Tác giả:

☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…

Chương 81: Đem nó đóng gói, đưa hàng đến cửa! (1)

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận dừng lại, nhìn chằm chằm gương mặt của cô, gần trong gang tấc, tốt đẹp như thế, anh cũng chậm rãi nhắm mắt lại, từ từ khóa lại bờ môi cô.Ấm áp, run rẩy, mềm mại......Không có có lý do gì, cũng không có nguyên nhân gì, chẳng qua là cảm thấy đáy lòng đau đớn khó nhịn, cần một chút ấm áp, mà cô vừa lúc, có thể cho anh.Anh chủ động, cô liền không có bất kỳ phản kháng, chỉ có thể mặc cho đầu lưỡi của anh, linh hoạt đánh vào trong miệng của mình, trằn trọc triền miên, dây dưa tới chết.Bạc Sủng Nhi đều bị Tịch Giản Cận hôn đến cái lưỡi thấy đau, ấp úng muốn kháng nghị, người đàn ông lại mắt điếc tai ngơ, tự mình hung hăng hôn cô.Mãi cho đến Bạc Sủng Nhi thấy mình có thể hít thở không thông, anh mới chậm rãi buông cô ra, anh nhắm mắt lại, trên trán vừa rồi có tầng ảm đạm đã tan thành mây khói.Hô hấp của anh hơi có chút gấp, nhưng lại bị anh thong thả bị đè nén xuống, Bạc Sủng Nhi dựa vào ngực anh, tà mị cười, vừa muốn mở miệng nói chuyện, lại nghe được tiếng điện thoại của Tịch Giản Cận vang lên.Tịch Giản Cận vội vàng móc điện thoại di động ra, nhanh chóng đẩy Bạc Sủng Nhi từ trong ngực của mình đẩy ra, sau đó nghe: “Như Ý? Em đến rồi hả?”Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu, nhìn ngoài cửa sổ, bọn họ nằm cạnh gần như vậy, cô không phải kẻ điếc, rõ ràng nghe thấy trong điện thoại là một giọng nữ.“Rất xin lỗi, anh có một số việc chậm trễ, em ở phi trường chờ anh, anh lập tức đến......”Bạc Sủng Nhi để chính mình nhanh chóng thở một hơi, giống như là muốn kiềm chế lửa.“Anh biết, em yên tâm đi...... ừm...... Anh cũng rất nhớ em......”Giọng Tịch Giản Cận, là giọng nói tốt mà Bạc Sủng Nhi nghe thời gian dài, một chữ một hồi rõ ràng, mà ngữ khí đều có chút nghiêm cẩn.Giờ này phút này, anh lại dùng ngữ điệu chậm nhất, nói vào trong điện thoại, cũng là một chữ một hồi rõ ràng, tuy nhiên lại ẩn giấu một loại dịu dàng, Bạc Sủng Nhi từ bảy năm về trước, cũng chưa từng thấy qua.Ngón tay Bạc Sủng Nhi, vô ý thức nắm chặt, luôn cảm thấy đáy lòng, giống như là bị một cây châm, liều mạng đâm vào, đến cùng có bao nhiêu đau.

Tịch Giản Cận dừng lại, nhìn chằm chằm gương mặt của cô, gần trong gang tấc, tốt đẹp như thế, anh cũng chậm rãi nhắm mắt lại, từ từ khóa lại bờ môi cô.

Ấm áp, run rẩy, mềm mại......

Không có có lý do gì, cũng không có nguyên nhân gì, chẳng qua là cảm thấy đáy lòng đau đớn khó nhịn, cần một chút ấm áp, mà cô vừa lúc, có thể cho anh.

Anh chủ động, cô liền không có bất kỳ phản kháng, chỉ có thể mặc cho đầu lưỡi của anh, linh hoạt đánh vào trong miệng của mình, trằn trọc triền miên, dây dưa tới chết.

Bạc Sủng Nhi đều bị Tịch Giản Cận hôn đến cái lưỡi thấy đau, ấp úng muốn kháng nghị, người đàn ông lại mắt điếc tai ngơ, tự mình hung hăng hôn cô.

Mãi cho đến Bạc Sủng Nhi thấy mình có thể hít thở không thông, anh mới chậm rãi buông cô ra, anh nhắm mắt lại, trên trán vừa rồi có tầng ảm đạm đã tan thành mây khói.

Hô hấp của anh hơi có chút gấp, nhưng lại bị anh thong thả bị đè nén xuống, Bạc Sủng Nhi dựa vào ngực anh, tà mị cười, vừa muốn mở miệng nói chuyện, lại nghe được tiếng điện thoại của Tịch Giản Cận vang lên.

Tịch Giản Cận vội vàng móc điện thoại di động ra, nhanh chóng đẩy Bạc Sủng Nhi từ trong ngực của mình đẩy ra, sau đó nghe: “Như Ý? Em đến rồi hả?”

Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu, nhìn ngoài cửa sổ, bọn họ nằm cạnh gần như vậy, cô không phải kẻ điếc, rõ ràng nghe thấy trong điện thoại là một giọng nữ.

“Rất xin lỗi, anh có một số việc chậm trễ, em ở phi trường chờ anh, anh lập tức đến......”

Bạc Sủng Nhi để chính mình nhanh chóng thở một hơi, giống như là muốn kiềm chế lửa.

“Anh biết, em yên tâm đi...... ừm...... Anh cũng rất nhớ em......”

Giọng Tịch Giản Cận, là giọng nói tốt mà Bạc Sủng Nhi nghe thời gian dài, một chữ một hồi rõ ràng, mà ngữ khí đều có chút nghiêm cẩn.

Giờ này phút này, anh lại dùng ngữ điệu chậm nhất, nói vào trong điện thoại, cũng là một chữ một hồi rõ ràng, tuy nhiên lại ẩn giấu một loại dịu dàng, Bạc Sủng Nhi từ bảy năm về trước, cũng chưa từng thấy qua.

Ngón tay Bạc Sủng Nhi, vô ý thức nắm chặt, luôn cảm thấy đáy lòng, giống như là bị một cây châm, liều mạng đâm vào, đến cùng có bao nhiêu đau.

Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận dừng lại, nhìn chằm chằm gương mặt của cô, gần trong gang tấc, tốt đẹp như thế, anh cũng chậm rãi nhắm mắt lại, từ từ khóa lại bờ môi cô.Ấm áp, run rẩy, mềm mại......Không có có lý do gì, cũng không có nguyên nhân gì, chẳng qua là cảm thấy đáy lòng đau đớn khó nhịn, cần một chút ấm áp, mà cô vừa lúc, có thể cho anh.Anh chủ động, cô liền không có bất kỳ phản kháng, chỉ có thể mặc cho đầu lưỡi của anh, linh hoạt đánh vào trong miệng của mình, trằn trọc triền miên, dây dưa tới chết.Bạc Sủng Nhi đều bị Tịch Giản Cận hôn đến cái lưỡi thấy đau, ấp úng muốn kháng nghị, người đàn ông lại mắt điếc tai ngơ, tự mình hung hăng hôn cô.Mãi cho đến Bạc Sủng Nhi thấy mình có thể hít thở không thông, anh mới chậm rãi buông cô ra, anh nhắm mắt lại, trên trán vừa rồi có tầng ảm đạm đã tan thành mây khói.Hô hấp của anh hơi có chút gấp, nhưng lại bị anh thong thả bị đè nén xuống, Bạc Sủng Nhi dựa vào ngực anh, tà mị cười, vừa muốn mở miệng nói chuyện, lại nghe được tiếng điện thoại của Tịch Giản Cận vang lên.Tịch Giản Cận vội vàng móc điện thoại di động ra, nhanh chóng đẩy Bạc Sủng Nhi từ trong ngực của mình đẩy ra, sau đó nghe: “Như Ý? Em đến rồi hả?”Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu, nhìn ngoài cửa sổ, bọn họ nằm cạnh gần như vậy, cô không phải kẻ điếc, rõ ràng nghe thấy trong điện thoại là một giọng nữ.“Rất xin lỗi, anh có một số việc chậm trễ, em ở phi trường chờ anh, anh lập tức đến......”Bạc Sủng Nhi để chính mình nhanh chóng thở một hơi, giống như là muốn kiềm chế lửa.“Anh biết, em yên tâm đi...... ừm...... Anh cũng rất nhớ em......”Giọng Tịch Giản Cận, là giọng nói tốt mà Bạc Sủng Nhi nghe thời gian dài, một chữ một hồi rõ ràng, mà ngữ khí đều có chút nghiêm cẩn.Giờ này phút này, anh lại dùng ngữ điệu chậm nhất, nói vào trong điện thoại, cũng là một chữ một hồi rõ ràng, tuy nhiên lại ẩn giấu một loại dịu dàng, Bạc Sủng Nhi từ bảy năm về trước, cũng chưa từng thấy qua.Ngón tay Bạc Sủng Nhi, vô ý thức nắm chặt, luôn cảm thấy đáy lòng, giống như là bị một cây châm, liều mạng đâm vào, đến cùng có bao nhiêu đau.

Chương 81: Đem nó đóng gói, đưa hàng đến cửa! (1)