☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 82: Đem nó đóng gói, đưa hàng đến cửa! (2)
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… “Không sao, không cần sợ...... Ông nội anh, cha mẹ anh đều rất thân thiết, nếu như em không có chuẩn bị kỹ càng, chờ sau đó anh có thể cùng em ở bên ngoài, chờ em chuẩn bị xong, lại đi gặp bọn họ......”Khi nào thì anh quan tâm như vậy? Không đúng, là một mực quan tâm như thế, tuy nhiên lại không phải người nào cũng dung túng như vậy!Giống như bảy năm trước, cô làm bừa giở trò xấu đùa nghịch vô lại, nếu như một khi là chuyện anh quyết, căn bản đối với anh là chuyện không làm được!Bạc Sủng Nhi cảm thấy lòng, không đơn thuần là lòng, mà là ngũ tạng lục phủ, lá gan đứt ra từng khúc, đau thấu tim gan.“Vậy được, chờ gặp mặt......”Tịch Giản Cận dường như chờ lấy điện thoại bên kia cúp máy, anh mới nghiêng đầu, nhìn Bạc Sủng Nhi, biểu lộ lạnh lùng rất nhiều, nghiêm chỉnh không một màn hôn môi kiều diễm, đã tan thành mây khói.“Đêm nay thật không có thời gian, hôm nào tôi mời cô ăn cơm, hoặc là cô nói, cô muốn ăn cái gì, tôi gọi điện để cho người ta giao hàng tới......”Tịch Giản Cận ngắn gọn giải thích, lời anh nói có ý tiễn khách, đã rất đậm rồi.Trong lòng Bạc Sủng Nhi có chút khổ, quả thực rất muốn đánh anh một hồi, nhưng mà, nhưng vẫn ra vẻ nhẹ nhõm, nhẹ nhóm cười với Tịch Giản Cận, đáy mắt mang theo một vòng nghiêm túc: “Thật sao? Em muốn cái gì, anh cũng cho em ăn sao?”Tịch Giản Cận gật đầu.Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu, nhìn Tịch Giản Cận, đáy lòng tràn đầy trách cứ cùng ủy khuất, Tiểu Tịch, tại sao anh có thể đối cô ta dịu dàng như vậy? Tại sao có thể đối với cô ta quan tâm như vậy? Tại sao anh lại có thể đối mặt với người phụ nữ khác, thì tốt như vậy? Làm sao bây giờ? Lần này em ăn giấm thật rồi......Em đợi anh bảy năm, anh trở về, em cao hứng bừng bừng, anh lại nói cho em biết, anh có vị hôn thê, nhìn qua, anh giống như rất yêu cô gái đó......Bạc Sủng Nhi đem ngón tay, đặt ở môi mình cắn, giống như thật chăm chú suy nghĩ ăn gì, đột nhiên, cô cười cong hai mắt, xích lại gần Tịch Giản Cận, sau đó nhìn Tịch Giản Cận, vươn tay, nắm tới nửa than dưới của Tịch Giản Cận, biểu lộ mập mờ: “Đã như vậy, vậy em không khách khí, cái đồ vật này, đem nó đóng gói, sau đó đưa hàng đến cửa đi!”
“Không sao, không cần sợ...... Ông nội anh, cha mẹ anh đều rất thân thiết, nếu như em không có chuẩn bị kỹ càng, chờ sau đó anh có thể cùng em ở bên ngoài, chờ em chuẩn bị xong, lại đi gặp bọn họ......”
Khi nào thì anh quan tâm như vậy? Không đúng, là một mực quan tâm như thế, tuy nhiên lại không phải người nào cũng dung túng như vậy!
Giống như bảy năm trước, cô làm bừa giở trò xấu đùa nghịch vô lại, nếu như một khi là chuyện anh quyết, căn bản đối với anh là chuyện không làm được!
Bạc Sủng Nhi cảm thấy lòng, không đơn thuần là lòng, mà là ngũ tạng lục phủ, lá gan đứt ra từng khúc, đau thấu tim gan.
“Vậy được, chờ gặp mặt......”
Tịch Giản Cận dường như chờ lấy điện thoại bên kia cúp máy, anh mới nghiêng đầu, nhìn Bạc Sủng Nhi, biểu lộ lạnh lùng rất nhiều, nghiêm chỉnh không một màn hôn môi kiều diễm, đã tan thành mây khói.
“Đêm nay thật không có thời gian, hôm nào tôi mời cô ăn cơm, hoặc là cô nói, cô muốn ăn cái gì, tôi gọi điện để cho người ta giao hàng tới......”
Tịch Giản Cận ngắn gọn giải thích, lời anh nói có ý tiễn khách, đã rất đậm rồi.
Trong lòng Bạc Sủng Nhi có chút khổ, quả thực rất muốn đánh anh một hồi, nhưng mà, nhưng vẫn ra vẻ nhẹ nhõm, nhẹ nhóm cười với Tịch Giản Cận, đáy mắt mang theo một vòng nghiêm túc: “Thật sao? Em muốn cái gì, anh cũng cho em ăn sao?”
Tịch Giản Cận gật đầu.
Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu, nhìn Tịch Giản Cận, đáy lòng tràn đầy trách cứ cùng ủy khuất, Tiểu Tịch, tại sao anh có thể đối cô ta dịu dàng như vậy? Tại sao có thể đối với cô ta quan tâm như vậy? Tại sao anh lại có thể đối mặt với người phụ nữ khác, thì tốt như vậy? Làm sao bây giờ? Lần này em ăn giấm thật rồi......
Em đợi anh bảy năm, anh trở về, em cao hứng bừng bừng, anh lại nói cho em biết, anh có vị hôn thê, nhìn qua, anh giống như rất yêu cô gái đó......
Bạc Sủng Nhi đem ngón tay, đặt ở môi mình cắn, giống như thật chăm chú suy nghĩ ăn gì, đột nhiên, cô cười cong hai mắt, xích lại gần Tịch Giản Cận, sau đó nhìn Tịch Giản Cận, vươn tay, nắm tới nửa than dưới của Tịch Giản Cận, biểu lộ mập mờ: “Đã như vậy, vậy em không khách khí, cái đồ vật này, đem nó đóng gói, sau đó đưa hàng đến cửa đi!”
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… “Không sao, không cần sợ...... Ông nội anh, cha mẹ anh đều rất thân thiết, nếu như em không có chuẩn bị kỹ càng, chờ sau đó anh có thể cùng em ở bên ngoài, chờ em chuẩn bị xong, lại đi gặp bọn họ......”Khi nào thì anh quan tâm như vậy? Không đúng, là một mực quan tâm như thế, tuy nhiên lại không phải người nào cũng dung túng như vậy!Giống như bảy năm trước, cô làm bừa giở trò xấu đùa nghịch vô lại, nếu như một khi là chuyện anh quyết, căn bản đối với anh là chuyện không làm được!Bạc Sủng Nhi cảm thấy lòng, không đơn thuần là lòng, mà là ngũ tạng lục phủ, lá gan đứt ra từng khúc, đau thấu tim gan.“Vậy được, chờ gặp mặt......”Tịch Giản Cận dường như chờ lấy điện thoại bên kia cúp máy, anh mới nghiêng đầu, nhìn Bạc Sủng Nhi, biểu lộ lạnh lùng rất nhiều, nghiêm chỉnh không một màn hôn môi kiều diễm, đã tan thành mây khói.“Đêm nay thật không có thời gian, hôm nào tôi mời cô ăn cơm, hoặc là cô nói, cô muốn ăn cái gì, tôi gọi điện để cho người ta giao hàng tới......”Tịch Giản Cận ngắn gọn giải thích, lời anh nói có ý tiễn khách, đã rất đậm rồi.Trong lòng Bạc Sủng Nhi có chút khổ, quả thực rất muốn đánh anh một hồi, nhưng mà, nhưng vẫn ra vẻ nhẹ nhõm, nhẹ nhóm cười với Tịch Giản Cận, đáy mắt mang theo một vòng nghiêm túc: “Thật sao? Em muốn cái gì, anh cũng cho em ăn sao?”Tịch Giản Cận gật đầu.Bạc Sủng Nhi nghiêng đầu, nhìn Tịch Giản Cận, đáy lòng tràn đầy trách cứ cùng ủy khuất, Tiểu Tịch, tại sao anh có thể đối cô ta dịu dàng như vậy? Tại sao có thể đối với cô ta quan tâm như vậy? Tại sao anh lại có thể đối mặt với người phụ nữ khác, thì tốt như vậy? Làm sao bây giờ? Lần này em ăn giấm thật rồi......Em đợi anh bảy năm, anh trở về, em cao hứng bừng bừng, anh lại nói cho em biết, anh có vị hôn thê, nhìn qua, anh giống như rất yêu cô gái đó......Bạc Sủng Nhi đem ngón tay, đặt ở môi mình cắn, giống như thật chăm chú suy nghĩ ăn gì, đột nhiên, cô cười cong hai mắt, xích lại gần Tịch Giản Cận, sau đó nhìn Tịch Giản Cận, vươn tay, nắm tới nửa than dưới của Tịch Giản Cận, biểu lộ mập mờ: “Đã như vậy, vậy em không khách khí, cái đồ vật này, đem nó đóng gói, sau đó đưa hàng đến cửa đi!”