☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 154: Em mới không thể nào là Tiểu Tam! 【5】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… " Quá khứ như vậy, anh không định trải nghiệm một lần nữa."Thanh âm của anh trầm thấp nghe không ra cảm xúc gì, rõ ràng quanh quẩn trong xe."Như Y, thi hành nhiệm vụ anh không sợ, bị súng chĩa vào trán anh không sợ, nhưng là, nếu như trải qua cái cảm giác sống không bằng chết ấy một lần nữa, anh không muốn!"Con ngươi màu đen của anh bình thản không gợn sóng.Hàn Như Y nhìn anh căng thẳng, lặng yên không một tiếng động thở dài một hơi, nhìn ngoài cửa sổ, hồi lâu, cô mới lên tiếng: "Anh là đang sợ đi!"Tịch Giản Cận thân thể nhẹ cương, ánh mắt có mấy phần tối tăm, nhìn Hàn Như Y, giống như là có xúc động muốn giết người, nhưng là, trong lúc bất chợt, anh chậm rãi yên tĩnh lại, gật đầu, nói: "Đúng... Anh sợ..."Sợ trải qua cái loại cảm giác tối tăm khôn cùng này.Sợ trong mộng đều là ngọt ngào, tỉnh lại thì là tàn nhẫn.Sợ sau khi ngủ mê man, sẽ ch** n**c mắt tỉnh lại.Sợ mỗi ngày ban đêm ngủ không được, hút từng điếu lại từng điếu thuốc, uống từng ngụm lại từng ngụm rượu, hành hạ bản thân, trợn tròn mắt, nhìn bầu trời đêm, muốn hận nhưng không thể hận!Sợ thời điểm đêm khuya người yên lặng, nghe chiến hữu yên giấc ngủ, mà chính mình chỉ có thể nắm hình của cô, chán nản bất lực tưởng niệm cô, toàn thân khó chịu run rẩy, hô một tiếng lại một tiếng "Sủng Nhi, Sủng Nhi..."Sợ không giây phút nào không bởi vì cô ngẩn người thất thần, hại chính mình, cũng hại người khác...Sợ nhiều, cũng hận nhiều!Tối nay nếu anh đi qua, kế tiếp liền chính là một lần nữa bắt đầu?Làm sao có thể..."Không có người nào phải yêu người nào... Thời gian lâu rồi, dần dần cũng sẽ quên mất..."Anh tự nói với mình như vậy.Mặc dù anh và cô, trận trước, còn liều chết triền miên, mặc dù đến giờ ny khắc này, anh tắm rửa vô số lần, vẫn có thể cảm giác được toàn thân đều là mùi vị của cô.Nhưng là... Anh nghĩ, có một ngày, cô sẽ buông anh xuống, giống như là anh buông cô xuống...Thay vì cả ngày lo lắng mất đi, chẳng bằng không tham lam có được.Hàn Như Y mỉm cười, nụ cười nhưng mang theo vẻ khổ sở, giống như là biết Tịch Giản Cận ám chỉ chính là những thứ gì, vẻ mặt hiện lên nét ưu thương, một hồi lâu cô mới nói: "Giản Cận, mình em có thể đi sân bay... Nếu như anh muốn, ngươi có thể đi."
" Quá khứ như vậy, anh không định trải nghiệm một lần nữa."
Thanh âm của anh trầm thấp nghe không ra cảm xúc gì, rõ ràng quanh quẩn trong xe.
"Như Y, thi hành nhiệm vụ anh không sợ, bị súng chĩa vào trán anh không sợ, nhưng là, nếu như trải qua cái cảm giác sống không bằng chết ấy một lần nữa, anh không muốn!"
Con ngươi màu đen của anh bình thản không gợn sóng.
Hàn Như Y nhìn anh căng thẳng, lặng yên không một tiếng động thở dài một hơi, nhìn ngoài cửa sổ, hồi lâu, cô mới lên tiếng: "Anh là đang sợ đi!"
Tịch Giản Cận thân thể nhẹ cương, ánh mắt có mấy phần tối tăm, nhìn Hàn Như Y, giống như là có xúc động muốn giết người, nhưng là, trong lúc bất chợt, anh chậm rãi yên tĩnh lại, gật đầu, nói: "Đúng... Anh sợ..."
Sợ trải qua cái loại cảm giác tối tăm khôn cùng này.
Sợ trong mộng đều là ngọt ngào, tỉnh lại thì là tàn nhẫn.
Sợ sau khi ngủ mê man, sẽ ch** n**c mắt tỉnh lại.
Sợ mỗi ngày ban đêm ngủ không được, hút từng điếu lại từng điếu thuốc, uống từng ngụm lại từng ngụm rượu, hành hạ bản thân, trợn tròn mắt, nhìn bầu trời đêm, muốn hận nhưng không thể hận!
Sợ thời điểm đêm khuya người yên lặng, nghe chiến hữu yên giấc ngủ, mà chính mình chỉ có thể nắm hình của cô, chán nản bất lực tưởng niệm cô, toàn thân khó chịu run rẩy, hô một tiếng lại một tiếng "Sủng Nhi, Sủng Nhi..."
Sợ không giây phút nào không bởi vì cô ngẩn người thất thần, hại chính mình, cũng hại người khác...
Sợ nhiều, cũng hận nhiều!
Tối nay nếu anh đi qua, kế tiếp liền chính là một lần nữa bắt đầu?
Làm sao có thể...
"Không có người nào phải yêu người nào... Thời gian lâu rồi, dần dần cũng sẽ quên mất..."
Anh tự nói với mình như vậy.
Mặc dù anh và cô, trận trước, còn liều chết triền miên, mặc dù đến giờ ny khắc này, anh tắm rửa vô số lần, vẫn có thể cảm giác được toàn thân đều là mùi vị của cô.
Nhưng là... Anh nghĩ, có một ngày, cô sẽ buông anh xuống, giống như là anh buông cô xuống...
Thay vì cả ngày lo lắng mất đi, chẳng bằng không tham lam có được.
Hàn Như Y mỉm cười, nụ cười nhưng mang theo vẻ khổ sở, giống như là biết Tịch Giản Cận ám chỉ chính là những thứ gì, vẻ mặt hiện lên nét ưu thương, một hồi lâu cô mới nói: "Giản Cận, mình em có thể đi sân bay... Nếu như anh muốn, ngươi có thể đi."
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… " Quá khứ như vậy, anh không định trải nghiệm một lần nữa."Thanh âm của anh trầm thấp nghe không ra cảm xúc gì, rõ ràng quanh quẩn trong xe."Như Y, thi hành nhiệm vụ anh không sợ, bị súng chĩa vào trán anh không sợ, nhưng là, nếu như trải qua cái cảm giác sống không bằng chết ấy một lần nữa, anh không muốn!"Con ngươi màu đen của anh bình thản không gợn sóng.Hàn Như Y nhìn anh căng thẳng, lặng yên không một tiếng động thở dài một hơi, nhìn ngoài cửa sổ, hồi lâu, cô mới lên tiếng: "Anh là đang sợ đi!"Tịch Giản Cận thân thể nhẹ cương, ánh mắt có mấy phần tối tăm, nhìn Hàn Như Y, giống như là có xúc động muốn giết người, nhưng là, trong lúc bất chợt, anh chậm rãi yên tĩnh lại, gật đầu, nói: "Đúng... Anh sợ..."Sợ trải qua cái loại cảm giác tối tăm khôn cùng này.Sợ trong mộng đều là ngọt ngào, tỉnh lại thì là tàn nhẫn.Sợ sau khi ngủ mê man, sẽ ch** n**c mắt tỉnh lại.Sợ mỗi ngày ban đêm ngủ không được, hút từng điếu lại từng điếu thuốc, uống từng ngụm lại từng ngụm rượu, hành hạ bản thân, trợn tròn mắt, nhìn bầu trời đêm, muốn hận nhưng không thể hận!Sợ thời điểm đêm khuya người yên lặng, nghe chiến hữu yên giấc ngủ, mà chính mình chỉ có thể nắm hình của cô, chán nản bất lực tưởng niệm cô, toàn thân khó chịu run rẩy, hô một tiếng lại một tiếng "Sủng Nhi, Sủng Nhi..."Sợ không giây phút nào không bởi vì cô ngẩn người thất thần, hại chính mình, cũng hại người khác...Sợ nhiều, cũng hận nhiều!Tối nay nếu anh đi qua, kế tiếp liền chính là một lần nữa bắt đầu?Làm sao có thể..."Không có người nào phải yêu người nào... Thời gian lâu rồi, dần dần cũng sẽ quên mất..."Anh tự nói với mình như vậy.Mặc dù anh và cô, trận trước, còn liều chết triền miên, mặc dù đến giờ ny khắc này, anh tắm rửa vô số lần, vẫn có thể cảm giác được toàn thân đều là mùi vị của cô.Nhưng là... Anh nghĩ, có một ngày, cô sẽ buông anh xuống, giống như là anh buông cô xuống...Thay vì cả ngày lo lắng mất đi, chẳng bằng không tham lam có được.Hàn Như Y mỉm cười, nụ cười nhưng mang theo vẻ khổ sở, giống như là biết Tịch Giản Cận ám chỉ chính là những thứ gì, vẻ mặt hiện lên nét ưu thương, một hồi lâu cô mới nói: "Giản Cận, mình em có thể đi sân bay... Nếu như anh muốn, ngươi có thể đi."