☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn…
Chương 155: Em mới không thể nào là Tiểu Tam! 【6】
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận chẳng qua là trầm mặc, không nói lời nào.Hàn Như Y kìm lòng không đậu nhớ tới, nhiều năm trước, thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy Tịch Giản Cận, chẳng qua là cảm thấy người đàn ông kia, im lặng và bi ai.Giống như là ẩn dấu rất rất nhiều tâm sự.Anh đối với bất kỳ cô gái nào... Xác thực phải nói là bất kỳ phụ nữ nào, cũng đều phòng bị và xa cách.Anh từ nhỏ, hình như chính là có thiên phú Súng Bắn Tỉa, an tĩnh lạnh như băng, nghiêm cẩn trầm ổn.Thuộc về một quốc gia, không thể thiếu binh khí.Hơn nữa, anh rất nho nhã lễ độ, mặc dù chỉ im lặng vuốt cằm, nhưng cũng làm cho người ta có thể cảm giác được anh nghe thấy được lời của mình, tỏ vẻ cảm ơn với mình hoặc là đáp lại.Cô lúc ấy muốn giới thiệu bạn gái cho anh, nhưng là anh nhưng liên tiếp cự tuyệt, cho đến có một ngày, anh và thế giới của cô, đồng thời ở một ngày, phát sinh biến hóa long trời lỡ đất, anh nằm ở □□, sống chết treo trên mảnh chỉ, trong miệng lẩm bẩm gọi tên một người.Coi như là qua nhiều năm như vậy, cô nhưng cũng không cách nào quên mất.Có thể là tên quá mức dễ nhớ, cũng có lẽ là, tên, từ trong miệng của anh kêu ra, mang yêu thương, mang đau đớn, mang tuyệt vọng, cảm xúc quá mức phức tạp chồng chất, làm cho người ta nghe qua, run sợ mà đau đớn!Cho nên, cô nhớ kỹ!"Sủng Nhi... Sủng Nhi..."Khi đó, cô mới biết được, cái người đàn ông lạnh lùng như tuyết này, không phải là không có tình cảm, mà là ẩn dấu một phần tình cảm người khác không thể thay thế.Cô nghĩ, cái cô bé tên là "Sủng Nhi " kia, nhất định cho anh đau đớn rất lớn, anh mới sẽ khó quên như thế đi!Anh hôn mê ước chừng mười ba ngày, bác sĩ tuyên bố bỏ qua mười lần, chiến hữu của anh ở bên ngoài điên cuồng mắng mười ba ngày, đả thương hai mươi bảy bác sĩ, đến cuối cùng, đã không có bác sĩ để đánh, thời điểm tất cả mọi người nói "Bớt đau buồn đi ", anh lại đột nhiên tỉnh lại.Anh tỉnh lại, cùng lúc trước không có gì khác nhau, bình tĩnh như trước, làm việc chuyên chú như cũ, có nguyên tắc của mình như cũ.Chẳng qua là người quen thuộc với anh sẽ biết, anh thay đổi... Không uống rượu, không hút thuốc, sẽ không ngẩn người, sẽ không thất thần...
Tịch Giản Cận chẳng qua là trầm mặc, không nói lời nào.
Hàn Như Y kìm lòng không đậu nhớ tới, nhiều năm trước, thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy Tịch Giản Cận, chẳng qua là cảm thấy người đàn ông kia, im lặng và bi ai.
Giống như là ẩn dấu rất rất nhiều tâm sự.
Anh đối với bất kỳ cô gái nào... Xác thực phải nói là bất kỳ phụ nữ nào, cũng đều phòng bị và xa cách.
Anh từ nhỏ, hình như chính là có thiên phú Súng Bắn Tỉa, an tĩnh lạnh như băng, nghiêm cẩn trầm ổn.
Thuộc về một quốc gia, không thể thiếu binh khí.
Hơn nữa, anh rất nho nhã lễ độ, mặc dù chỉ im lặng vuốt cằm, nhưng cũng làm cho người ta có thể cảm giác được anh nghe thấy được lời của mình, tỏ vẻ cảm ơn với mình hoặc là đáp lại.
Cô lúc ấy muốn giới thiệu bạn gái cho anh, nhưng là anh nhưng liên tiếp cự tuyệt, cho đến có một ngày, anh và thế giới của cô, đồng thời ở một ngày, phát sinh biến hóa long trời lỡ đất, anh nằm ở □□, sống chết treo trên mảnh chỉ, trong miệng lẩm bẩm gọi tên một người.
Coi như là qua nhiều năm như vậy, cô nhưng cũng không cách nào quên mất.
Có thể là tên quá mức dễ nhớ, cũng có lẽ là, tên, từ trong miệng của anh kêu ra, mang yêu thương, mang đau đớn, mang tuyệt vọng, cảm xúc quá mức phức tạp chồng chất, làm cho người ta nghe qua, run sợ mà đau đớn!
Cho nên, cô nhớ kỹ!
"Sủng Nhi... Sủng Nhi..."
Khi đó, cô mới biết được, cái người đàn ông lạnh lùng như tuyết này, không phải là không có tình cảm, mà là ẩn dấu một phần tình cảm người khác không thể thay thế.
Cô nghĩ, cái cô bé tên là "Sủng Nhi " kia, nhất định cho anh đau đớn rất lớn, anh mới sẽ khó quên như thế đi!
Anh hôn mê ước chừng mười ba ngày, bác sĩ tuyên bố bỏ qua mười lần, chiến hữu của anh ở bên ngoài điên cuồng mắng mười ba ngày, đả thương hai mươi bảy bác sĩ, đến cuối cùng, đã không có bác sĩ để đánh, thời điểm tất cả mọi người nói "Bớt đau buồn đi ", anh lại đột nhiên tỉnh lại.
Anh tỉnh lại, cùng lúc trước không có gì khác nhau, bình tĩnh như trước, làm việc chuyên chú như cũ, có nguyên tắc của mình như cũ.
Chẳng qua là người quen thuộc với anh sẽ biết, anh thay đổi... Không uống rượu, không hút thuốc, sẽ không ngẩn người, sẽ không thất thần...
Thiếu Phu Nhân Vô LạiTác giả: Diệp Phi DạTruyện Ngôn Tình☆☆☆ Mở đầu ☆☆☆ Bóng đêm chưa hạ xuống, bên ngoài biệt thự Tịch gia tập trung rất nhiều hãng xe nổi tiếng. Trong vườn, ánh đèn tô điểm, hoa mọc đầy vườn, gió đêm thổi tới, mùi hoa thơm bay khắp nơi. Áo hương tóc mai, người đến người đi. Giống như thiên thượng nhân gian. Đây là hôn lễ của đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận. Tịch Giản Cận kéo cô dâu Hàn Như Y đi qua đám người, trên gương mặt tuấn tú mang ý cười nhạt, giống như ôn tồn, giống như lạnh nhạt. Đồng hồ vang lên, quý khách an vị, người chủ lễ ra sân. Tịch Giản Cận và Hàn Như Y ở dưới ánh mắt hâm mộ của mọi người, đứng trên bục. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người phản đối hai người này kết hôn không?" Người chủ lễ dựa theo điều lệ, hỏi từng câu từng chứ. Khách khứa nhìn sang lẫn nhau, lại không biểu thị phản đối. Đột nhiên, một chiếc Ferrari màu đỏ lấy tốc độ như bay, từ ngoài cửa Tịch gia đi vào. "Xin hỏi, tất cả mọi người ở đây, có người nào phản đối hai người họ kết đôi không?" Người chủ lễ hỏi lần thứ hai. Toàn… Tịch Giản Cận chẳng qua là trầm mặc, không nói lời nào.Hàn Như Y kìm lòng không đậu nhớ tới, nhiều năm trước, thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy Tịch Giản Cận, chẳng qua là cảm thấy người đàn ông kia, im lặng và bi ai.Giống như là ẩn dấu rất rất nhiều tâm sự.Anh đối với bất kỳ cô gái nào... Xác thực phải nói là bất kỳ phụ nữ nào, cũng đều phòng bị và xa cách.Anh từ nhỏ, hình như chính là có thiên phú Súng Bắn Tỉa, an tĩnh lạnh như băng, nghiêm cẩn trầm ổn.Thuộc về một quốc gia, không thể thiếu binh khí.Hơn nữa, anh rất nho nhã lễ độ, mặc dù chỉ im lặng vuốt cằm, nhưng cũng làm cho người ta có thể cảm giác được anh nghe thấy được lời của mình, tỏ vẻ cảm ơn với mình hoặc là đáp lại.Cô lúc ấy muốn giới thiệu bạn gái cho anh, nhưng là anh nhưng liên tiếp cự tuyệt, cho đến có một ngày, anh và thế giới của cô, đồng thời ở một ngày, phát sinh biến hóa long trời lỡ đất, anh nằm ở □□, sống chết treo trên mảnh chỉ, trong miệng lẩm bẩm gọi tên một người.Coi như là qua nhiều năm như vậy, cô nhưng cũng không cách nào quên mất.Có thể là tên quá mức dễ nhớ, cũng có lẽ là, tên, từ trong miệng của anh kêu ra, mang yêu thương, mang đau đớn, mang tuyệt vọng, cảm xúc quá mức phức tạp chồng chất, làm cho người ta nghe qua, run sợ mà đau đớn!Cho nên, cô nhớ kỹ!"Sủng Nhi... Sủng Nhi..."Khi đó, cô mới biết được, cái người đàn ông lạnh lùng như tuyết này, không phải là không có tình cảm, mà là ẩn dấu một phần tình cảm người khác không thể thay thế.Cô nghĩ, cái cô bé tên là "Sủng Nhi " kia, nhất định cho anh đau đớn rất lớn, anh mới sẽ khó quên như thế đi!Anh hôn mê ước chừng mười ba ngày, bác sĩ tuyên bố bỏ qua mười lần, chiến hữu của anh ở bên ngoài điên cuồng mắng mười ba ngày, đả thương hai mươi bảy bác sĩ, đến cuối cùng, đã không có bác sĩ để đánh, thời điểm tất cả mọi người nói "Bớt đau buồn đi ", anh lại đột nhiên tỉnh lại.Anh tỉnh lại, cùng lúc trước không có gì khác nhau, bình tĩnh như trước, làm việc chuyên chú như cũ, có nguyên tắc của mình như cũ.Chẳng qua là người quen thuộc với anh sẽ biết, anh thay đổi... Không uống rượu, không hút thuốc, sẽ không ngẩn người, sẽ không thất thần...