lên, trời đất như hòa làm một, mặt đất dưới chân như biến mất, mọi thứ xung quanh đều xoay vòng, nhỏ ngã gục trong vòng tay của Lập Khiêm-Băng du... Băng duChính nam thét lên-Anh mau đi lấy xe đi. Nhanh lên_Lập khiêm hét lên ra lệnhTrước cửa phòng cấp cứuCả 2 người đàn ông rơi vào trầm lặng. Người làm nhà Lập Khiêm đột nhiên bước đến-Cậu chủ, ông chủ muốn cậu về trụ sở ở Hà Nội giải quyết một số việc của tập đoàn_Ông cung kính cất tiếng-Nhưng mà..-Không sao cậu cứ đi đi ở đây có tôi là được rồi_Chính Nam cảm thấy khó sử-Nhưng-Tôi là anh trai con bé không lẽ không chăm sóc cho em gái mình được sao?-Vậy tôi đi trướcAnh khẽ xoay người bước đi, đến ngã rẽ khuất anh khẽ xoay lại nhìn của phòng cấp cứu3 tiếng sau, Trong phòng bệnh của nhỏ rất đông đủ, Diệu Hương,Hoài An, Lâm,Quân, Nam,Minh, Và cả ông hảiĐôi mắt nhỏ nhẹ nhàng mở ra, chập choạng với ánh sáng-Băng du con tỉnh rồi sao?_Ông Hải ân cần nắm lấy bàn tay đang truyền kim của nhỏ-Là anh 2 đây!!! em có đau ở đâu không?_Chính nam cũng lo lắng không kém4 Người kia nghe thấy cách xưng hô này không khỏi sốc. Hoài An là người đầu tiên hết sốc-Ngọc Hân bạn có sao không?Nhỏ vẫn im lặng không trả lời lại làm mọi người lo lắng hơn-Nè ngọc Hân nói gì đi chứ cứ im lặng như vậy làm tụi này sợ lắm đấy_Thiên Minh nhìn nhỏNhỏ vẫn im lặng không nói gì, đôi mắt khẽ đưa quanh tìm bóng hình Lập Khiêm nhưng không thấyThấy mãi mà nhỏ không nói chuyện, ba nuôi của nhỏ bảo tất cả mọi người ra ngoài để nhỏ có thể ổn địnhBa nuôi của Băng du nói chuyện một lát với ông Hải rồi cũng lặng lẽ bước đi.Ông Hải quay lại chỗ của mọi người-Bây giờ cũng trễ rồi, các cháu về trước đi. 1` lát nữa bác và thằng Nam làm thủ tục xuất viện cho Băng Du xong thì sẽ đưa con bé về nhà bác!!!Cảm thấy ở lại cũng không giúp được gì, cả đám cuối đầu chào ông hải-Vậy chúng cháu về trước Vài hôm nữa sẽ tới thăm Ngọc Hân-Được rồi cảm ơn các cháu đã lo cho Băng Du, các cháu về cẩn thận-Chào bácCả đám bước đi-Ba muốn đưa con bé về biệt thự riêng trước rồi mới đưa về nhà chúng ta-Ông nói vậy cũng được sao? Bộ con bé là con riêng của ông hay sao phải giấu giếm phu nhân và tiểu thư của ông?-Ba chỉ là nghĩ cho Băng du thôi-Không cần kiểu quan tâm đó của ông!!! tôi sẽ đưa nó về nhà. Người nên sống ở biệt thự riêng là mẹ con bà ta kìa

Chương 21